Virtus's Reader
Toàn Dân Ngự Thú Cầu Sinh: Ta Sủng Thú Không Cần Nghỉ Ngơi

Chương 287: CHƯƠNG 357: KHÔNG XÂY NHÀ, XÂY KỲ QUAN!

"Ban Xây dựng Gia viên?!"

"Ý gì đây, chẳng lẽ muốn huy động một bộ phận nhân lực trên mặt đất để xây dựng quê hương mới à?"

"Nhưng mà thế giới sắp hủy diệt đến nơi rồi, lúc này xây nhà thì có tác dụng gì chứ?"

Mọi người nghe Hứa Kinh Niên muốn thành lập một nơi gọi là Ban Xây dựng Gia viên thì ai nấy đều tỏ ra nghi hoặc...

Nhưng họ làm sao mà nghĩ ra được.

Ý định ban đầu của Hứa Kinh Niên chỉ là thấy nhiều người như vậy thì nghĩ bụng, dù sao cũng nên xây một cái nhà để ở chứ nhỉ?

Giống hệt như ý tưởng chế tạo nhà cho sủng thú của hắn lúc đầu.

Thế nhưng, cùng lúc đó.

Điều khiến Hứa Kinh Niên không ngờ tới là, ý chí thế giới đang bao bọc lấy hắn bỗng nhiên gia tăng áp lực...

Trong một thoáng, hắn chỉ cảm thấy thời gian như ngưng đọng, nhưng lại giống như đã trôi qua cả ngàn vạn năm trong trạng thái này...

Hứa Kinh Niên toát mồ hôi hột ngay tức khắc!

Quả này toang rồi, xem ra, ý chí thế giới cũng đang đưa ra cảnh cáo!

Rõ ràng, nó cho rằng vào thời điểm này, việc xây dựng nơi ở cho các Ngự Thú Sư không phải là hành động phù hợp để cứu thế.

Cho nên nó cũng gây áp lực!

Lần này, Hứa Kinh Niên thật sự vã mồ hôi lạnh, trong lòng càng bất đắc dĩ đến cùng cực...

Dùng năng lượng thủy tinh một cách chính xác thì bị cái đám Thiên Đạo kia cảnh cáo, mà dùng bừa bãi thì ý chí thế giới lại dí cho!

Kiểu này thì chơi sao đây!

Đúng là làm người khó quá mà...

Nhưng trước mắt, sau khi hắn đưa ra phương án này, đám Thiên Đạo kia ngược lại đã im re.

Có điều áp lực từ ý chí thế giới lại ngày càng mãnh liệt, Hứa Kinh Niên chỉ cảm thấy mình sắp "thăng thiên" đến nơi rồi...

Nguyên Bảo thấy tình hình của chủ nhân cũng lo sốt vó, khí tràng Chí Tôn lập tức bộc phát toàn diện.

Đồng thời, cổ họng nó ánh lên sắc đỏ thẫm, tiếp đó là một đòn Xích Viêm bắn thẳng lên bầu trời không một gợn mây.

Cuối cùng, đòn tấn công chẳng trúng vào đâu cả...

Thiên ý cao vời, trong cảm nhận của Nguyên Bảo, ý chí của thế giới này chính là bản thân thế giới này!

Nếu nó muốn đối phó với ý chí thế giới, biện pháp duy nhất chính là phá nát mọi thứ trên thế giới này.

Nhưng như vậy thì Hứa Kinh Niên cũng chắc chắn không sống nổi...

Dù vậy, Nguyên Bảo không tin vào tà thuyết, nó lại giơ vuốt lên, siết chặt, quy tắc 【Bá Chủ】 trực tiếp bao phủ lên người Hứa Kinh Niên.

Ông!

A!

Hứa Kinh Niên bỗng cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, thậm chí, hắn cảm giác mình lúc này khỏe chưa từng thấy.

Áp lực của ý chí thế giới vẫn còn đó, đồng thời còn liên tục tăng cường, nhưng hắn lại chẳng có cảm giác gì.

Bởi vì hiện tại, hắn chỉ cảm thấy mình dường như đang đứng trên vạn vật chúng sinh, một sự tồn tại ở cấp thấp hơn mình nhắm vào thì có gì đáng để bận tâm...

"Nguyên Bảo nhà mình đỉnh vãi, thủ đoạn của mày còn cao hơn cả trời nữa!"

Hứa Kinh Niên không nhịn được mà tán thưởng, hắn vẫn luôn tin tưởng Nguyên Bảo, nhưng không ngờ nó lại đáng tin cậy đến thế...

Dù sao đây cũng là sự nhắm vào của ý chí thế giới cơ mà, thế mà Nguyên Bảo vẫn có thể giúp mình đối phó được!

Pro vãi chưởng...

Chỉ tiếc là, năng lượng quy tắc của Nguyên Bảo dù sao cũng có hạn, nhất là khi phải duy trì quy tắc cường độ cao như 【Bá Chủ】.

Năng lượng cứ thế mà sụt giảm như vỡ đê...

Mà áp lực của ý chí thế giới rõ ràng có thể duy trì lâu hơn nhiều, nếu không thể phá nát thế giới này, thì cách này chỉ là giải pháp tạm thời.

Hứa Kinh Niên suy nghĩ một lát.

Mình vẫn không cần thiết phải đối đầu với ý chí thế giới, chẳng phải là cứu thế thôi sao... Vậy thì cứu thôi!

Bên đám Thiên Đạo cũng vậy, chẳng phải là lãng phí tài nguyên thôi sao, vậy thì cứ lãng phí thôi!

Hứa Kinh Niên nảy ra một ý.

Hắn trước hết bảo Nguyên Bảo giải trừ quy tắc 【Bá Chủ】, sau đó tiếp tục duy trì quy tắc 【Khuếch Âm】, lớn tiếng tuyên bố:

"Đương nhiên, có thể sẽ khác với những gì mọi người tưởng tượng, Ban Xây dựng Gia viên này... chức trách lại không phải là xây dựng nhà cửa..."

"Hả? Ban Xây dựng Gia viên không xây nhà, vậy tại sao lại gọi là Ban Xây dựng Gia viên?" Hoàng tử nước Nga có hơi ngáo ngơ, nghi ngờ hỏi.

Chuyện này, các người phải đi mà hỏi ý chí thế giới ấy...

Hứa Kinh Niên cười khổ một tiếng, ý định ban đầu của hắn cũng là xây nhà, nhưng ý chí thế giới không đồng ý, vậy thì đành chịu.

Tiếp đó, hắn trầm giọng nói: "Đối mặt với tình thế nguy hiểm của thế giới, muốn cứu đời thì trước hết phải cứu người, nhưng cứu người thế nào đây, đắp tài nguyên không được, mà xây nhà cửa cũng không xong..."

Hứa Kinh Niên vừa nói vừa chuẩn bị chém gió một phen.

"Thứ chúng ta muốn xây không phải là nhà... mà là — kỳ quan!"

"Kỳ quan?"

"Là từ 'kỳ quan' mà tôi biết đó hả, cái này thì liên quan gì đến cứu thế?"

"Xây dựng kỳ quan? Không lẽ định xây một cái trường thành, rồi dùng kỳ quan Vạn Lý Trường Thành để ngăn chặn Vực Ma xâm lấn à?"

Các Ngự Thú Sư đều mang vẻ mặt kỳ quái, có người nghe đến việc dùng trường thành ngăn cản Vực Ma thì không nhịn được mà bật cười.

Này, không phải đang đùa đấy chứ?

Hết cách rồi, Hứa Kinh Niên nói muốn xây dựng kỳ quan cũng là chuyện bất đắc dĩ...

Ai mà biết ý chí thế giới cũng quan tâm đến hành động cụ thể của mình trong việc cứu thế cơ chứ!

Nó cũng không nói sớm một tiếng, cứ phải đợi mình nói ra chuyện thành lập Ban Xây dựng Gia viên rồi mới nhảy ra gây áp lực...

Lần này thì hay rồi, cũng không thể nuốt lời ngay tại chỗ được.

Vì vậy, Hứa Kinh Niên chỉ có thể nghĩ cách bịa chuyện cho tròn, có một số lời đám Thiên Đạo nói là giả, nhưng có một số hẳn là thật.

Hắn và ý chí thế giới, dường như vì một lý do nào đó, đều không thể quan sát và đánh giá rõ ràng tình hình trong vực sâu.

Nếu thật sự là như vậy, chẳng phải mình cứ gọi là chém gió thành bão hay sao...

Hứa Kinh Niên nói tiếp:

"Không sai, mọi người đừng cười vội, vừa rồi anh bạn nói xây trường thành ấy, anh bạn đoán tuy có hơi lệch một tẹo, nhưng về cơ bản là không sai đâu!"

Các Ngự Thú Sư đều ngớ người: "Á, thật sự muốn xây trường thành à?"

"Cũng không hẳn, nhưng mọi người yên tâm, nếu có xây thì chắc chắn cũng sẽ dùng năng lượng thủy tinh để gia cố!"

"Gia cố?" Hiển nhiên, rất nhiều người đều thắc mắc.

Hứa Kinh Niên nhếch mép, cứ thế mà bịa: "Ừm, trong số các vị, có ai từng đến khu vực trung tâm của Thâm Uyên chưa?"

Câu này vừa nói ra.

Tại chỗ, các Ngự Thú Sư đều im lặng...

Nói nhảm, những người giáng lâm ở khu vực trung tâm Thâm Uyên, trừ Hứa Kinh Niên ra thì tất cả đều chết sạch rồi.

Mà bọn họ, dĩ nhiên đều ở vòng ngoài Thâm Uyên, cho dù có đi sâu vào trong thăm dò cũng không thể đi xa đến vậy.

Đương nhiên, lời này của Hứa Kinh Niên, thực ra một mặt là hỏi các Ngự Thú Sư, mặt khác là để thăm dò đám Thiên Đạo và ý chí thế giới.

Và lúc này, cả đám Thiên Đạo và ý chí thế giới đều có một chút biến đổi, Hứa Kinh Niên cảm nhận được từ trong đó, dường như là...

Sự hứng thú?

Thế này thì thú vị rồi, ít nhất chứng tỏ đám Thiên Đạo và ý chí thế giới rất hứng thú với tình hình bên trong vực sâu!

Điều đó cho thấy khả năng cao là bọn họ không thể quan sát và đánh giá được tình hình bên trong...

Vậy thì dễ xử lý rồi...

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!