Lại là một bữa tiệc thịnh soạn.
Nguyên Bảo càn quét sạch sẽ động nhện, nhưng tiếc là trừ mấy con thú săn trên mạng nhện ra thì chẳng có món nào ngon cả.
Nó phun lửa hong khô, trực tiếp thiêu rụi toàn bộ nhện con Huyết Nham, chẳng còn gì để ăn.
Cũng không có bảo vật nào khác.
"Tiếc thật, giá như con quái nào cũng có sở thích tích trữ bảo vật như loài rồng trong truyền thuyết thì tốt biết mấy..."
Hứa Kinh Niên thở dài.
May mà đã phát hiện được mấy loại dã thú mới.
Có thể ghi chép chúng vào Vạn Thú Đồ Giám, mở khóa điều kiện kích hoạt Cánh Cửa Con Đường đã là thu hoạch lớn nhất rồi.
"Về thôi, Nguyên Bảo."
Hứa Kinh Niên đã thấy thỏa mãn.
"Keng..."
Nguyên Bảo khẽ thở ra, dùng móng vuốt xoa xoa bụng, năng lượng chẳng còn lại bao nhiêu, cảm giác an toàn của nó cũng ngày càng giảm sút.
Cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái hang này.
Nó liền cõng chiếc ba lô nhỏ, bước trên con đường về nhà, chỉ có điều, vị trí ngay trên chân giữa của nó đã thiếu mất một mảnh vảy...
Không lâu sau.
Hứa Kinh Niên mở mắt, ngồi dậy khỏi giường thì thấy Nguyên Bảo cũng vừa hay chui ra từ lòng đất.
Trở lại mặt đất xong.
Nguyên Bảo lập tức chạy đến bên chân Hứa Kinh Niên, giục chủ nhân mau lấy chiến lợi phẩm trong túi ra.
Còn nó thì phải tranh thủ ăn cơm lấp đầy bụng.
Bây giờ đã đạt đến giới hạn chủng tộc nên không thể trưởng thành được nữa, một bữa của nó không cần đến mười viên Hỏa Tinh, chỉ cần ăn vài viên là có thể hồi phục toàn bộ năng lượng.
"Được rồi, ta cũng muốn xem ngay những thu hoạch này đây!"
Hứa Kinh Niên phất tay, cúi người giúp nó lấy hết đồ trong ba lô ra.
Một viên tinh hạch Siêu Phàm.
Một cái bát đá được bịt kín, bên trong chứa hai chiếc răng độc của nhện Huyết Nham Siêu Phàm.
Chỉ có bấy nhiêu thu hoạch.
"Thật ra, nếu có dụng cụ thích hợp để chứa thứ chất nhầy có tính ăn mòn cực mạnh kia mang về thì còn có thể dùng làm ám khí."
Hứa Kinh Niên thầm nghĩ.
"Không biết bình thủy tinh có được không nhỉ..."
Hắn cầm lấy tinh hạch Siêu Phàm, một bảng thông tin hiện ra:
【 Tinh hạch Siêu Phàm - độc: Tinh hạch của dị trùng hệ độc cảnh giới Siêu Phàm, chứa một lượng lớn năng lượng độc tố. Có thể dùng để nâng cấp đống lửa gia viên, hoặc tăng cấp cho sủng thú hệ độc... 】
Quả nhiên là độc!
Không phải màu xanh lục, mà là màu đỏ sậm.
Chắc là còn độc hơn một chút.
"Không biết cho Nguyên Bảo ăn thứ này, nó có bị tào tháo rượt không nhỉ?"
Hứa Kinh Niên hơi thắc mắc.
Nhưng năng lượng chứa trong tinh hạch Siêu Phàm chỉ là một trong những ưu điểm của nó.
Ngoài ra, nó còn có tác dụng lớn hơn nhiều.
Để Nguyên Bảo ăn thẳng thì đúng là hơi phí của giời.
Vẫn nên giữ lại để nâng cấp đống lửa, thứ cơ sở vật chất quan trọng nhất này mà được nâng cấp thì hiệu quả tăng thêm chắc sẽ rất mạnh!
Hứa Kinh Niên cất viên tinh hạch thuộc tính độc màu đỏ sậm này cùng với viên tinh hạch thuần khiết của Vua Giáp Xác lúc trước vào chung một chỗ trong rương báu Kim Cương.
"Giờ mới có hai viên, phải gom đủ một trăm viên mới nâng cấp được đống lửa, vãi chưởng, cái chỉ số này là do thằng dev nào nghĩ ra vậy? Vô lý hết sức!"
Hứa Kinh Niên lẩm bẩm chửi thề.
Sau đó, hắn lại cầm lấy cái bát đá đựng răng độc, định lật tảng đá bịt miệng bát ra nhưng lại không tài nào nhúc nhích nổi.
Do Nguyên Bảo làm, bịt kín quá!
Hắn đành phải nhờ Nguyên Bảo giúp đỡ.
Nguyên Bảo một vuốt thì giữ viên Hỏa Tinh gặm, vuốt còn lại thì tiện tay cạy một cái, nhẹ nhàng mở tung cái bát đá...
"Vẫn là sức của ngươi lớn thật."
Hứa Kinh Niên cảm thán.
Cơ thể hắn đã được cường hóa rất nhiều nhờ phản hồi từ việc sủng thú tăng cấp, trong giới người thường cũng được coi là có chút sức lực.
Tuy không đến mức đấm phát chết luôn Tyson, nhưng hít đất bằng một tay cũng là chuyện nhỏ.
Vậy mà vẫn không bằng một cái cào vuốt nhẹ nhàng của Nguyên Bảo...
Cũng phải, dù sao hắn cũng là ngự thú sư.
Nếu hắn còn mạnh hơn cả sủng thú, thì đúng là nên để người thật ra trận luôn cho rồi!
Sau này gặp nguy hiểm, sủng thú chỉ cần nhíu mày một cái rồi đứng ra che chắn cho chủ nhân, quả là một sự sắp xếp hợp lý...
【 Răng độc nhện máu: Răng độc của nhện Huyết Nham Siêu Phàm, kèm theo huyết độc ăn mòn, có thể dùng làm vật liệu Siêu Phàm, thông qua đài rèn đúc để chế tạo trang bị cho sủng thú. 】
Lại thu hoạch được hai món vật liệu.
Nói đi cũng phải nói lại, vận may của hắn cũng không tệ, hai lần thu hoạch được vật liệu Siêu Phàm đều có đôi có cặp.
"Không đúng, là phúc khí của Nguyên Bảo tốt, chẳng liên quan gì đến mình..."
Hứa Kinh Niên cười nói.
Thân là một "Phi Châu" chính hiệu, hắn còn chẳng thèm ghen tị với "Âu Hoàng", huống chi phúc khí tốt này lại đến từ chính sủng thú của mình?
Cất cái bát đá đi.
Để nó ở gần đống lửa.
Mấy cái răng độc này, Hứa Kinh Niên không dám để cạnh giường mình đâu!
Sau đó.
Hắn sắp xếp lại mọi thứ, tuy trước mắt những thu hoạch này dường như không thay đổi được tình hình hiện tại.
Nhưng đây đều là nền tảng cho tương lai.
Chỉ cần hắn chế tạo được đài rèn đúc, vậy là có thể dựa vào những vật liệu này để tạo ra trang bị cho sủng thú.
Nguyên Bảo còn chưa có món trang bị nào.
Hiện tại trong nhà, thứ duy nhất có thể coi là trang bị chính là cây rìu khổng lồ bằng xương trắng của Vua Giáp Xác, nhưng Nguyên Bảo không dùng được.
Kích thước chênh lệch quá lớn...
"Nguyên Bảo, ăn xong chưa, chuẩn bị xong rồi thì nói một tiếng, ta sắp mở Cánh Cửa Con Đường đây!"
Hứa Kinh Niên hỏi.
"Keng!"
Nguyên Bảo kiên định gật đầu.
Trải qua mấy trận chiến ác liệt dưới lòng đất, nó đã hoàn toàn cảm nhận được ưu thế của việc cấp bậc áp đảo.
Dù cho nhện Huyết Nham Siêu Phàm có quỷ kế đa đoan đến đâu, cũng chỉ có thể làm rụng một miếng vảy của nó mà thôi, thậm chí khi đó Nguyên Bảo cũng chỉ vừa đạt cấp tối đa của cảnh giới Siêu Phàm, có lẽ chỉ cao hơn đối phương vài cấp.
Nếu như lên được cấp bậc cao hơn nữa...
Không cần nghĩ cũng biết, điều đó ít nhất chứng tỏ rằng: chỉ cần cấp bậc áp đảo thì sẽ không dễ chết.
Vậy thì nó quá muốn trở nên mạnh hơn rồi!
"Ừm, Nguyên Bảo nhà ta chỉ cần nghĩ cách mạnh lên là được, không cần động não, cứ chăm chỉ làm việc, còn việc nghỉ ngơi và ra quyết định cứ để ta lo..."
Hứa Kinh Niên rất tán thành.
Nói xong, hắn liền lấy Vạn Thú Đồ Giám ra, mở trang đầu tiên chính là trang của Nguyên Bảo, thông tin ghi chép vẫn như cũ.
Nhưng dòng dưới cùng đã thay đổi:
【 Con đường tiến hóa: Không rõ (Mỗi khi đồ giám ghi chép được mười loại linh thú, sẽ có thể mở ra Cánh Cửa Con Đường.) 】
【 Đã ghi chép mười ba loại linh thú, Vạn Thú Đồ Giám dần thức tỉnh, số lần mở cửa còn lại *1. Xé trang này, Cánh Cửa Con Đường sẽ mở ra vì ngươi! 】
"Bây giờ đã có thể mở rồi, nhưng Cánh Cửa Con Đường này rốt cuộc là sao?"
Hứa Kinh Niên vẫn chưa hiểu rõ.
Đã nằm trong mục con đường tiến hóa, vậy thì chắc là sau khi mở ra sẽ có thể giúp sủng thú tìm thấy con đường tiến hóa...
Không biết nó sẽ biểu hiện dưới hình thức nào?
Kiểu như cá chép vượt vũ môn hóa rồng à?
Hứa Kinh Niên cảm thấy, cũng có khả năng chỉ là nhận được một phương án tiến hóa, vậy thì đúng là khó chịu thật.
Có phương án rồi lại còn phải tự mình đi thực hiện...
Đây là điều mà Hứa Kinh Niên tuyệt đối không muốn thấy, tốt nhất là một bước lên mây, giúp Nguyên Bảo hoàn thành thăng cấp luôn!
"Nguyên Bảo, sẵn sàng chưa?"
Hứa Kinh Niên hỏi.
"Keng!" Nguyên Bảo quả quyết gật đầu.
Xoẹt—
Hắn xé toạc trang giấy thuộc về Trung Hoa Tê Tê trong Vạn Thú Đồ Giám.
Ngay sau đó.
Trang giấy trong tay Hứa Kinh Niên bỗng mất kiểm soát mà lơ lửng, bay đến vị trí cách hắn và Nguyên Bảo khoảng hai mét.
Ông!
Trong nháy mắt, trang giấy lơ lửng giữa không trung rồi vỡ tan.
Đồng thời tại vị trí đó, cùng với sự vỡ vụn của trang giấy, tựa như xé rách không gian, một cánh cửa hiện ra sừng sững trên mặt đất...