Cứ thế dạo quanh chợ.
Thỉnh thoảng cũng lướt thấy vài món đồ kỳ quái, mà mấy thánh bình luận bên trong mới đúng là nhân tài.
Ví dụ như:
【 Tâm Tình Màu Tím Siêu Phàm x1: Khỏi giới thiệu dài dòng, ai hiểu thì hiểu, không hiểu thì lướt. Chỉ có thể nói là hàng Siêu Phàm, bạn rất đáng để sở hữu! 】
【 Bình luận: Cái "Tâm Tình Màu Tím" này là sao vậy, có phải hàng top của năm không? Không phải thì tôi không đổi đâu nhé! 】
【 Bình luận: Ừm... cũng được đấy, không ngờ món này cũng có phẩm chất Siêu Phàm, hiệu quả là gì thế? 】
【 Bình luận: Ờm, cho em hỏi phát, nam dùng được không ạ? 】
【 Bình luận: Lầu trên ơi, đàn ông cũng là người mà, đương nhiên là được. Cơ mà tôi lại muốn hỏi, cho sủng thú dùng được không? 】
【 Người bán trả lời: Dùng được tuốt! Còn hiệu quả Siêu Phàm à, chính là có thể tùy chỉnh kích thước! Thật ra dùng làm Thượng Phương Bảo Kiếm cũng không tồi đâu! 】
...
Hứa Kinh Niên cũng phải cạn lời.
Đúng là một đám dân chơi hệ mới, mà điều khiến hắn không ngờ nhất chính là món đồ này thế mà lại có cả phiên bản đạo cụ Siêu Phàm!
Đến Thượng Phương Bảo Kiếm cũng lôi ra được!
Cầm thứ vũ khí này đi đánh dã thú thì chỉ có thể nói là chất lượng miễn bàn, dã thú nhìn thấy chắc cũng phải run chân...
Đương nhiên.
Loại đạo cụ này, Hứa Kinh Niên chắc chắn sẽ không giao dịch, hắn đường đường là chính nhân quân tử.
Quan trọng là mình quân tử...
Xem ra, trong vực sâu ngự thú này, đạo cụ gì cũng có, nhưng thứ hữu dụng lại thật sự hiếm hoi.
Bây giờ, mặt bằng chung của các ngự thú sư đã tăng lên rất nhiều, nên số đạo cụ được đem ra giao dịch cũng nhiều hơn.
Trong chợ có không ít đạo cụ Siêu Phàm.
Nhưng hầu hết đều chẳng có tác dụng gì.
Muốn mở ra được đồ ngon và ổn định, thì phải giống như Hứa Kinh Niên, toàn mở bảo rương cao cấp.
Chỉ mở bảo rương Bạch Ngân.
Kể cả có ra được đạo cụ Siêu Phàm thật, thì phần lớn cũng là loại kích động đến chết đi sống lại nhưng lại vô dụng, cuối cùng cũng chỉ có thể đem đi giao dịch.
Những đạo cụ tốt khác, họ đều giữ lại trong tay.
Về cơ bản, việc muốn trở nên hùng mạnh hoàn toàn dựa vào chợ giao dịch là điều không thể.
Giống như Hứa Kinh Niên, những đạo cụ Siêu Phàm trong tay mình thì gần như sẽ không bao giờ đem ra giao dịch.
Những đạo cụ này thường chỉ có hai kết cục.
Một là, dù vô dụng, hắn cũng sẽ giữ lại để sưu tầm, biết đâu sau này lại cần dùng đến thì sao?
Hai là, nếu lỡ hắn gặp tai nạn, thì hơn phân nửa là chết trong sương mù, cũng chẳng có cơ hội mà đem những vật phẩm này ra giao dịch.
Không vội thì không bán, mà lúc nguy cấp thì có khi lại "bay màu", cũng chẳng có cơ hội mà bán... Kiểu gì thì cũng là để mốc trong tay.
Và hiện tượng này.
Không chỉ riêng mình hắn, mà về cơ bản tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy.
Kể cả Kẻ Hủy Diệt.
Đừng thấy gã có vẻ ngáo ngơ, thật ra, gã cũng chỉ giao dịch phần thưởng xếp hạng sủng thú hàng tuần cho Hứa Kinh Niên mà thôi.
Nhưng con đường gã kiếm được bảo rương chắc chắn không chỉ có một.
Nếu không, gã không mở bảo rương thì lấy đâu ra Vạn Thú Đồ Giám?
Đây cũng là chuyện thường tình.
Nhưng điều này dẫn đến việc, trên chợ giao dịch rất khó săn được bảo vật thật sự, nhất là khi bây giờ ai cũng khôn cả rồi.
Dù sao thì những kẻ ngốc, vận khí không tốt đều đã chết hết...
Hứa Kinh Niên tìm kiếm cả buổi, cuối cùng cũng tìm được một món khá ổn.
【 Cây mía x5: Năm cây mía chín tự nhiên, giòn tan ngọt lịm, ngọt đến tận tâm can! Muốn đổi lấy ít thịt để ăn. 】
Món này cũng không tệ.
Hứa Kinh Niên nghĩ một lát, Nguyên Bảo vẫn chưa đào được tinh thạch mỏ hệ Cỏ, nên Nhị Tể Tử hiện tại vẫn chỉ có thể ăn thức ăn thông thường.
Đương nhiên, Nhị Tể Tử tuy tên là Thúy Xuân Hoa Thú, nhưng ngoại hình không khác gì gấu trúc nhỏ mà Hứa Kinh Niên biết.
Điểm khác biệt duy nhất.
Chính là trên đầu nó có một mầm cây.
Nghĩ lại thì nó cũng thuộc loài ăn tạp, thứ gì cũng ăn được, thịt chắc chắn cũng không ngoại lệ.
Nhưng giao dịch thịt thì rất phiền phức.
Nếu có thể tự mình trồng trọt, làm một vạt mía thì cũng tốt.
Dựa vào chợ giao dịch, trước sau gì cũng không ổn định, tự cung tự cấp mới khiến người ta yên tâm.
Hứa Kinh Niên liền mặc cả, cuối cùng dùng mấy miếng thịt dê khô đổi lấy năm cây mía này.
Chờ làn khói bên đống lửa bốc lên rồi lại tan đi.
Trên mặt đất liền xuất hiện năm cây mía xanh biếc, dài ngoằng, tuy không quá to nhưng chiều dài cũng khá ổn.
Phải đến hai mét rưỡi.
Hứa Kinh Niên liền lấy một trong cặp móng nhọn, cái chuyên dùng để xử lý đồ ăn.
Hắn chặt mấy cây mía này ra.
Chia thành rất nhiều khúc nhỏ.
Phần gốc ở giữa không nhai nổi cũng được tách riêng ra thành mười mấy khúc xếp cùng nhau.
Chỗ này có thể dùng làm giống, vùi vào đất để trồng.
Cũng không sợ trồng không sống, có Nhị Tể Tử thân là Thúy Xuân Hoa Thú chăm bón, nói không chừng giới hạn còn có thể đột phá.
Biến thành mía Siêu Phàm!
Mỗi một khúc ăn vào đều có hiệu quả khác nhau...
Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ viển vông của Hứa Kinh Niên.
Hiện tại cấp bậc của Nhị Tể Tử còn thấp, khả năng thực vật xuất hiện tiến hóa là rất nhỏ, gần như không thể.
"Nhị Tể Tử, đến giờ ăn cơm rồi!"
Hứa Kinh Niên cầm một khúc mía, gọi Nhị Tể Tử đang dùng móng vuốt truyền năng lượng cho dây leo gai ở đằng kia.
"Chít chít."
Đôi tai lông xù của Nhị Tể Tử giật giật, nhưng nó vẫn không dừng lại, mà tiếp tục truyền năng lượng thêm mười mấy giây nữa.
Mới đủng đỉnh.
Chạy về phía Hứa Kinh Niên với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt như đang phát sáng.
Nó chạy đến trước mặt Hứa Kinh Niên.
Rồi đứng thẳng dậy, ưỡn cái lưng còn thẳng hơn cả Hứa Kinh Niên, chìa bộ vuốt lông xù ra.
"Đây, cho ngươi!"
Hứa Kinh Niên cũng đang gặm mía, vẫn là loại cây trồng nhà quê này ăn ngon, quả Sỉ Sỉ kia dở tệ!
Nhị Tể Tử nhận lấy một khúc mía.
Liền bắt đầu gặm bằng cái miệng nhỏ xinh.
Nó nhìn Hứa Kinh Niên dùng răng cắn vỏ mía rồi xé ra, cũng bắt chước làm theo.
Chỉ có điều.
Hứa Kinh Niên chỉ hút nước mía, còn Nhị Tể Tử thì chẳng cầu kỳ như vậy, phiền phức quá, nuốt luôn cho nhanh!
Đúng là có phong cách của Nguyên Bảo...
Vừa ăn mía, Hứa Kinh Niên vừa đi tới bên cạnh cái cây trông như vũ khí kia, nhìn vào bảng thông tin:
【 Hạt Giống Thực Vật Z 】
【 Tiến độ trưởng thành: 97.4%↑ 】
【 Trạng thái hiện tại: Đang phát triển (Sinh trưởng tốt, dinh dưỡng trong đất đầy đủ, sẽ nhanh chóng bước vào kỳ trưởng thành...) 】
Không ngờ.
Thế mà đã sắp trưởng thành rồi.
Lúc này, dây leo của cái cây này đã trở nên rất mảnh và dài, quấn quanh trên mặt đất, ước chừng phải đến mười mấy mét!
Phần lớn dây leo đều không có gai, tập trung ở phía trước, bên dưới cụm gai nhọn hình thoi.
"Cái này... đúng là vũ khí thật à!"
Hứa Kinh Niên thật sự không thể tưởng tượng nổi, lại có loại thực vật mọc ra hình thù thế này, quá vô lý!
"Chít chít!"
Đúng lúc này, Nhị Tể Tử ăn xong khúc mía với tốc độ tên lửa, lại lon ton chạy về.
Nó đi đến dưới gốc cây nhỏ bên cạnh.
Giơ móng vuốt ra.
Ngay sau đó, những quả cây đốm sáng màu xanh biếc trên lá cây đều rơi xuống, đồng thời tụ lại trên móng vuốt của nó.
Hứa Kinh Niên còn tưởng đó là Tinh Hoa Sinh Mệnh.
Nhưng không phải.
Nhị Tể Tử chỉ nâng những đốm sáng xanh biếc này, sau đó quay lại chỗ cây leo gai, rắc xuống như tưới nước.
Những đốm sáng xanh này.
Nhanh chóng hòa vào trong cây và đất.
Hứa Kinh Niên tận mắt nhìn thấy tiến độ của cái cây này bắt đầu tăng vọt với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sau đó liền đầy...
Xem ra, đây chính là diệu dụng của Thúy Xuân Thần Thụ.
Chỉ một lần như vậy, đã trực tiếp trưởng thành!
Bảng thông tin mới hiện lên:
【 Roi Gai Độc Kinh Cức: Vũ khí thực vật, có thể dùng dây leo quấn quanh thân, đồng thời quất phần đầu gai nhọn tấn công đối thủ, tầm xa nhất 20 mét! 】
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂