Bịch!
Nguyên Bảo nhảy lên một tảng đá.
May mà tấm da Địa Long khổng lồ này không bị lũ sâu đen kia phá hoại, vẫn còn nguyên vẹn...
Chỉ là hơi khô thôi.
Nhưng để lâu như vậy cũng là chuyện bình thường, Hứa Kinh Niên không để tâm lắm, dù sao chỉ cần ngâm nước một lúc là nó sẽ mềm ra thôi.
"Nghĩ cách mang về đi..."
Hứa Kinh Niên ra lệnh.
"Giáp!"
Nguyên Bảo gật đầu, xoa xoa móng vuốt. Tấm da Địa Long này quá lớn, thân hình nhỏ bé của nó đúng là khó mà mang đi được.
Nó cẩn thận suy nghĩ một phen.
IQ của Nguyên Bảo không hề thấp, nó quyết định cuộn tấm da Địa Long lại, như vậy sẽ dễ mang đi hơn.
Hơn nữa, vì thấy tấm da rồng quá khô, nó lo rằng nếu uốn cong quá mạnh sẽ bị gãy...
Vì vậy, nó quyết định dùng thêm một quy tắc nữa.
Quy tắc 【 Cấm Da 】 vừa dùng xong, nó đã nhanh chóng hủy bỏ để tránh lãng phí năng lượng quy tắc.
Và lần này, nó duỗi móng vuốt ra rồi nắm chặt!
【 Mềm Dẻo 】
Ong...
Một gợn sóng màu xanh trắng khuếch tán ra, lập tức, vạn vật trong phạm vi ảnh hưởng đều trở nên mềm nhũn.
Ngay cả tảng đá, khi giẫm lên cũng có độ đàn hồi, giống như một miếng cao su tương đối cứng vậy.
Có điều, bản thân Nguyên Bảo cũng bị quy tắc này hạn chế.
Ngay cả lớp vảy của nó dường như cũng trở nên mềm hơn...
May mà sức phòng ngự đủ cao, thậm chí có thể chống lại cả quy tắc, tuy độ cứng giảm đi một chút nhưng khả năng phòng thủ vẫn rất tốt.
Sau đó, Nguyên Bảo cuộn tấm da Địa Long đã trở nên mềm dẻo lại, trông hệt như đang cuộn một tấm thảm.
Toàn bộ quá trình này đều không cần Hứa Kinh Niên chỉ huy hay sắp đặt.
Nguyên Bảo đã một mình hoàn thành.
"Ừm, không tồi không tồi!"
Hứa Kinh Niên nhìn Nguyên Bảo thao tác mà hài lòng vô cùng, chỉ có thể một lần nữa cảm thán: "Đúng là thú cưng thần tiên mà!"
Ngoài việc tâm trí còn khá đơn thuần và vẫn giữ tập tính của loài thú, thì trí thông minh của nó đúng là cao ngất ngưởng.
Đúng chuẩn một người bạn đồng hành đỉnh của chóp!
Hắn dám chắc rằng không một Ngự Thú Sư nào có thể từ chối một thú cưng như Nguyên Bảo.
...
Sau đó, Nguyên Bảo ôm cuộn da Địa Long, dựng thẳng trước ngực, trông như một cây cột hình trụ!
Ngay sau đó...
Ầm ầm ầm ầm!
Kèm theo tiếng nổ, lần này, "Tên lửa Nguyên Bảo" chính hiệu chính thức cất cánh từ trong hang...
"Ha ha ha!"
Lúc này, Hứa Kinh Niên tuy chỉ có thể nhìn qua góc nhìn của Nguyên Bảo, thấy được phía trước khi nó nghiêng đầu.
Nhưng nếu thử tưởng tượng ra hình ảnh này: Một khối hình trụ, bên dưới phun lửa, bay vút lên trời, đây... chẳng phải là tên lửa sao!
Một lúc sau.
May mà Nguyên Bảo giờ đã ở cấp Quân Vương, có rất nhiều chiêu trò, tuy tốn chút thời gian nhưng vẫn nhanh chóng vận chuyển được tấm da Địa Long về...
Trên mặt đất, trong khu gia viên bên đống lửa.
Ầm ầm...
Mặt đất dường như cũng rung nhẹ, tiếng nổ "phun lửa của tên lửa" không ngừng vọng lên từ dưới lòng đất.
"Lay..."
Hante ngơ ngác, cúi đầu nhìn xuống đất, trong đầu dường như hiện lên cả vạn câu hỏi.
Nó quay đầu nhìn về phía Hứa Kinh Niên.
"Ríu rít?"
Còn Diệp Tử thì đang làm việc trong khu trồng trọt, lúc này hai cây Thúy Xuân Thần Thụ đã được nó chăm bẵm cao hơn một thước!
Nó lập tức chú ý tới tiếng nổ, ban đầu hơi thắc mắc, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại.
Là Nguyên Bảo về rồi...
Vì vậy, nó còn rất tâm lý, vẫy vẫy móng vuốt với "cộng sự mới" Hante ở cách đó không xa.
"Ríu rít!"
Nó lại dùng âm thanh để nhắc nhở.
"Được rồi, cuối cùng cũng về."
Hứa Kinh Niên nghe thấy động tĩnh, cũng lập tức vứt chiếc cần câu huyền diệu sang một bên, đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa vô hình.
"Cái cần câu rác rưởi này, giới thiệu thì ngầu vãi, bảo là có thể câu được vạn vật, mà mấu chốt là câu mãi chả được cái gì!"
Thậm chí còn không bằng câu cá bình thường...
Bởi vì cho dù kỹ thuật có cùi bắp, nhưng nếu chịu khó thả mồi, chắc chắn vẫn câu được cá...
Còn cái cần câu huyền diệu này, đến lưỡi câu cũng không có, khu vực câu lại là một cái ao trong suốt.
Đúng là đồ nghề của thái kê có khác, mà cái cần câu huyền diệu này hoàn toàn là kiểu Khương Thái Công câu cá, thuộc về đẳng cấp của các đại lão...
Hắn chỉ là một tay mơ, chắc chắn chỉ có nước móm thôi!
"Chậc..."
Hứa Kinh Niên lắc đầu, nhưng cũng không quá bực bội, dù sao cũng là lúc rảnh rỗi, câu cá không khí cũng có cái thú của nó.
Ầm!
Bỗng nhiên, cuộn da Địa Long hình ống lao ra từ cái hang cách đống lửa không xa, Nguyên Bảo cũng lộ diện ở phía đuôi.
Lần này, nó đã khống chế được lực đẩy, không bay vút lên trời nữa...
Mà chỉ vừa bay lên khỏi mặt đất là tắt lửa ngay, sau đó ôm cuộn da Địa Long to sụ, vững vàng đáp xuống.
"Giáp."
Nguyên Bảo hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, khẽ kêu một tiếng với Hứa Kinh Niên.
Hứa Kinh Niên gật đầu: "Không tồi, Nguyên Bảo đúng là đỉnh nhất!"
"Giáp!"
Nguyên Bảo rất vui vẻ.
Sau đó, nó chỉ vào cái hang, khẽ xoa xoa móng vuốt, ra hiệu rằng đã đến lúc quay lại đào khoáng...
"Haiz, đi thôi đi thôi, đúng là một khắc cũng không chờ được mà."
Hứa Kinh Niên mỉm cười.
Đợi Nguyên Bảo vào hang xong.
Hắn đi tới bên cạnh cuộn da Địa Long khổng lồ, đi một vòng, quan sát một lượt.
"Ừm..."
Dự định ban đầu của hắn là dùng tấm da Địa Long này để làm một chiếc ba lô lớn một chút và bền hơn...
Đừng thấy cái ba lô của Nguyên Bảo vẫn còn dùng được đến giờ, nhưng đó thực ra đã là một kỳ tích rồi!
Chỉ là một cái ba lô bình thường thôi.
Cuối cùng, nó bền được như vậy là vì phương thức chiến đấu của Nguyên Bảo cơ bản đều là nghiền ép đối thủ.
Sẽ không bị phá hỏng...
Hơn nữa, viên đá Cự Hóa, thứ duy nhất có khả năng làm hỏng nó, lại rất tâm lý khi biến lớn cả những trang bị mang theo người.
"Hửm?"
Nghĩ đến đây.
Hứa Kinh Niên ban đầu chỉ cảm thấy điều này rất tiện, không cần mỗi lần biến lớn lại phải thay một bộ quần áo...
Nhưng bây giờ hắn nghĩ kỹ lại.
Nếu đã có thể biến lớn trang bị, vậy nếu cầm khẩu súng máy bổ sung năng lượng trên tay thì có hiệu quả không?
Đây đúng là một ý tưởng hay để tái chế món đạo cụ gần như đã thành phế phẩm này...
"Không biết có được không nhỉ?"
Hứa Kinh Niên trầm tư.
Hắn quyết định lát nữa sẽ thử xem, nhưng vẫn nhìn về phía tấm da Địa Long trước, nghĩ xem nên làm thế nào để biến nó thành ba lô.
"Haiz, giá mà có một thú cưng khéo tay thì tốt biết mấy..."
Hắn lại nảy ra ý định khế ước một thú cưng mới.
Dù sao thì cả Nguyên Bảo và Diệp Tử đều không có khiếu về mảng này, còn Hante thì càng khỏi phải bàn...
Bây giờ nhà có điều kiện rồi.
Phải phát triển theo nhiều hướng hơn, hơn nữa đào khoáng, trồng trọt, chiến đấu đều là những nhu cầu thiết yếu. Có thêm vài thú cưng nữa, hắn cũng nuôi nổi.....