Virtus's Reader
Toàn Dân Ngự Thú Cầu Sinh: Ta Sủng Thú Không Cần Nghỉ Ngơi

Chương 204: CHƯƠNG 204: MÁU ĐÃ CHẢY, MỘT TÊN CŨNG ĐỪNG HÒNG THOÁT!

"Trời đất ơi, một đấm bay màu bốn Lãnh Chúa luôn à?!"

Trên tường thành Vảy.

Đại vương Châu Lệ chống tay lên tường thành, nửa người nhoài cả ra ngoài, không thể tin vào mắt mình.

Phản ứng của Hắc Lân bên cạnh cũng không khác là bao...

Hắn ôm đầu vò tóc, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa kinh hãi, dán chặt vào hư ảnh đen kịt phía xa.

"Đây là thần sủng nào vậy?!"

"Giống như sương mù tử vong kia, lạ hoắc..."

Siêu cấp Tiểu Vân nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc, cũng nhìn chằm chằm vào hư ảnh sương mù đang chắn giữa hai thành và đại quân sói.

"Vũ khí bí mật của lão bản à?"

Nàng thầm nghĩ.

Ngoại hình này trông quen quen, khá giống với tên người đá Siêu Phàm ngáo ngơ kia...

Nhưng rõ ràng là to hơn một vòng.

Hơn nữa, tên người đá kia chỉ là cảnh giới Siêu Phàm thôi, dù có vô địch đến mấy cũng làm gì mạnh được như thế này?!

Ba người đều vô cùng nghi hoặc.

Nhưng so với ba người họ, đại quân sói đối diện chớp mắt đã bay màu ba tướng lĩnh, phe địch càng thêm hoảng sợ...

"Đây là cái thứ quái gì vậy?!!"

Tiếng hét kinh hãi này không chỉ vang lên trong bầy sói của Liên minh Ác Lang, mà ngay cả phản ứng của đám thủ lĩnh cũng tương tự.

"Tam Sói, Tứ Sói, Cửu Lang đâu rồi?"

Ngự Thú Sư Đầu Sói vội vàng nhìn quanh, gọi tên những thủ lĩnh không thấy đâu.

"Không thấy à?!"

Hắn trừng lớn mắt.

"Nhìn kìa, hình như ở đó!"

Đột nhiên có người hét lên.

Nghe vậy, mọi người nhìn sang, chỉ thấy một đống máu thịt bầy nhầy, lẫn lộn với vô số lông lá, chẳng thể nhận ra là ai...

Nhưng chắc chắn là không có tiếng trả lời.

Vậy thì khẳng định, chính là đã bị hư ảnh sương mù đáng sợ kia đấm cho một phát chết tươi!

"Grừ..."

Sau khi tung ra một đấm, Hante nghiêng cái đầu ngơ ngác của mình, đếm một hồi mà vẫn không rõ mình vừa giết được bao nhiêu tên địch...

Dù sao thì nó biết.

Cho dù cú đấm vừa rồi là do xuất kỳ bất ý, lợi dụng sự khinh địch của đối phương để đạt được hiệu quả tối đa.

Nhưng tình hình bây giờ là phe địch đã bị quét sạch một nửa chiến lực đỉnh cao...

Trong khi nó mới chỉ tung ra một đấm, thậm chí vẫn còn đang ở trạng thái sung mãn nhất!

Trận này, đánh kiểu gì cũng thắng!

"Ngu Ngơ, tao cá là cú đấm vừa rồi của mày đã dọa bọn nó sợ tè ra quần rồi!"

Hứa Kinh Niên nhếch mép.

Hừ, dám tập hợp một đại quân đông như vậy đến tấn công thành trì của hắn, khác nào khiêu chiến thực lực của hắn!

Kết quả là Nguyên Bảo còn chưa cần ra tay, chỉ dựa vào một hư ảnh người đá cấp Lãnh Chúa đã đánh cho bọn chúng choáng váng...

Đúng là cùi bắp!

Hứa Kinh Niên cười lớn, ra lệnh: "Ha ha, Ngu Ngơ, xé xác bọn nó cho ta!"

"Grừ..."

Hante gãi đầu, rồi điều khiển hư ảnh trấn thủ giơ tay lên, nắm chặt vào hư không, thi triển một hiệu ứng mới.

Nó thi triển Nham Thạch Chiến Khôi, nhưng không có nham thạch nào trồi lên từ mặt đất, thay vào đó, một lượng lớn sương mù ngưng tụ từ hư không.

Chỉ trong hai ba giây...

Liền xuất hiện ba "Chiến Khôi Sương Mù" y hệt hư ảnh trấn thủ, mỗi tên sở hữu một nửa thực lực của bản gốc.

Nhưng vẫn mạnh hơn cả bản thể Siêu Phàm của Hante!

"Toang rồi, đó là sứ giả của sương mù tử vong, giờ lại xuất hiện nhiều như vậy, chạy mau..."

Trong đại quân hỗn tạp gồm bầy sói và một số ít dã thú khác, không biết từ đâu vang lên tiếng hét như vậy.

Quân tâm lập tức rối loạn...

"Chạy mau!"

"Đây chắc chắn là thiên khiển!"

"Ác Lang bất khuất..."

"Giữ mạng quan trọng hơn!"

...

Mấy tên thủ lĩnh của Liên minh Ác Lang lúc này nhìn đám lính tôm tướng cua đang chạy tán loạn mà chết lặng.

Tên nào tên nấy đều sững sờ...

Dù sao thì nếu muốn gia nhập Liên minh Ác Lang, nhận được sự che chở của đồng đội, thì bắt buộc phải nộp "thịt" coi như phí gia nhập.

Đây không phải là thịt bình thường, mà là tài nguyên cấp Siêu Phàm...

Đám thủ lĩnh bọn họ dựa vào chỗ "thịt" này để nâng cao chiến lực đỉnh cao của Liên minh Ác Lang, biến nó thành thế lực sở hữu nhiều sủng thú cấp Lãnh Chúa nhất trong thế lực Vực Sâu!

"Hừ, chạy hết cả rồi!"

Những thủ lĩnh còn lại cưỡi trên lưng con cự lang cấp Lãnh Chúa của mình, có chút bất lực.

Mục đích chính ban đầu của bọn họ vốn không phải là công thành!

Mà là đến xem cái gọi là "kỳ ngộ từ trên trời rơi xuống" mà Lục Lang và Thất Lang nói, ai ngờ lại bị lừa một vố đau!

"Lẽ ra không nên nghe lời lão Lục..."

Lúc này.

Ngự Thú Sư Đầu Sói thì ánh mắt đầy vẻ tàn độc, nhìn mấy hư ảnh sương mù đã ngưng tụ xong và dường như đang tụ lực.

Ánh mắt hắn lóe lên vẻ hung tợn, hít một hơi thật sâu rồi gầm lên bằng chất giọng tựa như sói điên: "Rút lui——!"

Tiếng gầm này không phải là một tiếng hét bình thường, mà là một thiên phú ngự thú đặc biệt của hắn.

Tên là Nộ Hỏa Vương Giả!

Tiếng gầm mang theo khí thế áp đảo, có thể làm đối thủ khiếp sợ trong giây lát...

"Gàoooo——"

Đồng thời, mấy con sói sủng cấp Lãnh Chúa còn lại cũng hú lên, mang theo Ngự Thú Sư của mình tháo chạy với tốc độ chóng mặt.

Chỉ có điều...

Vậy mà Hante chỉ bị tiếng gầm này dọa cho giật mình một cái.

Nó thầm đánh giá: "Thế thôi à? Còn chẳng có sức uy hiếp bằng một cái lườm của Nguyên Bảo..."

Ngay sau đó.

Hư ảnh trấn thủ của nó cùng ba chiến khôi sương mù đều đã tụ lực xong, nhắm thẳng vào bầy sói còn chưa chạy thoát hết mà tấn công.

Cùng lúc đó, bốn luồng kình lực bùng nổ, như bão táp quét qua, thổi bay vô số sủng thú và Ngự Thú Sư!

Thậm chí, dư chấn của những luồng kình khí này sượt qua cũng đủ gây thương tích, không ít sủng thú bị gọt bay cả mảng lông.

Máu tươi bắt đầu tuôn ra...

Còn cú đấm mạnh nhất của hư ảnh Lãnh Chúa thì khóa chặt mục tiêu là mấy con cự lang cấp Lãnh Chúa còn lại.

Bọn chúng dù có chạy chậm một bước, cũng nhanh hơn đám "lính tôm tướng cua" kia, chẳng mấy chốc sẽ chạy xa.

May mà chiêu này của Hante là Hám Thiên Thạch Quyền, khi đạt đến cảnh giới tối cao, ngay cả trời cũng có thể đấm thủng...

Hiện tại tuy chưa mạnh đến mức đó, nhưng phạm vi tấn công cũng rất xa!

Đừng nhìn động tác của nó là đấm thẳng, nhưng thực chất đây lại là một kỹ năng tầm xa.

"Chia nhau ra rút lui!"

Ngự Thú Sư Đầu Sói cũng cảm nhận được mối uy hiếp từ phía sau.

Lớp da gà vừa mới lặn xuống, ngay lập tức lại nổi lên rần rần.

Hắn vội vàng ra lệnh cho sủng thú của mình, bảo nó lao sang bên trái.

Ầm——

Luồng kình lực khổng lồ trong nháy mắt sượt qua.

Đến cả cái đuôi sói cũng bị đánh gãy mất một nửa, biến nó thành một con sói cụt đuôi...

Như vậy đã là may mắn lắm rồi.

Tuy vừa rồi đã hô hào chia nhau ra rút lui, nhưng vì tài nguyên phân bổ không đều, mấy con sủng thú sói cấp Lãnh Chúa còn lại rõ ràng yếu hơn.

Dù Ngự Thú Sư đã kịp phản ứng, nhưng sủng thú lại không thể hoàn thành động tác né tránh...

Chúng vừa mới nhảy lên.

Còn đang ở giữa không trung thì đã bị nắm đấm khổng lồ màu trắng gần như thực chất đánh trúng, thân sói căn bản không thể nào chống đỡ nổi.

Trong nháy mắt liền bị nghiền nát...

"Chết tiệt!"

Tim Ngự Thú Sư Đầu Sói đập thình thịch, giờ phút này hắn cũng chẳng buồn quan tâm đến đồng đội nữa, chỉ muốn nhanh chóng tẩu thoát.

Nhưng ngay sau đó.

Bên cạnh hắn, một "đồng minh" vốn bị xem nhẹ đang cùng chạy trốn, cưỡi một con sói lửa với ánh mắt lanh lợi, bỗng nhiên dậm mạnh xuống đất.

Ầm! Ầm!!

Lập tức, mấy cột lửa từ dưới đất phun lên, hoàn toàn phong tỏa bốn phía xung quanh con sói cấp Lãnh Chúa của Đầu Sói.

Trông như một cái lồng giam bằng lửa...

"Có ý gì đây?!"

Ngự Thú Sư Đầu Sói ngơ ngác, lập tức quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy con sói lửa khổng lồ bên cạnh nhanh chóng lùi lại, vừa rồi hắn còn không cảm thấy có gì bất thường...

Bây giờ nhìn lại.

Tuy con sủng thú kia trông có vẻ giống sói, nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra là một con Husky!

"Xin lỗi nhé..."

Ngự Thú Sư của con Husky hét lên, vừa là để thể hiện rõ thân phận với Hante đang đuổi theo, tránh bị ngộ thương.

Hắn hét lớn: "Đừng chạy, tôi là khách hàng của lão bản!"

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!