Hứa Kinh Niên dẫn theo Nguyên Bảo, quay về trang viên mới xây ở khu mỏ.
Lúc này, trong sân của trang viên, cả tê giác Châu Lệ Đại Vương và Hắc Lân Long đều đang nằm rạp trên đất ngủ say.
Nguyên Bảo tò mò nhìn.
Nó thấy hiếu kỳ trước hành động của đám sủng thú này, thân là sủng thú mà cũng cần phải ngủ như chủ nhân sao?
Hứa Kinh Niên bèn nói: "Nguyên Bảo, dùng quy tắc khuếch đại âm thanh đi."
"Giáp!"
Nguyên Bảo nghi hoặc, sau đó giơ vuốt lên điều khiển quy tắc.
*Ông!*
Tiếp đó.
Hứa Kinh Niên liền hét lớn: "Dậy thôi, đi cứu thế giới nào!"
"Grào?!"
Trong nháy mắt, cả con tê giác và con rồng đang nằm bên ngoài đều ngẩng đầu dậy, hoảng hốt nhìn về phía này.
Chủ yếu là vì Hứa Kinh Niên không biết mọi người phân chia phòng ốc thế nào, đi gõ cửa từng phòng thì phiền phức quá, nên hắn quyết định gọi tất cả dậy cùng một lúc.
Thật ra hắn đã quyết định rồi, sẽ để Kẻ Hủy Diệt dẫn dắt "Bộ Xây Dựng" của gia viên, cậu nhóc này hẳn là một lựa chọn không tồi...
Rất nhanh.
Mọi người đều lục tục đi từ trong nhà ra.
Lần này, vì chuyện xảy ra quá đột ngột, Siêu Cấp Tiểu Vân thế mà lại quên không mang chiếc mũ trùm đầu màu đen kiểu tội phạm của mình.
Hứa Kinh Niên liếc nhìn một cái.
Cơ mà Siêu Cấp Tiểu Vân cũng chẳng phải dạng mỹ nhân tuyệt thế cần che mặt, không đến mức đó...
Đương nhiên, cô nàng cũng không xấu, thuộc dạng ưa nhìn, trông khá thanh tú.
Cũng coi như là ổn.
Mọi người đi tới, A Hổ tò mò hỏi: "Lão đại, anh nói muốn cứu thế giới, là thế giới nào vậy?"
"Thế giới của chúng ta chứ đâu, kế hoạch của tôi bắt đầu rồi!"
Hứa Kinh Niên nói ngắn gọn, đơn giản kể lại tình hình vừa xảy ra bên ngoài Linh Vực, mọi người liền hiểu ra hắn muốn dùng mười vạn tinh thể năng lượng này để xây dựng một kỳ quan.
Kẻ Hủy Diệt hỏi: "Nhưng mà, lão đại, anh biết chân tướng của thế giới, việc xây dựng kỳ quan chắc chắn là một phương pháp hay, nhưng... chuyện này thì liên quan gì đến bọn em ạ?"
Đúng vậy.
Mọi người trong nhà Khoáng Thạch hiện giờ cũng rất thắc mắc, Hứa Kinh Niên được ý chí thế giới chọn làm đấng cứu thế, vậy thì dù hắn bắt đầu cứu thế giới lúc nào cũng là chuyện bình thường.
Thế nhưng, đám người như bọn họ thì giúp được gì chứ?
"Đương nhiên là có liên quan!"
Hứa Kinh Niên nói rất nghiêm túc: "Kế hoạch cứu thế không thể có sai sót, muốn thực thi một cách chính xác thì chắc chắn cần một thủ lĩnh tâm phúc chứ!"
"À, đúng vậy."
Kẻ Hủy Diệt gật gật đầu.
"Ừm, khá lắm..." Hứa Kinh Niên cũng gật đầu, sau đó, ánh mắt nhìn về phía Kẻ Hủy Diệt và nói: "Vậy thì, vị thủ lĩnh tâm phúc này, chọn cậu đấy!"
"Hả? Em á..."
Kẻ Hủy Diệt thoáng sững sờ: "Em... một thằng nhóc chưa tròn hai mươi tuổi như em, thật sự lãnh đạo được từng này người sao?"
Nói thật, hồi đi học, Kẻ Hủy Diệt đến chức tổ trưởng còn cảm thấy mình không đảm đương nổi.
Chức đó quản có bao nhiêu người đâu, mà nói là tổ trưởng chứ cũng chẳng phải lo chuyện gì to tát, càng không thể gọi là lãnh đạo...
Vậy mà bây giờ, Hứa Kinh Niên lại đột ngột giao cho cậu trọng trách cứu thế, sao mà không hoảng cho được...
"Cái này... cái này... thật sự được không ạ?"
Kẻ Hủy Diệt chỉ nghĩ đến thôi đã thấy áp lực như núi đè, nói năng cũng lắp bắp...
"Không sao, tôi cũng có hơn cậu mấy tuổi đâu!"
Kẻ Hủy Diệt nhìn Hứa Kinh Niên, méo miệng nói: "Ủa, đây đâu phải vấn đề tuổi tác? Anh là Vua Ngự Thú, còn em thì..."
"Cậu là khách hàng trung thành số một của Vua Ngự Thú!"
Tê giác Châu Lệ Đại Vương cũng khuyên: "Huynh đệ, cậu nhận đi. Lão đại áp lực lớn như vậy, giao cho cậu là hợp lý nhất rồi... Chứ giao cho bọn tôi thì đúng là gánh không nổi thật!"
Siêu Cấp Tiểu Vân và mấy người khác đều tỏ vẻ đồng ý.
Thật ra A Hổ cũng có chút hào hứng, nhưng Hứa Kinh Niên đã đích thân chỉ định Kẻ Hủy Diệt, anh cũng không tiện nói gì...
"Được rồi, vậy em thử xem..."
Kẻ Hủy Diệt thiếu tự tin nói.
Tại Lạc Băng khuyên nhủ: "Đừng áp lực quá, anh Niên đã có kế hoạch hoàn chỉnh rồi, cậu chỉ cần làm tốt vai trò của một người liên lạc là được..."
Nghe vậy, Kẻ Hủy Diệt cũng cảm thấy đúng là như thế, áp lực vơi đi một chút.
Thế nhưng...
"Sai rồi!"
Hứa Kinh Niên lại nghiêm mặt nói: "Kẻ Hủy Diệt, kế hoạch xây dựng kỳ quan sẽ do cậu toàn quyền phụ trách... Tôi sẽ chỉ đưa ra yêu cầu cụ thể của kỳ quan, còn xây dựng thế nào thì phải do chính cậu tự do phát huy!"
"A?"
Kẻ Hủy Diệt ngơ ngác: "Nhưng mà, em đâu có biết chân tướng thế giới, vậy thì phát huy kiểu gì ạ?"
"Động não nhiều vào, chân tướng thế giới đâu phải thứ gì dễ dàng thế?"
Hứa Kinh Niên nói đầy chính nghĩa.
Thật ra, trong lòng hắn đã sớm cười ha hả. Kẻ Hủy Diệt tự do phát huy à...
Với không gian phát huy lớn như vậy, việc xảy ra sai sót là chuyện hết sức bình thường.
Đến lúc đó, khi kỳ quan thật sự được xây xong mà mọi người lại phát hiện nó chẳng có tác dụng gì, họ sẽ tự nhiên nghĩ rằng chắc chắn đã có sai sót trong quá trình xây dựng, chứ không đời nào là do Hứa Kinh Niên chém gió...
Sau đó!
Kỳ quan xây dựng thất bại, vậy thì phải làm sao?
Chắc chắn là xây lại rồi...
Cứ như vậy, đến cả tài nguyên của tuần thứ hai cũng đã được sắp đặt sẵn một con đường để lãng phí rồi...
Hứa Kinh Niên cảm thấy mình đúng là thiên tài!
Tiếp đó.
Những người khác rời đi, chỉ còn lại Hứa Kinh Niên và Tại Lạc Băng, để bàn giao công việc riêng cho Kẻ Hủy Diệt.
Tại Lạc Băng cũng được tạm thời giao cho một nhiệm vụ, chính là điều mà cô vừa nói lúc nãy: làm người truyền tin cho Hứa Kinh Niên.
Nếu kế hoạch cứu thế xảy ra vấn đề gì, đến lúc đó Hứa Kinh Niên chỉ cần hỏi cô là được...
Tiếp theo.
Hứa Kinh Niên lấy ra bộ dụng cụ vẽ tranh thần kỳ: "Nhìn cho kỹ đây, tôi chỉ làm mẫu một lần, sau này phải dựa vào chính cậu tự ngộ ra đấy!"
"Vâng!"
Kẻ Hủy Diệt đứng bên cạnh, khom người, mắt không chớp lấy một cái, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: "Em chuẩn bị xong rồi ạ!"
"Ừm!"
Hứa Kinh Niên cầm bút vẽ, bắt đầu phác thảo trên bảng, vừa vẽ vừa nói: "Kỳ quan, tác dụng thật sự của nó, chính là để giao tiếp với những sự tồn tại kỳ dị!"
Đầu tiên, hắn vẽ một đường cong màu đen lên bảng vẽ.
"Một kỳ quan thực sự tốt là có thể khiến sự vật mà nó đại diện giáng lâm dưới hình dạng chân thần!"
Tiếp đó.
Hứa Kinh Niên lại vẽ thêm bốn đoạn thẳng trông như bốn cái "chân?" vào đường cong màu đen trên bảng.
Kẻ Hủy Diệt nhíu mày nhìn.
Nói thật, cậu chỉ cảm thấy trình vẽ của lão đại có hơi "cao siêu", so với đại thần hội họa Da Vinci thì cũng chỉ kém ba phần... Đủ để gọi là 'Đa-phân-si'!
Nhưng may là, nét vẽ của Hứa Kinh Niên tuy trừu tượng nhưng lại đơn giản, nên cậu vẫn có thể miễn cưỡng nhìn ra...
Bức tranh này...
Lại là một con rồng!
Lại còn là một con rồng kiểu Trung Hoa nữa chứ!
Nhưng Hứa Kinh Niên dường như đã đắm chìm vào đó, không hề để tâm đến nét vẽ, mà đang thả hồn vào một thế giới khác...
Hắn vừa như đang giải thích, lại vừa như đang tự lẩm bẩm:
"Kỳ quan... Cứu thế... Nguy cơ diệt thế cận kề, thứ chúng ta cần, có lẽ... chỉ có thể là sự giúp đỡ của Long Thần Hoàn Vũ!"
Nói rồi, Hứa Kinh Niên lại cầm bút vẽ, đổi màu, rồi vẽ một hình bầu dục màu vàng bao quanh con "hắc long" vừa rồi.
Thật ra hắn muốn vẽ hình tròn, chỉ có điều tay hơi run, quả thật rất khó để vẽ ra một hình tròn hoàn hảo...
Đành phải đâm lao theo lao vậy.
"Tốt!"
Hứa Kinh Niên thu bút, tuyên bố kiệt tác của mình đã hoàn thành: "Vòng tròn vàng quấn quanh thần long, như vậy... thứ chúng ta cần xây dựng, như trong tranh, chính là một... Miếu Long Thần Hoàn Vũ!"
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh