"Cái gì, khu vực trung tâm?!"
"Cái gì, Hứa Kinh Niên?!"
Đúng như hắn dự đoán, sau màn tự giới thiệu, phản ứng của sáu người ngoài cửa thành đều khá là dị...
Họ nhìn Hứa Kinh Niên với mái tóc đen dày gần như che nửa mặt, mặc bộ đồ lao động chi chít túi, chân lại đi dép lê cá mập...
Họ phát hiện, hình tượng này khác một trời một vực so với ấn tượng về "Nhân loại đệ nhất" hay "Vua Ngự Thú"!
"Hàng fake à?"
"Anh thật sự là Hứa Kinh Niên sao?"
Bọn họ thật sự không muốn tin.
Không tính bảng xếp hạng sủng thú, Hứa Kinh Niên còn đứng đầu bảng xếp hạng gia viên, thuộc tuýp người cực kỳ biết hưởng thụ cuộc sống.
Cảm giác người như vậy thì phải ăn mặc bảnh bao, áo nạm viền vàng, toát ra vẻ ngoài cao sang khó gần mới đúng...
Nhưng mà có sao nói vậy.
Nếu Hứa Kinh Niên mặc đủ bộ trang bị, ví dụ như pháp trượng bạch cốt, áo choàng Quân Vương, thì vẻ ngoài của hắn vẫn có thể bỏ xa bọn họ!
Nhưng điều đó không cần thiết...
Áo viền vàng thì làm được gì, trong Vực Sâu Ngự Thú, nhiều túi mới là chân ái!
Hứa Kinh Niên nghĩ vậy.
"Tất nhiên là tôi rồi."
Hắn thản nhiên đáp.
Phía sau, ba sủng thú cũng theo ra.
Thấy cảnh này, mọi người mới hoàn toàn tin đây chính là Hứa Kinh Niên, dù có khác xa tưởng tượng cả tỷ năm ánh sáng...
"Oa, anh thật sự là Hứa Kinh Niên à?!"
Một cậu trai trông gầy gò nhỏ bé lên tiếng, sủng thú của cậu ta chính là quyển sách mọc mắt kia.
Hứa Kinh Niên nhìn thấy sủng thú của cậu ta, bất chợt nhíu mày.
Hắn thầm nghĩ, thằng nhóc này không phải biết tên mình rồi định viết lên sách để nguyền rủa mình chứ?!
Cậu trai gầy gò yếu ớt nói: "Vua Ngự Thú đáng kính, em sẽ viết tên của ngài lên sách!"
"Hả?!"
Hứa Kinh Niên giật nảy mình.
"Ờm, tôi không phải..."
"..."
Mọi người có mặt đều cạn lời.
Vốn dĩ có ba sủng thú đã chứng minh thân phận của hắn, giờ còn chối thì đúng là bịt tai trộm chuông...
Cậu trai gầy gò giải thích: "Xin ngài yên tâm, Vua Ngự Thú, Niệm Chi Thư của bọn em có kỹ năng chúc phúc cho người có tên được viết trên sách ạ."
"Thôi được, nhưng tôi không phải Hứa Kinh Niên..."
Hắn lại nhấn mạnh một lần nữa.
"Phụt, ha ha, Vua Ngự Thú ngoài đời có tính cách khác xa tưởng tượng của mình quá đi..."
Một cô gái trong nhóm không nhịn được cười.
Mà cậu trai gầy gò lại hỏi: "Vậy em có viết nữa không ạ?"
"Tôi khuyên là không nên, tuy tôi không phải Vua Ngự Thú, nhưng chắc anh ta cũng không cần chúc phúc gì đâu..."
Hứa Kinh Niên nói.
"Vâng ạ..."
Cậu trai gầy gò có chút tiếc nuối.
Lúc này, Hứa Kinh Niên liền nói: "Được rồi, tôi đã giải thích, khu vực trung tâm không thể lập đội, các người mau đi đi..."
Hắn cũng chẳng có tâm trạng đâu mà tán gẫu với đám người này, hơn nữa sủng thú của họ trông cũng không mạnh lắm.
Cùng lắm chỉ ở cấp Trác Việt.
Cỡ này thì đến Diệp Tử còn chẳng đánh lại...
Nghe vậy, người đàn ông dẫn đầu đội giải thích: "Xin lỗi đã làm phiền. Chúng tôi đều ở khu lam, không ngờ lần đầu tiên đã gặp được ngài..."
"Không sao, mời các vị rời đi."
Hứa Kinh Niên phất tay.
Thật ra hắn chẳng có thiện cảm gì với những người này, dù sao vừa rồi lúc cửa chưa mở, giọng điệu của họ chẳng lịch sự chút nào.
Nếu không phải việc tiễn bọn họ rời khỏi Chiến Trường Vực Sâu chẳng mang lại lợi ích gì, có lẽ hắn đã trực tiếp để Nguyên Bảo đuổi người rồi!
Đó mới là thủ đoạn tàn nhẫn...
"Vâng, tạm biệt!"
Dưới sự dẫn dắt của người đàn ông đứng đầu, họ đều cúi gập người chào rồi nhanh chóng rời đi.
Hứa Kinh Niên nhìn theo bóng lưng xa dần của họ.
Với đám người này, vừa rồi đã đập cửa ầm ầm, biết đâu thấy mình yếu thế hơn, lại còn khác khu vực, là bọn họ đã công thành luôn rồi!
Nhưng thời điểm đám người này đến lại khác với người đã gọi Hứa Kinh Niên từ xa lúc nãy.
Vận may của họ tốt hơn một chút.
Nếu là lúc chưa xác nhận chiếm lĩnh thành trì, Hứa Kinh Niên chắc chắn sẽ diệt sạch, tốn chút năng lượng thì cũng đành chịu...
Sau đó.
Hứa Kinh Niên lại dẫn các sủng thú quay về trong thành.
Rầm!
Cửa thành lại được đóng chặt.
"Để xem nào, tòa thành này tên gì mà sáu sáu chín tám, nghe chẳng thuận tai chút nào."
Hứa Kinh Niên trầm ngâm.
Vừa rồi, hắn đã nghĩ kỹ, đây là tòa thành đầu tiên chiếm được, phần thưởng có vẻ cũng không tồi, sau này chắc chắn không thể chỉ chiếm một tòa.
Nếu vậy thì.
"Nguyên Bảo, mày là sủng thú đầu tiên, đây cũng là tòa thành đầu tiên, giao cho mày trấn thủ là tao yên tâm nhất!"
Hứa Kinh Niên nói.
"Giáp!"
Nguyên Bảo tuy không hiểu rõ ý nghĩa trong đó, nhưng cảm giác giống như chủ nhân muốn mình bảo vệ ngài ấy vậy...
Nó kiên định gật đầu.
"Còn tòa thành này, cứ gọi là Thành Thiết Giáp đi, tuy bây giờ mày là Thần Giáp Thú, nhưng cảm giác cái tên ban đầu vẫn thân thuộc hơn..."
Hứa Kinh Niên quyết định.
"Giáp?"
Ngay lúc này, luồng sáng đỏ rực ở trung tâm thành trì bay về phía Nguyên Bảo và dung nhập vào cơ thể nó.
Nó cảm thấy mình và nơi được chủ nhân gọi là thành trì này có thêm một mối liên kết khó hiểu.
Hứa Kinh Niên thấy bảng thông tin cũng thay đổi:
【Thành Thiết Giáp】
【Sủng thú trấn thủ】: Nguyên Bảo (Cấp độ hư ảnh trấn thủ giáng lâm: Quân Vương!)
【Gia trì thành trì】: Sủng thú trấn thủ có thể triệu hồi linh vận trấn áp của thành trì để gia trì sức mạnh, có thể sử dụng cả bên ngoài Chiến Trường Vực Sâu.
【Linh vận trấn áp】: Lực (Sức mạnh của một thực thể đáng sợ trong Vực Sâu. Nhận được gia trì linh vận sẽ giúp tăng cường sức mạnh thể chất cực lớn!)
【Hình chiếu gia viên】: Mở (Có thể đóng bất cứ lúc nào, nhưng hành động này sẽ trực tiếp thoát khỏi Chiến Trường Vực Sâu và mất tư cách quay trở lại.)
"Ây, cái linh vận trấn áp này chỉ có sủng thú trấn thủ mới triệu hồi được, tiếc là không phải cho tất cả..."
Hứa Kinh Niên cảm thấy hơi tiếc.
Nhưng hắn cho rằng điều này cũng bình thường, gánh vác trách nhiệm trấn thủ thành trì mới có thể nhận được gia trì linh vận...
Chỉ là như vậy thì.
Nếu muốn Diệp Tử cũng nhận được gia trì linh vận, vậy cũng phải để nó trấn thủ một tòa thành mới được...
Để Diệp Tử thủ thành?
Hứa Kinh Niên nghĩ đến mà thấy hơi buồn cười.
Nghĩ nhiều là vậy, nhưng tác dụng của linh vận này rốt cuộc lớn đến đâu, Hứa Kinh Niên vẫn chưa rõ.
"Làm sao để thử bây giờ?"
Hắn đang nhíu mày suy nghĩ.
Nhưng đúng là hợp với vận may phúc tinh của Nguyên Bảo, buồn ngủ gặp chiếu manh!
Ầm ——!
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn!
Cửa thành bên ngoài bị một đòn tấn công cực mạnh, tấm ván gỗ dày cộp trực tiếp xuất hiện mấy vết nứt.
"Cái gì?!"
Hứa Kinh Niên vội vàng quay đầu nhìn lại.
Ầm!
Cửa thành lại bị va chạm dữ dội một lần nữa!
"Không phải chứ, chẳng nói chẳng rằng, thông tin gì cũng không biết mà đã công thành luôn à?!"
Hứa Kinh Niên cũng có chút ngẩn người.
Là đứa nào vậy?
Gì mà bá đạo dữ vậy...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ