Trầm Mặc Trần là người khéo léo, dù lần trước bị Giang Thần chơi một vố, gã cũng không hề oán thán một lời.
Ngược lại còn đưa tới một mỏ quặng Vàng Khởi Nguyên khác.
Vì vậy, Giang Thần cũng có qua có lại, thậm chí vẫn gọi nhau là sư huynh đệ.
"Sư huynh nói đùa rồi."
Giang Thần vội vàng giải thích:
"Lần trước Ngũ Hành Thiên Vực vô cớ đánh lén Ngũ Hành Thần Điện ở Lam Tinh vực, khiến chúng ta tổn thất nặng nề. Lần này ta cũng vì sợ nên mới tiên hạ thủ vi cường, cùng lắm thì xem như phòng vệ chính đáng thôi mà!"
"Vì đã chém giết kẻ cầm đầu này rồi, tiểu đệ đành chịu thiệt một chút, cũng không muốn truy cứu nữa, nên chuyện này coi như xong nhé!"
Khóe miệng Trầm Mặc Trần co giật: "Chỉ sợ Ngũ Hành Thiên Vực không nghĩ như vậy!"
"Nhưng ta thật sự đã hết lòng rồi!" Giang Thần cau mày nói, "Ngũ Hành Thiên Vực dù sao cũng là thượng vực của Nhân tộc, sẽ không đến mức không biết điều như vậy chứ?"
Trầm Mặc Trần cạn lời rồi.
Ngài vừa không vừa ý đã chém chết quân chủ của người ta, mà còn là con gái của một vị Đạo Quân hùng mạnh từ ngàn năm trước, vậy mà còn nói người ta không biết điều?
Có điều rất nhanh, gã liền nhận ra sự cao tay của Giang Thần.
Tuy Giang Thần luôn tươi cười niềm nở, nhưng thái độ đã rất rõ ràng.
Ta không quan tâm các ngươi là thượng vực Nhân tộc gì sất, chỉ cần bước vào Lam Tinh vực thì tất cả đều phải răm rắp tuân theo quy tắc của Lam Tinh vực.
Tóm lại trong tám chữ: "Quy tắc của ta, chính là quy tắc".
Mà kiểu "chơi lầy" như thế này đúng là bớt đi rất nhiều phiền phức, thậm chí khiến khối kẻ phải ngậm miệng.
Sau khi bình tĩnh lại, Trầm Mặc Trần nói: "Sư đệ đã từng nghe qua Luyện Đan Thuật chưa?"
Đại danh lừng lẫy của Luyện Đan Thuật, Giang Thần đương nhiên đã nghe qua, hắn hơi híp mắt nói:
"Ý của sư huynh là?"
Trầm Mặc Trần nói: "Ngươi cứ ăn đám linh vật đó như ăn hoa quả thì đúng là phung phí của trời! Nếu luyện thành đan dược, hiệu quả e rằng còn có thể tăng gấp bội. Cho nên, hay là chúng ta hợp tác?"
Giang Thần hiểu ra: "Phân chia thế nào!"
Trầm Mặc Trần dường như đã chuẩn bị từ trước: "Ngươi ra linh vật, ta ra sức, thành phẩm đan dược chia chín một, ngươi chín phần, ta một phần!"
Giang Thần không chút do dự nói: "Chốt đơn!"
Trầm Mặc Trần mừng như điên.
Tuy chỉ được 10% nhưng chỉ riêng số linh vật cấp Thần Thoại mà Giang Thần vừa lấy ra đã có mấy vạn đơn vị, hơn nữa trông hắn có vẻ rất nhẹ nhàng.
Tiền bạc là thứ yếu, nhưng đan dược luyện từ linh vật cấp Thần Thoại lại là hàng tốt có tiền cũng không mua được.
Nhưng gã nào biết.
Sản lượng linh vật cấp Thần Thoại mỗi ngày của Giang Thần hiện tại đã lên đến hơn 10 triệu đơn vị.
Giang Thần suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Gạo Răng Rồng cũng có thể luyện thành đan dược à?"
"Gạo Răng Rồng? Đương nhiên!" Trầm Mặc Trần sững sờ, sau đó dường như nghĩ đến điều gì, kinh ngạc nói, "Chẳng lẽ ngươi có Gạo Răng Rồng cấp Truyền Thuyết?!!"
"Cấp Truyền Thuyết?" Giang Thần lắc đầu, mong đợi hỏi, "Cấp Thần Thoại có được không?"
"..."
Điều khiến Giang Thần vui mừng là Luyện Đan Thuật vậy mà thật sự có thể tinh luyện long khí bên trong Gạo Răng Rồng.
Hơn nữa, thông qua Luyện Đan Thuật, có thể giảm đáng kể gánh nặng cho dạ dày, không cần lo ăn đến bội thực, tốc độ hấp thu Long lực tổng thể tăng ít nhất 50%.
...
Bên cạnh trận pháp dịch chuyển của Nhân tộc.
"Hi Đức các hạ, chẳng lẽ chuyện hôm nay cứ thế cho qua sao? Màn dằn mặt này của Giang Thần, quả thực không coi mười hai thượng vực ra gì!"
Một quân chủ Trung Vực châm ngòi ly gián.
Hi Đức lịch sự đáp: "Nếu không cam tâm, Krogan tinh vực của các vị có thể xuất binh đến Lam Tinh vực nha, tin rằng với thực lực của Trung Vực, hạ được Lam Tinh vực chắc chắn dễ như trở bàn tay."
Vị quân chủ Krogan này biến sắc, gượng cười nói:
"Hi Đức các hạ nói đùa rồi!"
Lam Tinh vực tuy là hạ vực, nhưng tin tức Giang Thần sở hữu hơn mười cường giả Thần Thoại đã sớm truyền khắp Nhân tộc.
Nếu hắn thật sự toàn diện khai chiến với Lam Tinh vực, Krogan tinh vực của bọn họ ít nhất cũng phải tổn thất 10% quân lực.
Sự phát triển của mỗi một vực đều như đi trên băng mỏng, vì một món lợi không chắc chắn mà sống mái với Lam Tinh vực, trừ khi hắn điên rồi.
Hơn nữa, trận chiến này danh bất chính, ngôn bất thuận!
Krogan tinh vực cũng không phải của riêng mình hắn!
Việc tấn công một hạ vực cùng thuộc Nhân tộc, đối thủ chính trị của hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để công kích, ngày hắn xuống đài cũng không còn xa.
Mà cho dù có đánh hạ được Lam Tinh vực, thì Thần tộc cũng sắp kéo tới.
Để làm gì chứ?
Cho nên tình hình hiện tại là tất cả mọi người đều thèm thuồng Lam Tinh vực, nhưng không một ai dám động binh.
Hi Đức hít sâu một hơi nói:
"Lam Tinh vực tuy sở hữu mấy chục cường giả Thần Thoại, nhưng so với Phạm Tinh Thần tộc, thực lực vẫn yếu hơn không chỉ một bậc."
"Đừng thấy Giang Thần bây giờ vênh váo hung hăng, nhưng chẳng mấy tháng nữa, Lam Tinh vực sẽ biến thành tro bụi."
"Đó chính là kết cục của việc đối đầu với mười hai thượng vực chúng ta."
Vừa rồi Giang Thần nhìn như nể mặt hắn, thậm chí còn cho hắn hơn ngàn đơn vị linh vật cấp Thần Thoại.
Nhưng chỉ cần không phải kẻ ngốc đều nhìn ra được, hắn cũng là bị Giang Thần dọa cho muối mặt chuồn đi, có thể nói là mất hết thể diện.
Vì vậy, hắn đương nhiên mong Lam Tinh vực bị hủy diệt, mong Giang Thần chết không có chỗ chôn.
Kristina, quân chủ của Già Lan vực, lại cười lạnh nói:
"Mười mấy người? Đó đã là tin tức cũ rích từ mấy tháng trước rồi!"
"Mấy tháng trước, Giang Thần chỉ huy một vương đình ngoại vực đơn thương độc mã xông vào Phạm Tinh vực, chỉ riêng quân đoàn ngoại vực đó đã sở hữu mấy chục cường giả Thần Thoại! Mà bây giờ, vương đình ngoại vực đó đã hoàn toàn gia nhập Lam Tinh vực."
"Nửa tháng trước, Giang Thần còn cướp đồ ăn ngay miệng cọp của Tinh Linh, chiếm được Kịch Độc Thần Điện, mà đó là trong tình huống không có sự trợ giúp của vương đình ngoại vực!"
"Nói như vậy, cường giả cấp Thần Thoại của Lam Tinh vực e rằng đã không dưới trăm người! Chú ý, đây là cấp Thần Thoại thực thụ, chứ không phải lĩnh chủ võ huân đạt tới cấp Thần Thoại!"
Lời vừa nói ra.
Tất cả mọi người đều kinh hãi thất sắc.
Một hạ vực, sở hữu trên trăm binh chủng Thần Thoại, chuyện này quả thực nghe như chuyện hoang đường.
Ánh mắt Hi Đức lạnh như băng: "Như vậy càng tốt, trên trăm binh chủng Thần Thoại, có lẽ có thể lưỡng bại câu thương với Phạm Tinh vực, đến lúc đó chúng ta chưa hẳn không thể ngư ông đắc lợi."
Lời này khiến mọi người ánh mắt sáng lên.
...
Tuy Trầm Mặc Trần không tệ, nhưng Giang Thần cũng chỉ lấy ra một phần linh vật cấp Thần Thoại.
Dù vậy, cũng đủ khiến Trầm Mặc Trần trợn mắt hốc mồm.
Sau khi tiễn Trầm Mặc Trần rời đi, Doanh Âm Mạn đột nhiên nói:
"Giang Thần, không gian đặc huấn của ngươi, chừa cho ta một chỗ đi!"
Chu Diệp Thanh nói: "Còn có mấy anh em chúng ta nữa."
Điển Khang ồm ồm nói: "Lão đại, cho ta đặc huấn ba tháng, ta có lòng tin đột phá lên cấp Thần Thoại thực thụ!"
Nội dung đặc huấn dành cho lĩnh chủ võ huân của Giang Thần đã không còn là bí mật.
Giang Thần nhìn mấy người, gật đầu: "Được!"
Xem ra, chuyện hôm nay đã làm tăng thêm cảm giác nguy cơ trong lòng mọi người, đến cả Doanh Âm Mạn, một lĩnh chủ chiến tranh, cũng muốn bế quan.
Sau khi đưa mấy người vào không gian đặc huấn, Giang Thần mở Thương Thành Vạn Giới, sắp xếp theo giá cả.
Nhìn món hàng xếp thứ hai, Giang Thần hít sâu một hơi nói:
"Mua, Thái Dương Tâm Hạch!"
Viên Thái Dương Tâm Hạch này đã được treo trên Thương Thành Vạn Tộc gần hai năm, còn hạng nhất là mảnh vỡ Kiến Mộc.
Vốn dĩ Giang Thần không mua nổi!
Nhưng sau khi có bảng xếp hạng thương nghiệp vạn tộc thì lại khác.
Bởi vì danh hiệu người khác nhận được là 【Ông Trùm Kinh Doanh】, còn của hắn là 【Bá Chủ Kinh Doanh】...