Hứa Kinh Niên tỉnh dậy sau một giấc ngủ.
Ngày thứ bảy vẫn chưa trôi qua.
Hắn mở đồng bộ cảm giác ra xem, Nguyên Bảo vẫn đang đào khoáng. Hắn đã ngủ được khoảng chín tiếng.
Trong lúc đó, hắn đã tỉnh giấc mấy lần nhưng đều cố ngủ tiếp.
"A a, không được rồi, thật sự không ngủ nổi nữa!"
Hứa Kinh Niên mở mắt, cuộn mình trong túi ngủ, nhìn lên trần nhà góc cạnh phía trên, có chút ngẩn người.
Ước chừng còn khoảng năm, sáu tiếng nữa là ngày thứ bảy kết thúc...
Thật sự không tài nào ngủ lại được.
Ai mà ngờ được, hắn đặt chân đến thế giới sương mù đầy rẫy nguy hiểm này, không phiền não vì chuyện gì khác, vậy mà lại thấy khó chịu vì không ngủ được.
Mở kênh chat toàn thể.
Hứa Kinh Niên nhàm chán lướt xem những dòng tin nhắn bong bóng của mọi người. Bây giờ số người giảm mạnh, nên tin nhắn trên kênh toàn thể cũng ít đi hẳn.
Nhưng vẫn không thể trò chuyện được.
Vẫn là kênh chat khu vực tốt hơn, ít nhất còn có thể trò chuyện qua lại, có cảm giác tương tác hơn một chút.
"Hóng ghê, sắp tới bảng xếp hạng chốt sổ phần thưởng rồi, mình sẽ nhận được một cái Rương Đồng! Chưa mở bao giờ, không biết có ra được báu vật gì không nhỉ?"
"Tôi cũng thế, chưa mở Rương Đồng bao giờ, nhưng hình như nghe người trong liên minh nói có khả năng mở ra bản vẽ?"
"Này, mấy người kia, có mỗi cái Rương Đồng thôi mà, hóng cái gì?"
"Chưa mở bao giờ mà, đương nhiên là hóng rồi!"
"Hừ, đúng là lũ gà mờ. Anh đây Rương Bạc nhé, đã khoe tiếng nào đâu?"
"Ừ, ông kiêu ngạo đấy."
"Mẹ nó, cái thằng bảo tao kiêu ngạo kia, mày chưa nghe danh Bang Sói Đói à? Còn mạnh miệng nữa là tao cho mày bay màu đấy!"
"Nhào vô, nhào vô, Liên minh Ngự Thú bọn tao cũng không ngán cái Bang Sói Đói nào hết!"
...
Hứa Kinh Niên thấy hơi buồn cười, nhìn một đám muốn ra vẻ mà không dám, bèn trực tiếp lên tiếng:
"Ủa, Rương Bạc thôi mà cũng gáy được à? Anh đây sắp chốt sổ quả Rương Kim Cương lấp lánh mà còn chưa thèm hóng đây này!"
Nói không hóng là nói dối, nhưng đã khoe thì phải khoe cho tới...
Tin nhắn vừa gửi đi, ngay lập tức châm dầu vào lửa.
Vốn dĩ gã có tag "Bang Sói Đói" đang chửi nhau tay đôi với người có tag "Liên minh Ngự Thú".
Mãi đến khi câu nói sặc mùi cà khịa này của Hứa Kinh Niên xuất hiện, nó như có hiệu ứng khiêu khích, lập tức thu hút toàn bộ hỏa lực.
Tất cả mọi người đồng loạt quay sang chất vấn hắn:
"Ê ông, Rương Kim Cương lấp lánh là cái gì thế, có cùng đẳng cấp với Rương Đồng của tôi không vậy?"
"Đúng đó, ông xếp hạng bao nhiêu mà nhận được loại rương này, chẳng lẽ top 1000 à?"
"Nghe cái tên Rương Kim Cương lấp lánh, e là top 1000 cũng không đủ đâu, có khi phải top 10 ấy chứ!"
"Haha, cười chết mất, hắn nói mà các ông cũng tin à? Còn Rương Kim Cương lấp lánh nữa chứ, chém gió không cần bản nháp luôn!"
"Lừa anh em thì được, nhưng đừng tự lừa dối bản thân là được. Anh em bị ông lừa cũng không sao, lát là quên ngay thôi..."
Một câu của Hứa Kinh Niên.
Như thể ném một quả lựu đạn xuống hồ, lập tức làm nổ tung cả mặt nước.
Nhưng mặc kệ phản ứng của họ là gì.
Dù là kinh ngạc, ghen tị, đố kỵ, hay đơn thuần là không tin...
Hứa Kinh Niên đều cười rất vui vẻ.
Đúng là cảm giác khoe của trên mạng nó sướng thật!
Lúc này, thậm chí còn có một "đại lão" tự xưng top 100, nói là có tiếng nói trong Liên minh Ngự Thú, đến để bóc phốt Hứa Kinh Niên.
"Đại lão của liên minh ơi, Rương Kim Cương lấp lánh mà hắn nói là thật không ạ?"
"Fake nhé, sủng thú của tôi top 100 đây mà phần thưởng cũng chỉ là Rương Vàng thôi, làm gì có cái Rương Kim Cương lấp lánh nào!"
"Haha, tôi đã nói rồi mà, đại lão nói đúng thật, cười chết mất. Nếu nói về chém gió thì tôi cũng biết... Rương Siêu Cấp Vô Địch Huyễn Quang Tối Thượng, nói mồm là ra ngay ấy mà!"
"Ha ha ha, biết đâu hắn hạng nhất thì sao?"
"Đúng thật đấy, hi hi!"
Tiếng cười cuối cùng là của Hứa Kinh Niên, hắn nói thật nhưng không ai tin.
Ngược lại, cái gã đại lão liên minh gì đó, chỉ cần bịa ra một cái lý lịch là đã có được lòng tin của mọi người.
Kẻ Hủy Diệt hạng 14, nhận được phần thưởng top 100, là một chiếc Rương Bạch Kim. Gã này cũng top 100 mà lại bảo chỉ có Rương Vàng...
Đến chém gió mà cũng không dám chém cho tới.
Nhưng cũng phải thôi.
Khi bạn thực sự có của cải, lời nói thật của bạn lại có thể bị coi là khoác lác.
Còn khi bạn nói dối, tỏ ra yếu thế hơn, lại dễ được người khác tin hơn.
Vấn đề không nằm ở thật hay giả, chỉ là vì họ muốn tìm kiếm cảm giác đồng tình mà thôi.
"Quả nhiên, mấy người ngẫu nhiên gặp được trên kênh chat khu vực chẳng đáng để giao lưu sâu hơn..."
Hứa Kinh Niên cũng chẳng bận tâm.
Bởi vì hắn thật sự có Rương Kim Cương lấp lánh! Bóc phốt ư? Có giỏi thì hủy luôn phần thưởng của hắn đi...
Tuy nhiên.
Hắn vẫn thoát khỏi kênh chat khu vực.
Bây giờ, hắn càng cảm thấy việc mình xây dựng một nhóm khách hàng trung thành trong Nhà Khoáng Thạch là một quyết định đúng đắn, tuy họ cũng ngáo ngơ, nhưng ít ra là ngáo một cách đáng yêu.
Nghĩ vậy, hắn liền chuyển sang nhóm chat Nhà Khoáng Thạch, cùng ba tên dở hơi kia giết thời gian.
Cùng nhau mong chờ bảng xếp hạng chốt sổ...
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Khi ngày thứ bảy kết thúc, giọng nói thông báo quen thuộc đó đúng giờ vang lên trong đầu tất cả mọi người.
【 Chúc mừng, chúc mừng! Khi nghe được thông báo này, các bạn đã sống sót trọn vẹn bảy ngày trong Vực Sâu Ngự Thú rồi đấy! 】
【 Một tuần đã trôi qua, bảng xếp hạng cấp bậc sủng thú và bảng xếp hạng độ tiện nghi của gia viên đều đã được chốt sổ! 】
【 Phần thưởng xếp hạng sắp được phát, hì hì, ai có thưởng xịn thì cứ vui thầm đi nhé. Ai xếp hạng thấp cũng đừng nản lòng... Càn khôn chưa định, bạn và tôi đều có thể là hắc mã! 】
Chờ thông báo kết thúc.
Hứa Kinh Niên để nhà sủng thú chuyển sang trạng thái lộ thiên, mái nhà mở ra, vách đá và cửa sắt hạ xuống lòng đất.
Rầm!
.
Sau khi cái "tổ chó" mở ra xong.
Hứa Kinh Niên nằm trên giường, quay đầu nhìn về phía đống lửa, toàn thân cuộn tròn trong túi ngủ, trông như một con nhộng.
Chỉ thấy trên mặt đất cạnh đống lửa.
Một làn sương trắng nhạt hiện lên, và lần này, có thể thấy bên trong làn sương có những luồng sáng sặc sỡ chói mắt bắn ra.
"Rương báu tới rồi!"
Hứa Kinh Niên reo lên, lập tức chui ra khỏi túi ngủ, xoay người một cái liền xuống giường.
Đi đến bên cạnh làn sương.
Chưa thấy rương đâu đã thấy hiệu ứng rồi.
Làn sương trắng nhàn nhạt này căn bản không thể che được hào quang bảy màu rực rỡ của chiếc Rương Kim Cương lấp lánh.
Chờ sương mù tan đi.
Trên mặt đất, một chiếc Rương Kim Cương lấp lánh ánh hào quang đang nằm chễm chệ, vẻ ngoài siêu phàm thoát tục!
Hứa Kinh Niên vừa nhìn đã cảm thấy, từ chiếc rương này mà mở ra tiên khí cũng là chuyện có thể...
Đương nhiên, không thể chỉ nhìn cái tốt nhất.
Bên cạnh nó, còn có một chiếc Rương Vàng với hoa văn chạm trổ xa hoa, giống hệt cái mà Nguyên Bảo đã mở trong hang ổ vỏ trùng.
Lần này, có đủ cả hai chiếc rương.
Nhưng Hứa Kinh Niên không mở ra ngay.
Thứ nhất là Nguyên Bảo không có ở đây, không có phúc khí. Hơn nữa, chiếc Rương Bạch Kim đã hứa giao dịch với Kẻ Hủy Diệt vẫn chưa nhận được.
Không vội.
Hắn mở nhóm chat Nhà Khoáng Thạch:
Thương Nhân Khoáng Thạch: "Kẻ Hủy Diệt, bảng xếp hạng chốt sổ rồi, ông đâu rồi? Tôi hóng mở rương lắm rồi đây!"
Kẻ Hủy Diệt: "Đây, tôi đang ngắm cái Rương Bạch Kim, nó nằm ngay trước mặt tôi đây, để tôi định giá cái đã."
Thương Nhân Khoáng Thạch: "Nhanh lên, tôi sốt ruột lắm rồi, cần bao nhiêu Hỏa Tinh, nói thẳng đi!"
Kẻ Hủy Diệt: "Ờm... Hay là, 50 viên Hỏa Tinh nhé?"
Thương Nhân Khoáng Thạch: "Năm mươi? 30 viên!"