Sau khi phân phối xong đạo cụ, mọi người vừa định ai về nhà nấy thì "Sổ tay Sinh tồn Mê Vụ" của Tề Nguyên bỗng "tít tít tít" vang lên.
"Ai vậy?"
Một bên, Chung Mạch Vận có chút hiếu kỳ hỏi.
Tề Nguyên sửng sốt một chút, mở ra xem, phát hiện lại là Trương Trọng Nhạc lão gia tử.
"Là Trương Trọng Nhạc lão gia tử. Theo lý mà nói, ông ấy đang bận rộn mới phải, sao lại có thời gian tìm mình nhỉ?"
Tề Nguyên hơi nghi hoặc, kỳ lạ lẩm bẩm.
Triệu Thành ngáp một cái, vô tư nói: "Có gì mà nghi ngờ, hơn phân nửa là chuyện siêu cấp truyền tống trận thế giới chứ sao."
"Một căn cứ cấp bậc này, không phải một hai người là có thể xây dựng được đâu."
Tề Nguyên mở tin nhắn.
Trương Trọng Nhạc: "Tề Nguyên, có rảnh tâm sự không?"
Tề Nguyên lời ít ý nhiều hồi đáp: "Có rảnh, ngài cứ nói."
"Tề Nguyên, tổ chức chính phủ Trung Quốc chúng ta đã đấu giá thành công siêu cấp truyền tống trận."
Một câu nói, giống như trời long đất lở.
Thần sắc Tề Nguyên cứng đờ, nhất thời không biết nên có tâm tình gì!
Đã quá lâu rồi, hắn không nghe được tên quốc gia mình. Không ngờ hôm nay, lại một lần nữa nghe thấy.
Bốn người Chung Mạch Vận thấy Tề Nguyên sửng sốt, cũng đều tò mò xúm lại.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn, Triệu Thành mặt đầy kinh ngạc: "Vãi chưởng, chúng ta giành được thật à? Cụ Trương đỉnh của chóp!"
Một bên, Dương Chính Hà dù cũng kinh ngạc không kém, nhưng vẫn nhắc nhở: "Không phải 'chúng ta', mà là toàn thể sinh tồn giả. Chắc là chỉ để cụ Trương đấu giá thành công thôi."
Tề Nguyên bình phục nội tâm chấn động, ánh mắt khẽ động, mở miệng phản bác: "Bất kể nói thế nào, bộ siêu cấp truyền tống trận này, hiện tại đang nằm trong tay Trương Trọng Nhạc!"
"Ông ấy có được quyền chủ động tuyệt đối, đối với vị trí bố trí truyền tống trận, cùng việc kiến tạo hậu kỳ, đều có tiếng nói tuyệt đối!"
"Đã Trương Trọng Nhạc lão gia tử tìm đến tôi, vậy khẳng định là có nhu cầu hợp tác, đối với chúng ta mà nói là một cơ hội lớn!"
Tựa hồ để chứng thực lời Tề Nguyên nói, Trương Trọng Nhạc rất nhanh lại gửi tin nhắn tới.
"Tề Nguyên, các tổ chức chính phủ khác dự định xây dựng một căn cứ lớn xung quanh siêu cấp truyền tống trận để tiếp nhận toàn bộ sinh tồn giả."
"Ta muốn mời cậu tham gia vào việc kiến tạo và phát triển căn cứ này, cậu thấy thế nào?"
Quả nhiên là vậy!
Tề Nguyên liếc mắt nhìn quanh, cùng những người khác trao đổi ánh mắt.
Lúc này, Dương Chính Hà đột nhiên lạnh giọng nói: "Hai người các cậu, còn đang nhìn gì nữa? Còn không mau về?"
Tiếng nói vừa dứt, hai người ở góc phòng run lên, vội vàng lấy ra quyển trục truyền tống, trở về nơi trú ẩn của mình.
Chỉ còn lại năm người, mọi người mới tiếp tục ngồi xuống, trong ánh mắt đều lộ ra vẻ thận trọng.
Tần Chấn Quân tư duy chín chắn, là người đầu tiên mở miệng nói: "Đây là chuyện tốt, hỏi cụ thể tình hình đi."
Tề Nguyên nhẹ gật đầu, trả lời: "Ông Trương có thể nói cụ thể hơn một chút không?"
Trương Trọng Nhạc cũng không lâu sau, liền kể đại khái tình hình sự việc cho Tề Nguyên nghe một lần.
Sau khi xem nội dung, mọi người cũng đều có cái nhìn đại khái về kế hoạch của các thế lực chính phủ.
Trương Trọng Nhạc đã dựa vào lý lẽ thuyết phục, giành được tư cách kiến tạo căn cứ.
Chỉ có điều, sau khi cuối cùng sử dụng "siêu cấp truyền tống trận", tổng cộng có 7 suất quản lý, cần phân chia cho 6 thế lực chính phủ còn lại.
Mà toàn bộ khu vực "siêu cấp truyền tống trận" cũng sẽ do nhiều thế lực cùng quản lý, sẽ không có chủ nhân rõ ràng, mà là tài sản chung của toàn thể sinh tồn giả.
Các quy tắc và chế độ tiếp theo cũng sẽ được các thế lực quyết định sau khi căn cứ được xây dựng xong.
Và Trương Trọng Nhạc lão gia tử, với tư cách là người thắng thầu siêu cấp truyền tống trận, cũng có một số quyền lợi và nhiệm vụ.
Đầu tiên, chính là vị trí bố trí "siêu cấp truyền tống trận"!
Các thế lực vì sao lại nguyện ý để Trương Trọng Nhạc có được cơ hội này?
Bởi vì bọn họ không muốn để siêu cấp truyền tống trận được bố trí gần nơi trú ẩn của mình.
Một khi căn cứ chính thức thành lập, tất nhiên sẽ thu hút lượng lớn sinh tồn giả, cá rồng lẫn lộn, khó tránh khỏi sẽ xuất hiện các loại ngoài ý muốn.
Đây vừa là kỳ ngộ hiếm có, cũng đồng thời đi kèm với những nguy hiểm không thể lường trước!
Và rủi ro này, sẽ cần Trương Trọng Nhạc gánh vác!
Sau khi hiểu rõ, Tề Nguyên hơi nghi hoặc hỏi: "Vậy ông Trương, ông tìm cháu có chuyện gì? Có gì cần cháu tham gia không?"
"Thật sự có!"
Trương Trọng Nhạc khẳng định nói: "Không chỉ có cháu, chúng ta còn sẽ tìm các sinh tồn giả mạnh mẽ khác, sắp xếp một số nhiệm vụ, và đương nhiên cũng sẽ có phúc lợi."
"Chuyện cần cháu giúp đỡ, kỳ thật chủ yếu có hai phương diện."
"Thứ nhất, là liên quan đến việc xây dựng toàn bộ căn cứ."
"Toàn bộ phạm vi siêu cấp truyền tống trận, tổng cộng là bán kính 30 cây số, đến lúc đó sẽ phân chia thành 10 khu vực."
"Trong đó bảy khu vực sẽ do 7 thế lực chính phủ quản lý, còn lại 3 khu vực sẽ giao cho các sinh tồn giả mạnh mẽ khác quản lý."
Trương Trọng Nhạc mới nói được một nửa, liền bị Tề Nguyên ngắt lời, nhíu mày hỏi: "Không phải nói, toàn bộ khu vực siêu cấp truyền tống trận là thuộc về toàn thể sinh tồn giả sao?"
Trương Trọng Nhạc sững sờ, không nghĩ tới Tề Nguyên sẽ hỏi như vậy, không khỏi có chút cảm động: Thật là đứa bé ngoan mà! Luôn nghĩ cho dân chúng, không hổ là một phương cường giả!
Trương Trọng Nhạc càng nhìn càng thấy Tề Nguyên vừa mắt, ôn hòa giải thích: "Về lý thuyết là vậy, nhưng việc mua sắm siêu cấp truyền tống trận, kiến tạo căn cứ, cùng việc cần đầu tư lượng lớn tài nguyên."
"Hơn nữa, cũng cần thế lực cường đại để bảo vệ căn cứ vận hành, cùng thủ hộ an toàn xung quanh."
"Cho nên, đây cũng là luật bất thành văn: Đúng là tất cả sinh tồn giả đều có thể đến, nhưng nhất định phải tuân theo quy tắc do cường giả xây dựng!"
"Đồng thời, cũng phân phối ba khu vực để các sinh tồn giả mạnh mẽ khác tới quản lý. Còn về việc cháu có thể chiếm được bao nhiêu, thì tùy thuộc vào năng lực của các cháu."
Tề Nguyên yên lặng gật đầu, tình huống này cũng không phải là không thể lý giải.
Vậy thì có cái gì bình đẳng công chính?
Từ trước đến nay đều là mạnh được yếu thua, kẻ mạnh mới sinh tồn!
Tuy nhiên, Tề Nguyên đã nắm bắt được một trọng điểm!
"Ông Trương, ý của ông là... chỉ cần thế lực đủ mạnh, có thể giành được bao nhiêu thì giành bấy nhiêu? Giành cả của các thế lực chính phủ cũng được sao?"
"Ấy... cũng gần như vậy... Không đúng không đúng, cháu hiểu kiểu gì thế? Định lật kèo à?!"
Trương Trọng Nhạc vừa định nói "Đúng" nhưng đầu óc chuyển một cái, luôn cảm thấy có chút không đúng. Ông trừng mắt, phát hiện Tề Nguyên không còn thuận mắt như vậy nữa.
Trương Trọng Nhạc cải chính: "Các thế lực chính phủ hiện tại, ta đều đã tiếp xúc qua, cũng không có kẻ xấu xa, độc ác nào."
"Để bọn họ chưởng quản, một mặt là thực lực của họ đủ mạnh, có đủ năng lực kiềm chế các sinh tồn giả khác."
"Mặt khác, cũng là vì phẩm chất của họ tốt, có thể tuân thủ quy tắc ở mức độ nhất định, không đến mức gây ra hỗn loạn hoàn toàn."
"Bao gồm cả việc để các sinh tồn giả khác quản lý 3 khu vực, nếu như xuất hiện bạo loạn lớn, hoặc không có năng lực quản lý, các thế lực chính phủ cũng sẽ ra tay can thiệp để ổn định."
Nghe Trương Trọng Nhạc giải thích, Tề Nguyên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: "Được thôi, ngài nói tiếp đi."
Trương Trọng Nhạc bất lực lắc đầu, tiếp tục nói: "Vừa rồi nói, chủ yếu có hai chuyện. Chuyện thứ nhất là xây dựng căn cứ."
"Ta muốn hỏi cháu, lần trước cháu cho ta xem và mua lại những căn phòng trú ẩn cho người sinh tồn, cháu có thể sản xuất hàng loạt không?"
"Có thể!"
Vấn đề này Tề Nguyên cực kỳ sảng khoái trả lời, đồng thời nói bổ sung: "Chỉ cần đủ gỗ."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn