Virtus's Reader
Toàn Dân Ngự Thú Cầu Sinh: Ta Sủng Thú Không Cần Nghỉ Ngơi

Chương 346: CHƯƠNG 415: THẦN VỰC ĐẦM LẦY, NHÀ GIAM ÁC NGỤC

Trong khoảnh khắc.

Con Ác Thú bị trấn áp thậm chí còn không thể phát ra âm thanh, càng không cách nào động đậy, thực lực của nó so với Nguyên Bảo hiện tại cách biệt quá xa...

"Một con Ác Thú quèn mà thôi, xưa đâu bằng nay, bây giờ chúng ta mới là thợ săn!"

Hứa Kinh Niên đứng bên cạnh Nguyên Bảo, nhìn con Ác Thú bị một tay trấn áp phía trước, trong lòng dâng lên cảm giác sảng khoái khi đại thù được báo.

"Đã cái nư!"

Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Nguyên Bảo.

Tiếp đó.

Nguyên Bảo thông qua việc khống chế quy tắc và thuộc tính không gian, kéo luôn con Ác Thú không thể chống cự này vào trong Vô Tận Quặng Mỏ.

Sau đó...

Nó bắt đầu cẩn thận nghiên cứu.

Loài sinh vật như Ác Thú bây giờ về cơ bản chỉ còn lại bản năng khát máu, nhưng ngay khi vừa bước vào lĩnh vực của Nguyên Bảo...

Bản năng khát máu đã mách bảo nó rằng, đã đến lúc phải sợ hãi!

Ở nơi này, nó không còn là kẻ đi săn trong ác ngục, mà đã trở thành một con mồi mặc người chém giết...

Rất nhanh.

Nội tình của con Ác Thú gần như đều bị Nguyên Bảo thăm dò, nhưng sâu bên trong nó lại có một mối liên kết khó hiểu, luôn gắn liền với ác ngục.

Bởi vậy, Nguyên Bảo phải dùng toàn lực để áp chế...

Một khi mất đi quyền khống chế Ác Thú, nó sẽ lập tức bị mối liên kết đó kéo về Siêu Thoát Ác Ngục.

"Đây là thủ đoạn gì vậy?"

Hứa Kinh Niên trầm ngâm, kỹ thuật này thực sự quá cao siêu.

Về cơ bản, với mối liên kết này, Ác Thú chỉ cần còn sống thì sẽ không bao giờ có thể tự mình thoát khỏi ác ngục...

Đúng là không hổ danh nhà lao giam giữ Ác Thú!

Chỉ có điều...

Nguyên Bảo lần theo mối liên kết này, giống như lần trước tìm ra Hoàn Vũ Long Thần, bắt đầu truy vết...

Thế nhưng đột nhiên.

Ầm ầm...

Con Ác Thú trong Vô Tận Quặng Mỏ, do Nguyên Bảo đã phân một phần tâm thần để truy vết tận gốc, lập tức bị kéo trở về Siêu Thoát Ác Ngục.

Đồng thời...

Tại vị trí của Ác Thú, bùn đất bỗng biến thành đầm lầy, thân thể khổng lồ của nó lập tức lún xuống....

"Chuyện gì thế?"

Hứa Kinh Niên lập tức lùi ra một khoảng cách rất xa.

Nguyên Bảo cũng nghiêng đầu thắc mắc, nó giơ móng vuốt lên, chuẩn bị kéo con Ác Thú trở lại mặt đất...

Nhưng ngay sau đó!

Vùng đầm lầy vừa nuốt chửng Ác Thú bắt đầu không ngừng sủi bọt khí, tiếp theo, toàn bộ mặt đất bắt đầu rung chuyển ầm ầm.

Cơn chấn động này thậm chí còn dữ dội hơn cả khi kích hoạt quy tắc phong ấn, Hứa Kinh Niên đứng cũng không vững...

Hắn và Diệp Tử đứng cùng nhau, chỉ hơi sơ sẩy một chút là bị mặt đất rung lắc hất tung lên trời, cứ như đang ở trên giường lò xo vậy.

Chỉ có Hante và Nguyên Bảo là đứng vững tại chỗ, tên trước thì thân hình đủ nặng, trụ đủ vững, còn tên sau thì đơn giản là đủ mạnh...

"Không phải là kích hoạt cấm kỵ gì rồi chứ?"

Hứa Kinh Niên đã lấy ra lệnh bài ác ngục, để phòng hờ, hắn tạo ra cánh cổng về nhà trước để tiện đường rút lui.

Trong nháy mắt.

Trời long đất lở, cứ như thể sắp sập đến nơi, may mà cánh cổng huyền ti vẫn vững vàng đứng trên mặt đất, khiến người ta vô cùng an tâm.

Còn ánh mắt của Nguyên Bảo và Hante thì đang dán chặt vào bề mặt đầm lầy, dường như sau khi nuốt chửng Ác Thú, cả mặt đất đều đã bị biến dị...

Nhưng may là, Hứa Kinh Niên nhanh chóng biết được nguyên nhân gây ra động tĩnh lớn như vậy...

Chỉ thấy đầm lầy bắt đầu điên cuồng mở rộng ra bên ngoài, giống như virus, một vùng rộng lớn xung quanh nhanh chóng bị "lây nhiễm"...

Nguyên Bảo bèn mang theo cả nhóm lùi đến một vị trí cực xa.

Mọi người cùng nhau nhìn từ xa.

Khu vực đó đã giống như một đại dương đầm lầy, sương xám phía trên càng thêm dày đặc...

Hứa Kinh Niên đột nhiên rướn cổ về phía trước.

"Nhìn kìa, đó là cái gì?"

Mơ hồ có thể thấy, ở nơi trung tâm nhất, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng dáng trông như một công trình kiến trúc.

Cái bóng này vô cùng khổng lồ, trông có góc có cạnh, giống như một tòa pháo đài cực lớn, nhưng cũng lại giống một con siêu cấp cự thú ẩn mình trong sương mù.

Ngay sau đó.

Ọe!

Hứa Kinh Niên đột nhiên nôn thốc nôn tháo.

Bởi vì, hắn nhận ra, cái bóng trong sương mù đó dường như hội tụ tất cả ác ý trên thế gian, chỉ cần nhìn một cái thôi cũng đủ khiến người ta buồn nôn đến dựng cả tóc gáy!

"Đây rốt cuộc... ọe... là cái quái gì vậy?"

Hắn suýt nữa thì nôn cả axit dạ dày ra ngoài, choáng váng hỏi.

Nguyên Bảo nhìn chằm chằm về phía đó, dùng đầu ngón tay chỉ vào vùng đầm lầy đã lan đến cách đó không xa, ý là – Thần Vực!

Nói cách khác, đại dương đầm lầy này là một kỹ năng cùng cấp bậc với Vô Tận Quặng Mỏ...

"Không thể nào?!"

Hứa Kinh Niên kinh hãi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một Thần Vực khác ngoài Vô Tận Quặng Mỏ của Nguyên Bảo...

"Vậy thì, chúng ta mau đi thôi!"

Hắn quyết định thật nhanh, định đi về phía cánh cổng về nhà, tuyệt đối không muốn mạo hiểm dù chỉ một chút nguy cơ phải đối mặt trực diện với thần thoại...

Dù sao mục tiêu của chuyến đi này chỉ đơn giản là giúp Diệp Tử hấp thu năng lượng quy tắc, tiện thể giúp Hante hút một ít, đã hoàn thành viên mãn rồi!

Không cần thiết phải mạo hiểm thêm nữa...

Nhưng Nguyên Bảo lại ra hiệu rằng nó có thể phân tích được rất nhiều thông tin từ vùng đầm lầy này...

Lúc này!

Mặc dù đại dương đầm lầy này đang không ngừng lan ra bên ngoài, đẳng cấp cũng ngang với Vô Tận Quặng Mỏ...

Nhưng rõ ràng, khi đại dương đầm lầy mở rộng đến cách Nguyên Bảo không xa, nó liền không thể tiến về phía trước được nữa.

Ảnh ảo của Vô Tận Quặng Mỏ và hiện thế chồng lên nhau đã hoàn toàn chặn đứng con đường lan tràn của nó...

Thậm chí, Nguyên Bảo chỉ cần dùng sức một chút!

Đại dương đầm lầy liền bắt đầu điên cuồng lùi lại, ảnh ảo của Vô Tận Quặng Mỏ ép tới, thế không thể đỡ!

"Nguyên Bảo đại tiên, ngầu vãi!"

Hứa Kinh Niên nhìn mà kinh ngạc, cùng là Thần Vực mà lại hoàn toàn bị nghiền ép, nó thậm chí còn chưa phải thần thoại, bảo đây là biểu hiện của cấp Chí Tôn ai mà tin?

Nguyên Bảo nhận ra sự nghi hoặc của chủ nhân, liền giải thích, ý là – Thần Vực đầm lầy này, thực ra cũng giống như Vô Tận Quặng Mỏ, đều là Thần Vực chưa đạt tới cấp thần thoại...

Cả hai đều không phải là thần thoại thực sự.

Tuy nhiên, Vô Tận Quặng Mỏ có Nguyên Bảo chống lưng, còn đại dương đầm lầy đối diện lại giống như một Thần Vực vô chủ...

"Nói như vậy, đại dương đầm lầy này chỉ là sản vật để lại, còn tồn tại đứng sau nó, tám phần là chết rồi?"

Nguyên Bảo gật gật đầu, tỏ ý chủ nhân đúng là thông minh vãi!

Hứa Kinh Niên lập tức hai mắt sáng rực.

Nhìn tình hình này, Thần Vực vô chủ, vậy thì phía sau nó, nếu không ẩn giấu bí mật động trời thì chắc chắn là một kho báu khổng lồ...

Có kèo thơm rồi!

"Vậy thì, trông cậy cả vào ngươi, Nguyên Bảo!"

Tiếp đó, ảnh ảo Vô Tận Quặng Mỏ của Nguyên Bảo điên cuồng đẩy về phía trước, sương xám của đầm lầy đều bị đẩy lùi...

Rất nhanh, ảnh ảo của quặng mỏ đã ép đến ngay trước bóng dáng công trình kiến trúc khổng lồ kia...

Sau đó.

Cái bóng ẩn mình trong sương mù cuối cùng cũng lộ ra nguyên hình, quả nhiên như Hứa Kinh Niên đoán, đó chính là một công trình kiến trúc!

Nhưng công trình kiến trúc này lại là vật sống...

Và khi tất cả mọi người nhìn thấy công trình kiến trúc đó, dường như có linh cảm, lập tức biết được tên của nó –

Nhà Giam Ác Ngục.

Thực tế, cũng có thể gọi nó là hạt nhân của ác ngục, là cơ chế tầng đáy thực sự của toàn bộ Siêu Thoát Ác Ngục...

Tất cả Ác Thú đều bị giam giữ trong Nhà Giam Ác Ngục này, còn những gì ở trong Siêu Thoát Ác Ngục thực chất chỉ là một "hình chiếu".

Điều này thì Nguyên Bảo lại không ngờ tới.

Nhưng cũng hợp lý.

Bởi vì nói là hình chiếu, nhưng thực tế lại hoàn toàn là chân thân, chỉ có điều chân linh cốt lõi vẫn bị giam giữ trong nhà giam...

Sau khi Ác Thú chết, chúng sẽ được hồi sinh trong nhà giam.

Bởi vậy, thông qua góc nhìn của Nguyên Bảo, từ bên trong nhà giam, Hứa Kinh Niên đã nhìn thấy con Ác Thú lông đen từng truy sát mình rồi bị xử lý.

Đã từng, con Ác Thú này đuổi theo hắn và Nguyên Bảo chạy khắp nơi...

Mà bây giờ, Ác Thú lại bị nhốt trong nhà giam, còn Nguyên Bảo thì quan sát từ bên ngoài, giống như thần minh ban phát ánh sáng, chiếu rọi vào nơi vĩnh viễn tối tăm này...

Tuy nhiên, Hứa Kinh Niên lại không cảm thấy có gì đặc biệt, cũng chẳng thấy hả giận gì cả...

Dù sao thì ngày trước, Nguyên Bảo đã trực tiếp đấm nổ đối phương rồi.

Có thù, báo ngay tại chỗ...

Thứ khiến ánh mắt Hứa Kinh Niên trở nên cuồng nhiệt.

Chính là toàn bộ Nhà Giam Ác Ngục, bởi vì theo quan sát của Nguyên Bảo, thứ này có độ tương thích với Hante đạt tới 100%!

Nói cách khác, Hante có thể hoàn toàn kế thừa ý chí thần thoại này!

Sau đó, chỉ cần tấn thăng lên Chí Tôn...

Là có thể trở thành một tồn tại có đẳng cấp như Nguyên Bảo

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!