Im lặng một lát, Doanh Âm Mạn nói với vẻ khó tin:
"Ý của ngươi là... trước khi ván cược được quyết toán, chúng ta sẽ tiêu diệt Mạc phủ Edo?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Doanh Âm Mạn vô thức đưa tay lên sờ trán Giang Thần, nhưng bị hắn gạt phắt đi.
"Ta không bệnh cũng không điên!" Giang Thần bực bội nói. "Ngươi nghĩ mà xem, nếu chọn chỉ số nông nghiệp, chúng ta phải trả cái giá lớn đến mức nào? Hơn nữa, dù có trả giá đắt thì hy vọng chiến thắng vẫn rất mong manh. Thế nên thà liều một phen còn hơn."
Ý tưởng tiêu diệt Mạc phủ Edo này quả thực còn điên rồ hơn cả việc viễn chinh khu 555 sau một tháng nữa.
Nếu bên khởi xướng ván cược là Washington, dù Giang Thần có dốc toàn lực thì e rằng cũng chỉ nắm chắc sáu mươi phần trăm.
May mà mục tiêu là nước Anh Hoa.
Sắc Dục Chi Chủ, vị Tà Thần đang sống tạm bợ này, giờ đã là tiểu đệ đáng tin cậy của hắn.
Hơn nữa, theo lời Sắc Dục Chi Chủ, thời gian của ván cược quốc vận cũng kéo dài khoảng một năm, vẫn còn rất dư dả.
Chỉ cần tiêu diệt được Mạc phủ Edo trước khi kết toán, Thần Vực sẽ mặc nhiên được phán định chiến thắng.
Nhưng những người khác lại không biết những khúc mắc bên trong, Doanh Âm Mạn lo lắng nói:
"Nhưng... tại sao lại chọn thực lực cốt lõi?"
"Em biết!" Tiểu hồ ly lớn tiếng giành trả lời. "Anh Giang Thần làm vậy là muốn cắt đứt đường lui của chúng ta. Như vậy mọi người mới có thể đồng tâm hiệp lực, cái này gọi là đập nồi dìm thuyền."
Giang Thần ngẩn ra một chút, rồi xoa đầu tiểu hồ ly, khen ngợi:
"Nguyệt Nguyệt thông minh thật."
Thực ra Giang Thần chẳng nghĩ sâu xa đến thế, chẳng qua là dựa theo kinh nghiệm của Sắc Dục Chi Chủ, ván cược về thực lực cốt lõi có thời gian dài nhất mà thôi.
Quả nhiên.
Sau khi Giang Thần kiên quyết lựa chọn "Thực lực cốt lõi", ván cược nhanh chóng được thiết lập.
【 Thần Vực xác nhận hạng mục cá cược: Thực lực cốt lõi. 】
【 Mạc phủ Edo xác nhận tiền cược: 63.542 điểm quốc vận. 】
【 Ván cược được thiết lập. 】
【 Thời gian kết toán: 15 tháng sau. 】
"15 tháng!" Giang Thần mỉm cười. "Hơn một năm, chắc là đủ rồi."
Nhưng sự chú ý của những người khác đã không còn ở đó nữa.
"Bao nhiêu? 63.542 điểm quốc vận!!"
"Thần Vực của chúng ta giàu thế từ bao giờ vậy?"
"Không đúng, cho dù lão đại độc chiếm vạn điểm quốc vận thì vẫn còn thiếu gần 6 vạn điểm nữa, chẳng lẽ lão đại còn hàng tồn kho à?"
Giang Thần đúng là vẫn còn hàng tồn kho.
Trong trận chiến với Thần tộc, hắn đã cướp được hơn 2 vạn điểm quốc vận, tất cả đều được giữ lại để phòng khi cần dùng.
Tuy số điểm đã phân phát cho các quan chức cũng có thể thu hồi, nhưng việc thay đổi liên xoành xoạch sẽ làm tổn hại đến uy nghiêm của vực chủ, từ đó ảnh hưởng đến tín ngưỡng.
Nếu họ biết Giang Thần đã tiêu tốn gần một vạn điểm quốc vận chỉ để tạo ra ba loại tài nguyên thần thoại, e là sẽ đau lòng đến chết mất.
Phía các lĩnh chủ Anh Hoa cũng kinh ngạc không kém.
"Thần Vực vậy mà có tới 6 vạn điểm quốc vận?"
Sau khi chọn mức cược lớn nhất, Tokugawa Ieyasu cũng không khỏi ngây người:
"Số quốc vận này bằng cả trăm năm tích lũy của nước Anh Hoa chúng ta ở toàn bộ Đệ Thất Trọng Thiên rồi đấy, mà chúng ta còn chiếm giữ mấy trăm khu vực cơ mà!"
Sau cơn kinh ngạc, Tokugawa Ieyasu trở nên cực kỳ hưng phấn.
"Lệnh bài cược quốc vận này đã cất kho cả trăm năm, khó khăn lắm mới gặp được một cương vực mới nổi mà chúng ta nắm chắc phần thắng, không ngờ lại còn là một con cá lớn thế này. Đúng là được nữ thần Amaterasu phù hộ mà."
Cá cược quốc vận không phải trò trẻ con, mà là tên đã bay khỏi cung không thể quay đầu.
Bên khởi xướng không có quyền chọn hạng mục cá cược, nên dù có lệnh bài trong tay, Mạc phủ Edo cũng không dám tùy tiện sử dụng.
Trừ phi gặp phải một cương vực mới nổi như Thần Vực.
"Kỳ lạ..."
Lĩnh chủ có võ công cao nhất của Mạc phủ Edo, cũng là cường giả số một của nước Anh Hoa tại Đệ Thất Trọng Thiên, Honda Tadakatsu, đột nhiên lên tiếng:
"Nghe đồn Giang Thần đã đạt đến trình độ gần như vĩnh hằng trên con đường lĩnh chủ nông dân, nhưng tại sao hắn không chọn 'chỉ số nông nghiệp' mà lại chọn 'thực lực cốt lõi', một hạng mục mà hắn không thể nào thắng được?"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều giật mình, lập tức tỉnh táo lại sau niềm vui bất ngờ.
"Sự việc bất thường ắt có yêu ma!"
Sakai Tadatsugu, người đứng đầu Tứ Đại Thiên Vương, nghiêm mặt nói:
"Giang Thần là một đối thủ đáng gờm, tuyệt đối không thể phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy. Chẳng lẽ hắn còn át chủ bài nào khác... Không thể nào! So đấu thực lực cốt lõi cũng chính là so đấu số lượng quân đoàn."
Hử?
Hắn đột nhiên nhận ra Okamura Jiro, người đề xuất ván cược lần này, đang lộ vẻ kinh hãi, bèn hỏi:
"Okamura-kun, cậu phát hiện ra điều gì à?"
Okamura Jiro do dự một lúc rồi nói: "Chắc là tôi đoán sai thôi."
Tokugawa Ieyasu trầm giọng ra lệnh: "Nói!"
Okamura Jiro thầm kêu khổ trong lòng nhưng chỉ đành nhắm mắt nói: "Tôi đang nghĩ liệu có khả năng Giang Thần không định chơi theo luật lệ thông thường không, ví dụ như... trực tiếp đánh thẳng đến khu 282? Trong ván cược quốc vận, nếu một bên biến mất thì bên còn lại sẽ không đánh mà thắng."
Lời vừa nói ra, hiện trường lập tức xôn xao.
"Là Okamura-kun điên rồi, hay cậu ta cho rằng Giang Thần điên rồi?"
"Chẳng lẽ hắn nghĩ mấy trăm năm qua chúng ta sống như chó cả à?"
"Ta tuy thực lực thấp, nhưng sau mấy trăm năm tích lũy cũng có 11 vạn quân đoàn truyền thuyết, trang bị đầy đủ, công pháp viên mãn."
Đối mặt với những lời chỉ trích, Okamura Jiro ấm ức nói: "Tôi đã nói là tôi đoán sai rồi mà..."
Nhưng Tokugawa Ieyasu lại nói: "Tuy suy đoán này có hơi hoang đường, nhưng nó liên quan đến sự được mất của 12 vạn điểm quốc vận, các chư vị không thể xem nhẹ. Ra lệnh cho các đặc vụ nằm vùng ở nước Long tăng cường theo dõi, bất kỳ động tĩnh nào của Thần Vực cũng phải lập tức báo về."
Mọi người: "Vâng!"
Lúc này, một nữ lĩnh chủ có khuôn mặt hiền dịu đột nhiên lớn tiếng nói: "Phụ thân, Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ vừa mới ban thần dụ. Người đã biết chuyện cá cược quốc vận, và cho biết nếu Giang Thần thật sự phát động chiến tranh, Người sẽ trực tiếp xuất binh, hỗ trợ chúng ta ở mức độ cao nhất."
Bốn người con gái của Tokugawa Ieyasu đều là tín đồ trung thành của Sắc Dục Chi Chủ. Người vừa lên tiếng chính là trưởng nữ Tokugawa Kamehime.
"Thật sao?"
Tokugawa Ieyasu mừng rỡ, nhưng rồi lại lo lắng nói:
"Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ sao lại để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này? Giang Thần từng đắc tội với Sát Lục và Bạo Thực bệ hạ, nhưng hình như chưa từng động đến Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ mà!"
"Chuyện này tôi có biết một chút..." Okamura Jiro cười nịnh nọt. "Cách đây không lâu, Giang Thần đã bán ra một lượng lớn binh chủng hệ Sắc Dục. Rất rõ ràng, hắn đã xảy ra xung đột với quân đoàn Sắc Dục, và quân đoàn Sắc Dục đã chịu tổn thất không nhỏ. Có lẽ chính vì vậy mà Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ mới tức giận."
Mọi người bừng tỉnh.
Giờ thì mọi chuyện đã khớp với nhau.
"Tuyệt vời! Tên Giang Thần này khắp nơi gây thù chuốc oán, đúng là tự tìm đường chết!"
Tokugawa Ieyasu rất hài lòng với Okamura Jiro:
"Cậu làm việc rất tốt, đúng là đại trung thần của Mạc phủ Edo chúng ta."
Ngay sau đó, ông ta nói với Tokugawa Kamehime:
"Kamehime, cho xưởng tín ngưỡng hoạt động hết công suất, phải để Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ thấy được thành ý của Đế quốc Đại Anh Hoa chúng ta."
Tokugawa Kamehime lớn tiếng nhận lệnh: "Vâng!"
Honda Tadakatsu nói: "Tướng quân, đối phó với một Giang Thành nhỏ bé, đâu cần đến Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ ra tay?"
Tokugawa Ieyasu kiên nhẫn giải thích: "Tadakatsu-kun, Sắc Dục Chi Chủ bệ hạ đã chủ động đề nghị giúp đỡ, chúng ta đương nhiên phải đáp lại. Cái này gọi là có qua có lại."
Honda Tadakatsu lớn tiếng nói: "Vâng, đa tạ tướng quân chỉ giáo!"
Là một hùng chủ một đời, dù không cần Sắc Dục Chi Chủ ra tay, Tokugawa Ieyasu sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng để rút ngắn quan hệ với Người được chứ?
...
"Hít..."
Giang Thần đột nhiên hít một ngụm khí lạnh.
"Sao vậy Giang Thần?" An Sơ Hạ vội vàng hỏi han.
Giang Thần xua tay: "Không có gì, không có gì!"
Mình chỉ bảo Sắc Dục Chi Chủ đi "tâm sự" với đám lĩnh chủ Anh Hoa một chút thôi mà, có làm gì khác đâu!
Sao sức mạnh tín ngưỡng lại đột nhiên tăng gấp đôi thế này?
Giang Thần lập tức phân một phần tâm thần, mở ra góc nhìn Thần Linh của Sắc Dục Chi Chủ, ánh mắt xuyên qua tầng tầng không gian.
Rất nhanh, mặt hắn lộ ra vẻ kỳ quái.
"Đây là thứ mình được xem miễn phí đó à..."
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn