“Nguyên Bảo, nhanh vậy sao?”
Hứa Kinh Niên gãi gãi đầu.
Cái chức năng “yên tĩnh tuyệt đối” của sủng thú cấp hai này đúng là thoải mái quá mức, đến nỗi hắn chẳng cảm nhận được gì cả.
Cứ như chợp mắt một cái.
Nguyên Bảo đã sắp đột phá rồi...
Nói thật, Hứa Kinh Niên cảm thấy ngủ kiểu này chẳng sướng chút nào.
Trước khi xuyên không, lần nào hắn cũng thích đặt một cái báo thức sớm hơn giờ định dậy.
Như vậy có thể bị đánh thức trước.
Tránh cho việc ngủ một mạch tới sáng, không cảm nhận được sự tuyệt diệu của giấc ngủ, ngủ nướng mới là sướng nhất...
Hứa Kinh Niên miên man suy nghĩ.
“Chíp!”
Nguyên Bảo kêu lên một tiếng.
Thật ra nó cũng sốt ruột lắm, bây giờ do năng lượng còn chưa ổn định, dù cấp bậc đã là Lãnh Chúa max cấp.
Nhưng lực chiến đấu thực tế chắc chỉ tầm Lãnh Chúa cấp bốn, cấp năm thôi...
Yếu quá đi!
Nó không thể chờ đợi được nữa, nó muốn mạnh lên!
“Được rồi, mau chuẩn bị thăng cấp đi, Nguyên Bảo nhà ta là trụ cột đấy, mi mà yếu đi là ta thấy mất an toàn ngay.”
Hứa Kinh Niên đứng dậy.
Sau khi cùng nhau bước ra khỏi căn nhà tôn rộng lớn, hắn liền thấy Diệp Tử và Lay Đặc vẫn đang làm việc như trước lúc hắn đi ngủ.
Bọn chúng có chút khác biệt với Nguyên Bảo.
Lúc trước Nguyên Bảo vì không có mục tiêu nên còn nảy sinh tâm lý tiêu cực không muốn đào khoáng, Hứa Kinh Niên phải khuyên nhủ một hồi nó mới kiên định trở lại...
Mà Diệp Tử dường như đã có mục tiêu rồi?
Dù Hứa Kinh Niên không làm gì cả.
Nhưng hắn có thể cảm nhận được sự kiên định trong lòng Diệp Tử, hoàn toàn không cần khuyên bảo, nó có thể tự mình cày ruộng cả đời cũng được!
Còn Lay Đặc...
Ai cũng biết, nó là một đứa ngơ ngơ.
Bây giờ nó kiêm luôn việc dùng sức mạnh Vực Sâu để nén sương mù, vo những quả cầu năng lượng đen nhánh, một công việc hoàn toàn không cần dùng não.
Lay Đặc chỉ cần ngẩn người là hết một ngày....
Nhìn sang phía Lay Đặc, nó đã tạo ra một quả cầu năng lượng sương mù khổng lồ, đường kính đã lên tới hai ba mét!
Năng lượng chứa trong đó không hề ít!
Hứa Kinh Niên suy nghĩ một chút rồi nói sang bên đó: “Nguyên Bảo, mi chỉ còn thiếu chút cuối cùng thôi, hấp thụ luôn quả cầu năng lượng kia đi.”
Đừng nhìn Nguyên Bảo chỉ còn lại vài phần trăm tiến độ cuối cùng, có khi ăn tinh quặng vẫn cần cả một đống lớn đấy!
“Chíp!”
Nguyên Bảo gật đầu.
Nó lập tức nhảy chân sáo vui vẻ, chạy đến bên cạnh Lay Đặc, dùng móng vuốt vỗ nhẹ vào thân thể bằng đá của nó.
“Ựm...?”
Lay Đặc không phản ứng gì, hai giây sau mới ngơ ngác quay đầu lại.
“Chíp!”
Nguyên Bảo giơ móng vuốt lên, chỉ vào quả cầu năng lượng đen nhánh.
“Lay...”
Lay Đặc đã hiểu, nó lại nhìn về phía Hứa Kinh Niên, thấy chủ nhân gật đầu, liền tránh sang một bên, lê những bước chân nặng nề.
Sau đó.
Nguyên Bảo nhìn quả cầu năng lượng đen nhánh khổng lồ đường kính hai ba mét, há cái miệng có hàm răng bằng đồng ra, một lực hút cực mạnh lập tức bộc phát!
Vù vù ——
Quả cầu năng lượng đen nhánh tràn vào cổ họng Nguyên Bảo, sau khi hấp thụ xong, bụng nó cũng căng tròn lên.
Một lát sau.
Năng lượng đã tiêu hóa phần nào.
Cấp bậc của Nguyên Bảo đã đạt đến Lãnh Chúa max cấp thực sự!
【 Cấp bậc: Lãnh Chúa cấp 9 (99%)↑ 】
【 Trạng thái: Sắp đột phá (năng lượng đã đạt đến mức cao nhất của cảnh giới Lãnh Chúa, không thể tiếp tục tăng lên, hãy thức tỉnh uy thế Quân Vương!) 】
“Cái gì?”
Hứa Kinh Niên ngẩn người nhìn bảng thông tin, “Uy thế Quân Vương cần phải thức tỉnh trước sao?”
Hắn nhíu mày suy tư một lát.
Lúc này, Nguyên Bảo thử vận toàn lực bộc phát ra khí thế cường đại, cực kỳ kinh người, tựa như một con cự thú đáng sợ!
Nhưng lại không có cái khí chất bá đạo của Quân Vương, kiểu khí thế kinh thiên động địa, chỉ cần gầm một tiếng là có thể dọa chết lũ thú hoang tép riu....
Thấy vậy.
Hứa Kinh Niên liền giải phóng uy thế từ Áo Choàng Quân Vương của mình, quả nhiên áp chế được khí thế của Nguyên Bảo ngay lập tức.
Nguyên Bảo vẫn chỉ là uy thế của Lãnh Chúa mà thôi, nhưng không sao, Đế Vương Đằng mà Diệp Tử trồng có thể phát huy tác dụng rồi!
Hứa Kinh Niên lập tức hô lên:
“Nguyên Bảo, ta đi lấy Đế Vương Đằng, mi cứ đứng yên ở đây, không được đi đâu đấy...”
Hắn bước nhanh đến khu trồng trọt.
Qua sự chăm sóc của Diệp Tử, niên đại của Đế Vương Đằng đã khá ổn!
【 Đế Vương Đằng - 10 năm: Ẩn chứa uy thế Quân Vương sơ đẳng, sinh vật cảnh giới Quân Vương hấp thụ có thể nâng cao uy thế Quân Vương của bản thân! 】
Thứ này chắc chắn cực kỳ quý giá.
Theo mô tả, nó dùng cho cảnh giới Quân Vương hấp thụ, vậy thì dùng cho cảnh giới Lãnh Chúa hấp thụ chắc cũng có thể hỗ trợ thức tỉnh uy thế Quân Vương.
Đế Vương Đằng mười năm.
Đã hoàn toàn biến thành màu vàng tím, trông vô cùng cao quý và lộng lẫy, tỏa ra một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Nhưng dù sao nó cũng chỉ là thực vật...
“Chít chít!”
Diệp Tử chạy tới, dùng móng vuốt đào quanh gốc Đế Vương Đằng, rồi cắt đứt một đoạn ngay trên gốc.
Sau đó.
Sau khi đưa Đế Vương Đằng cho Hứa Kinh Niên, Diệp Tử liền dùng Sinh Mệnh Nguyên Tuyền và Phục Hồi để chữa trị cho đoạn gốc còn lại.
Nếu không phải là Diệp Tử.
Thu hoạch theo cách này, gốc Đế Vương Đằng chắc chắn sẽ khô héo, nhưng bây giờ nó lại bắt đầu từ từ hồi phục.
“Cảm ơn Diệp Tử.”
Hứa Kinh Niên cầm Đế Vương Đằng nói.
“Chít chít!”
Diệp Tử lắc đầu, một bên duy trì sự sống cho Đế Vương Đằng, một bên học theo dáng vẻ vẫy tay thường ngày của Hứa Kinh Niên.
Ý bảo chuyện của Nguyên Bảo quan trọng hơn.
Hứa Kinh Niên liền rời khỏi khu trồng trọt, quay lại bên cạnh Nguyên Bảo và đưa Đế Vương Đằng cho nó.
“Chíp!”
Nguyên Bảo cầm lấy Đế Vương Đằng, thậm chí còn chưa ăn, trong cơ thể nó đã dâng lên một sự thôi thúc khó hiểu.
Khí thế của nó vậy mà trực tiếp tăng lên vài phần.
Chỉ là vẫn còn kém một chút so với khí chất bá đạo của Quân Vương...
“Mau ăn đi!”
Hứa Kinh Niên đã không thể chờ đợi được nữa, hắn rất muốn gia viên mau chóng có được một chiến lực cấp Quân Vương thực thụ!
“Chíp!”
Nguyên Bảo gật đầu.
Nó há miệng, gọn gàng nuốt chửng cả cây Đế Vương Đằng vào bụng, sau đó ợ một cái mang theo uy thế Quân Vương.
Ợ~~~!
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Đế Vương Đằng lập tức bị cái bao tử sắt siêu cấp của nó tiêu hóa và hấp thụ, khí thế của Nguyên Bảo bắt đầu chuyển biến nhanh chóng.
“Chíp!”
Nguyên Bảo ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng.
Trên người nó, một luồng uy thế Quân Vương cường đại thực sự bộc phát ra, còn chấn động hơn cả con cự thú cấp Quân Vương trước đó.
Ngay cả uy thế Quân Vương mô phỏng từ Áo Choàng Quân Vương của Hứa Kinh Niên lúc này cũng bị áp chế hoàn toàn như một con cừu non.
【 Nguyên Bảo đã thức tỉnh uy thế Quân Vương! 】
【 Bắt đầu tiến hóa! 】
Hứa Kinh Niên chỉ thấy bảng thông tin hiện lên trên người Nguyên Bảo, toàn thân nó lập tức được bao bọc bởi ánh sáng đủ màu sắc.
Và lần này cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Ùng ——
Một cột sáng màu lục đan vào nhau bắn ra từ người Nguyên Bảo, xuyên thủng cả mái vòm sương mù chết chóc!
Vào lúc này.
Trong toàn bộ gia viên lửa trại, ánh lửa rực rỡ dường như cũng trở nên ảm đạm, chỉ còn lại ánh sáng chói lòa của Nguyên Bảo!
Diệp Tử cũng không nhịn được mà dừng công việc trong tay, cùng Lay Đặc đồng loạt quay đầu nhìn về phía Nguyên Bảo...
“Quả nhiên là tiến hóa!”
Dù mắt Hứa Kinh Niên sắp bị ánh sáng làm cho mù, hắn vẫn cố gắng nhìn chằm chằm về phía Nguyên Bảo, muốn nhìn rõ mọi chuyện.
Cảnh tượng thăng cấp Quân Vương rực rỡ này kéo dài rất lâu, qua nửa tiếng mà vẫn chưa kết thúc!
Hứa Kinh Niên đã nhìn quá lâu.
Giờ phút này dù có nhắm mắt lại, hắn vẫn cảm thấy như mí mắt mình đã in hằn những luồng sáng ảo ảnh đó.
Thế nhưng, sự biến đổi bây giờ mới bắt đầu!
Chỉ thấy cột sáng màu lục đan xen mà Nguyên Bảo bộc phát ra dần dần trở nên rõ ràng, tách thành từng cột sáng riêng biệt.
Mặc dù vẫn quấn lấy nhau, nhưng không còn dính chặt vào nhau nữa.
“Hửm?”
Hứa Kinh Niên vốn tưởng rằng chúng sẽ dung hợp, biến thành một thuộc tính hỗn độn tạp nham nào đó, không ngờ Nguyên Bảo lại tách chúng ra...
Nhưng mà, như vậy cũng không tệ!
Dự đoán về Vạn Pháp Chí Tôn trước đây quả thực trông ngầu hơn nhiều so với hỗn độn đơn thuần, dù sao nó cũng có thể khống chế từng loại thuộc tính của bản thân.
Sau khi sáu loại thuộc tính trở nên rõ ràng.
Cuối cùng, quá trình tiến hóa cũng đi đến hồi kết!
“Chíp!”
Theo một tiếng rít dài vang dội của Nguyên Bảo, quá trình tiến hóa của nó đã hoàn tất, cấp bậc cũng chính thức bước vào ngưỡng cửa Quân Vương!
“Quân Vương, ra đời!”
Hứa Kinh Niên không nhịn được mà khoa trương hô lên.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh