"Hả?!!"
Eneluf ngơ ngác nhìn lên trời, đám mây đen lôi kiếp vừa rồi còn uy thế ngập trời, phảng phất muốn hủy thiên diệt địa.
Thế mà lại bị một đấm đánh tan?
Chuyện này có gì đó không đúng...
Vốn dĩ, gã còn cảm thấy Lôi Đình Nộ Hùng chỉ vì chuyện thắng thua ở Sân thi đấu Thâm Uyên mà không cần thiết phải dùng cách này để liều mạng.
Dù cho lôi kiếp này thật sự có thể khiến đám sủng thú của Hứa Kinh Niên không chống đỡ nổi...
Nhưng dù có thắng thì cũng chỉ là giữ được chuỗi thắng mà thôi.
Còn nếu thất bại.
Cho dù có viện trợ khẩn cấp của Sân thi đấu Thâm Uyên, cấp độ của Lôi Đình Nộ Hùng cũng sẽ mất sạch...
Đúng là được không bù mất.
Nhưng dù thế nào đi nữa, dù thất bại hay thành công, cũng không nên là tình huống thế này chứ?
Ở phía đối diện, Hứa Kinh Niên cũng hơi kinh ngạc, nhưng hắn vẫn có thể hiểu được.
Dù sao hắn đã để Nguyên Bảo dùng quy tắc khống chế, cấm nơi này độ kiếp...
Với lại, cho dù năng lượng quy tắc của Nguyên Bảo không thể xóa sổ hoàn toàn lôi kiếp, thì cuối cùng Hante và Chiến Binh Đá cũng đã một đấm đánh tan mây sét.
Cả hai đứa nó đều dùng đến chiêu mạnh nhất để đánh tan lôi kiếp của Lôi Đình Nộ Hùng, kết quả này cũng là bình thường...
Dù sao thì Hứa Kinh Niên có thể hiểu được.
Chỉ không biết giữa Hante và Nguyên Bảo, rốt cuộc đứa nào góp công nhiều hơn, nhưng hắn cảm thấy chắc là Nguyên Bảo rồi.
Thế nhưng.
Eneluf ở phía đối diện, hiển nhiên đến giờ vẫn chưa hiểu rõ năng lực của Nguyên Bảo.
Trong mắt gã.
Con sủng thú cấp Quân Vương mạnh nhất này gần như toàn bộ trận đấu đều đang "chèo thuyền", chẳng làm được tích sự gì...
Mà chủ lực thật sự.
Phải kể đến gã người đá kia, cũng là cấp Lãnh Chúa, nhưng lại có vẻ mạnh hơn Lôi Đình Nộ Hùng của gã rất nhiều!
Hoàn toàn không thể chiến thắng...
Ngay cả chiêu lôi kiếp mạnh nhất mà cũng bị một đấm đánh nát, đây là thứ sức mạnh trâu bò gì vậy, ảo ma quá đi mất!
Thương cho sủng thú của gã...
Lúc này, Lôi Đình Nộ Hùng cũng nản lòng thoái chí, nó nhìn chằm chằm Hante, kẻ vừa tung ra cú đấm toàn lực và đang rơi vào trạng thái kiệt sức tạm thời.
Nó bất lực gầm lên một tiếng:
"Gàoooo—!"
Tiếng gầm này nghe mới bất lực làm sao...
Nhưng Nguyên Bảo chẳng thèm quan tâm, giờ nó "chèo thuyền" đủ rồi, Hante cũng đã thể hiện xong phong cách chiến đấu của mình.
Thế là không nói hai lời, trong mắt nó lóe lên ánh vàng rực rỡ, hóa thân thành một con Thánh Quang Xuyên Sơn Giáp cao tới trăm mét.
Rồi tung một trảo vỗ xuống!
"Cái quái gì thế?!"
Lúc này, ngự thú sư Eneluf ở phía đối diện vội vàng hét lên: "Lão bạn, mau tránh ra!"
Nhưng con gấu sấm "nản đời" chỉ lặng lẽ nhìn vuốt thánh quang khổng lồ từ trên trời giáng xuống mình.
Ầm!
Móng vuốt thánh quang đập xuống đất, Lôi Đình Nộ Hùng sống chết không rõ...
Nhưng Nguyên Bảo không hề dừng lại, giống như lần "bồi dao" Dung Nham Địa Long trước đó, nó thu móng vuốt lại rồi phun ra một cột sáng thánh quang!
Oành!
[Trận đấu kết thúc!]
Cơn ác mộng của Eneluf và Lôi Đình Nộ Hùng cuối cùng cũng kết thúc...
Sau khi được Sân thi đấu Thâm Uyên hồi phục về trạng thái suy yếu, Eneluf ngược lại có chút mừng thầm.
Với sức thể hiện vừa rồi của đám sủng thú nhà Hứa Kinh Niên, chúng nó có chống nổi lôi kiếp của Lôi Đình Nộ Hùng hay không đúng là khó nói thật!
May mà lôi kiếp đã bị đánh tan...
Nếu không thì cấp độ của Lôi Đình Nộ Hùng có giữ được hay không cũng chưa chắc, khả năng cao là "lật xe" rồi!
"Lão bạn, lần này ngươi manh động quá rồi, về rồi ta phải dạy dỗ ngươi một trận mới được!"
Eneluf dạy dỗ nó.
Lôi Đình Nộ Hùng đứng bên cạnh lại tỏ ra thờ ơ, tình cảnh vừa rồi rất dễ khiến nó bốc đồng...
Nói cho cùng, chẳng phải là do chủ nhân không thèm chỉ huy, buông xuôi hết rồi sao...
"Ta không chỉ huy là vì tuyệt vọng rồi, với lại, đối mặt với loại đối thủ này, sao mà không tuyệt vọng cho được?"
"Grừ grừ!"
Lôi Đình Nộ Hùng chỉ hừ hừ đáp lại.
Còn bên phía Hứa Kinh Niên.
"Hante, vừa rồi ngươi đã làm gì?"
Người đá đối mặt với sự chất vấn của chủ nhân, chỉ có thể xấu hổ gãi đầu, ngô nghê nói: "Đánh... Trời..."
"Vậy trước đó ta đã nói gì?"
"Quên..."
Hante nói.
Ý nó là nó biết không được tự ý dùng năng lượng của Quang Tá Chi Tinh, nhưng khoảnh khắc đó đúng là thời cơ trong mơ, thật sự không nhịn được...
Hứa Kinh Niên hài lòng gật đầu.
Vừa rồi Hante đúng là đã làm trái mệnh lệnh, đây là vấn đề về nguyên tắc.
Với lại, ngay trước khi sử dụng Quang Tá Chi Tinh, nó cũng không hề nghĩ đến việc có nên bàn bạc với Hứa Kinh Niên một tiếng hay không.
Đánh hăng quá rồi...
Hứa Kinh Niên cũng không muốn dạy dỗ Hante nhiều lời, nhưng phải để nó hiểu rằng, việc không bàn bạc mà đã tự ý làm trái mệnh lệnh của chủ nhân là sai!
"Dạ..."
Hante chột dạ gật đầu.
Hành động này của nó, nói cho cùng, cũng chỉ là lựa chọn của nó có sai lệch với chủ nhân, chủ yếu là do quên bàn bạc.
Thật ra cũng không vi phạm nguyên tắc khế ước.
Lần này.
Dù chủ nhân chỉ nói vài câu, nhưng nó đã hoàn toàn tiếp thu bài học, sau này làm gì cũng phải bàn bạc với chủ nhân...
"Ừm, thế mới ngoan chứ!"
Hứa Kinh Niên vô cùng hài lòng gật gật đầu.
Sau đó, hắn quay trở về gia viên chứ không lập tức dẫn ba sủng thú đi đấu trận tiếp theo.
Dù sao dự tính ban đầu của hắn cũng chỉ là để ba đứa nó kề vai chiến đấu một lần, để khi sương mù bùng nổ có thể phối hợp tốt hơn...
Dù gì Diệp Tử cũng đã lên cấp Lãnh Chúa, không thể nào lúc sương mù bùng nổ vẫn còn trốn dưới đất, để một mình Nguyên Bảo chiến đấu được, đúng không?
Chỉ là rèn luyện trước mà thôi.
Về sau, vì Hante đã bị tính là cấp Lãnh Chúa nên không tiện dùng năng lượng của Quang Tá Chi Tinh nữa.
Vì vậy, Sân thi đấu Thâm Uyên vẫn phải để Nguyên Bảo ra trận...
Để Diệp Tử tiếp tục trồng trọt, còn Hante tiếp tục nén sương mù là được rồi.
Thế nhưng, khi Hứa Kinh Niên vừa dẫn sủng thú đi qua màn chắn dịch chuyển, quay về gia viên bên đống lửa, thì ngay lập tức, trong đầu hắn vang lên một thông báo:
[Tất cả mọi người chú ý, hôm nay! Vốn không phải là một ngày đặc biệt... Nhưng, nó sẽ trở thành một ngày đặc biệt!]
[Mặc dù cho đến nay, phần lớn các ngự thú sư giáng lâm đều chọn cách chung sống hòa bình với người khác, nhưng mỗi khu vực vẫn hoạt động độc lập!]
[Khi tham gia vào Chiến trường Thâm Uyên, mỗi người đều có thể trở thành thành chủ, đồng thời gia viên bên đống lửa của bạn cũng sẽ được đồng bộ hóa...]
[Ở nơi đó, những kẻ độc hành sẽ không thể tồn tại, hãy cùng các ngự thú sư trong khu vực của mình xây dựng nên một siêu cấp thành trì nào!]
[Đây cũng là cơ hội duy nhất để các bạn hợp nhất gia viên của mình lại với nhau. Cố lên, Chiến trường Thâm Uyên không có chỗ cho kẻ hèn nhát...]
Lúc Hứa Kinh Niên quay về, thông báo toàn thể đã được gửi đi một lúc rồi...
Cho đến nay, kênh chat khu vực của Hứa Kinh Niên đã sớm rơi vào trạng thái im lìm.
Không có một tin nhắn nào của người sống.
Nhưng lúc này.
Kênh chat toàn thể lại sôi động hẳn lên, thậm chí còn khôi phục lại mức độ hoạt náo của tháng trước!
Dù số người đã giảm mạnh mười phần chỉ còn một, nhưng cũng không thể trả lời kịp vì tin nhắn trôi quá nhanh...
"Các đại lão ơi, Chiến trường Thâm Uyên này là cái gì vậy?"
"Anh em ơi, tôi nhanh tay này, Chiến trường Thâm Uyên chỉ cho phép ngự thú sư cùng khu vực hợp tác thôi! Khu Lam, Vực Bắc, đến thành 57 ở Chiến trường Thâm Uyên nhé!"
"Chiến trường Thâm Uyên là cái quái gì vậy, rốt cuộc nó là sao, có pro nào vào giải thích hộ cái?"
"Khu Xanh, Khu Lam của Vực Đông, các thành của Liên minh Ngự Thú lần lượt là 935, 288, 1315..."
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà