Xung quanh truyền đến tiếng xé gió vù vù, bảy thanh Trảm Long Kiếm cắm trên tâm khẩu của Độc Giao.
Trảm Long Kiếm đang hấp thu huyết dịch của Độc Giao, chữa trị bộ phận tổn hại của thân kiếm.
Độc Giao ầm ầm ngã xuống đất, mắt của nó nhìn về phía dòng nước vạn mã bôn đằng ập tới.
Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi, nó liền có thể sống tiếp rồi.
Nhân họa a, nhân họa a, tránh không khỏi, tránh không khỏi a.
Tranh mạng với trời, nó thua rồi.
Độc Giao triệt để khí tuyệt thân vong.
Lúc này, nước sông bôn đằng ập tới ngập qua cơ thể Độc Giao, đẩy thi thể của nó trôi về nơi xa hơn, mắt thấy sắp thoát khỏi tầm mắt của Trương Lăng Tuyết rồi.
“Diệp Bạch.”
Trương Lăng Tuyết có chút gấp gáp gọi.
Đánh chết Độc Giao này, Trương Lăng Tuyết chính là tốn sức lực rất lớn, nếu không phải vì để Khôi Độc Nga của mình tiến hóa, Trương Lăng Tuyết cũng sẽ không đánh với Độc Giao lâu như vậy.
Ngay cả át chủ bài ông nội giao cho mình đều dùng ra rồi, không thể để vịt đã luộc chín lại bay mất được.
“Đến đây đến đây.”
Chỉ thấy Diệp Bạch lấy ra Huyết Trì.
Huyết Trì giữa không trung không ngừng mở rộng, thi hài của Độc Giao hóa thành huyết vụ tràn vào trong Huyết Trì.
Đợi đến khi mọi thứ đều thu dọn gần xong, Diệp Bạch và Trương Lăng Tuyết nhìn nhau một cái: “Chúng ta đi!”
Nước sông bôn đằng có thể cọ rửa tất cả dấu vết chiến đấu, cho nên bọn họ cũng không cần dọn dẹp chiến trường.
Khi sương mù tràn ngập trên bờ sông tan đi, Vương hội trưởng bắt đầu tổ chức nhân thủ ra sức tìm kiếm tung tích của Độc Giao.
Lúc này, Trương hội trưởng điều khiển Bạo Phong Nha từ trên không trung hạ xuống.
“Lão Vương, hiện tại nơi này rốt cuộc là tình hình gì.”
“Độc Giao ở đâu?”
Trương hội trưởng rõ ràng là một đường chạy như điên tới đây, tóc bị gió thổi vô cùng lộn xộn.
Vương hội trưởng đem mọi chuyện xảy ra tối nay nói cho Trương hội trưởng, đồng thời thông báo tin tức Trương Lăng Tuyết bế quan.
“Sư muội bế quan rồi, tôi biết rồi.”
Mặc dù Trương hội trưởng sắc mặt cổ quái, nhưng không nói gì.
Ông đi dọc theo Gia Ứng Giang một vòng, kỹ năng Trương hội trưởng nhận được từ Bạo Phong Nha là Dạ Thị.
Cho nên Trương hội trưởng nhìn thấy hố sâu xuất hiện dưới đáy sông vẩn đục, lập tức chứng thực suy đoán của mình là đúng.
“Vương hội trưởng, không cần tìm kiếm nữa, rút nhân thủ tìm kiếm về đi.”
“Độc Giao hẳn là sẽ không tới nữa đâu.”
“Chúng ta hiện tại cần chú ý chính là một đợt đỉnh lũ mới, ông phải chú ý kỹ đừng để vỡ đập.”
“Tôi ra ngoài một chuyến trước, lát nữa chúng ta họp ở Công hội Sủng thú.”
Trương hội trưởng nói xong, liền để Bạo Phong Nha bay lên không trung, ông hướng về phía viện nghiên cứu bay đi.
Được lắm Trương Lăng Tuyết, cô giỏi lắm, vậy mà lại một mình đi đối phó Độc Giao Lục giai.
Cô phản rồi cô!
Sắc mặt Trương hội trưởng đều có thể vắt ra mực rồi.
Trương Lăng Tuyết vừa trở về viện nghiên cứu, lập tức thúc giục Diệp Bạch lấy ra Huyết Trì.
Cô đã không kịp chờ đợi muốn để Khôi Độc Nga tiến hóa rồi.
“Lão sư, Khôi Độc Nga đã chiến đấu lâu như vậy, hiện tại tiến hóa không phải là lúc tốt nhất.”
“Dù sao huyết dịch tinh hoa của Độc Giao, Giao Châu đều ở trong Huyết Trì, bất kể lúc nào cũng được.”
Nghe thấy lời của Diệp Bạch xong, Trương Lăng Tuyết đột nhiên cảm thấy mình có chút quá nóng vội rồi.
Xem ra mình kẹt ở Ngự Thú Sư Ngũ giai đã quá lâu rồi, khiến tâm thái của mình đều rối loạn rồi.
“Được thôi, Diệp Bạch, liền nghe em.”
“Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta về nghỉ ngơi trước đi.”
Diệp Bạch chuồn rồi.
Trương Lăng Tuyết ngáp một cái thật lớn, đúng lúc này Trương hội trưởng đến rồi.
Ông sắc mặt âm trầm như mực bước vào viện nghiên cứu.
Trương Lăng Tuyết nhìn thấy Trương hội trưởng đến xong, lập tức sắc mặt cứng đờ.
Hỏng rồi, sư huynh sao lại tới đây.
Huynh ấy sẽ không phát hiện ra gì chứ.
Kháng cự tòng nghiêm, về nhà ăn Tết, thẳng thắn tòng khoan, ngồi tù mọt gông.
“Trương Lăng Tuyết, cô giỏi lắm, vậy mà lại một mình đi đối phó Độc Giao Lục giai.”
“Cô phản rồi cô!”
Sắc mặt Trương hội trưởng đều có thể vắt ra mực rồi.
“Sư huynh, muội không biết huynh đang nói gì.”
Trương Lăng Tuyết trực tiếp giả ngu giả ngơ, cô sẽ không đem nhược điểm này nhét vào tay sư huynh đâu.
“Cô tưởng cô che giấu rất tốt à, cái hố lớn do Địa Ngục Hỏa đập ra kia, ta cũng không phải là người mù.”
“Ta liếc mắt một cái liền nhìn ra đây là kiệt tác của cô.”
“Ta xin cô tu tâm dưỡng tính được không, nếu không ta đều không biết ngày nào cô chết ở bên ngoài nữa.”
Toàn bộ viện nghiên cứu đều truyền đến tiếng gầm thét lớn của Trương hội trưởng.
Trương Lăng Tuyết viết N bản cam kết, sắc mặt Trương hội trưởng lúc này mới hòa hoãn lại.
Anh anh anh, Diệp Bạch, nếu không phải tại em, lão sư sao có thể bị sư huynh của mình mắng như cháu trai vậy.
Em đền bù phí tổn thất tinh thần cho lão sư đi, anh anh anh.
“Đúng rồi, Độc Giao đâu rồi.”
Trương hội trưởng đột nhiên hỏi.
“Thi thể của Độc Giao ở trong tay muội, đây là tài liệu quan trọng để Khôi Độc Nga của muội tiến giai, sư huynh thứ này không thể cho huynh được.”
Trương Lăng Tuyết một bộ dạng bảo vệ thức ăn, trực tiếp làm Trương hội trưởng tức đến bật cười.
“Ta đến mức tham đồ của cô sao?”
“Độc Giao chết rồi là được, đỡ để thứ này đến lúc đó trở thành tai họa.”
“Chuyện này cô đừng nói ra ngoài, phần còn lại sẽ do sư huynh dọn dẹp hậu quả cho cô.”
“Đúng rồi, chuyện kia cô quyết định chưa?”
“Thật sự quyết định quay lại Viện nghiên cứu Đế Đô rồi?”
Trương hội trưởng vô cùng quan tâm hỏi.
“Vâng, Viện nghiên cứu Đế Đô sẽ có nhiều tài liệu nghiên cứu hơn.”
“Muội hiện tại đã xin từ chức ở trung học Thần Sơn rồi.”
“Đợi thành quả nghiên cứu của muội khảo hạch xong, liền có thể chính thức trở về Viện nghiên cứu Đế Đô.”
Trương Lăng Tuyết vô cùng nghiêm túc nói.
“Vậy tiểu đồ đệ của cô thì sao, không mang đi cùng à?”
Trương Lăng Tuyết lắc đầu: “Muội phải đi đánh tiên phong cho đồ đệ của muội, viện nghiên cứu này muội sẽ để lại cho đồ đệ của muội, đợi em ấy thi đại học xong, chúng ta lại hội hợp ở Đại học Đế Đô.”
“Được thôi, đã cô muốn thì cứ đi làm đi, bất luận thế nào, sư huynh đều sẽ ủng hộ cô, đều là hậu thuẫn vững chắc nhất của cô.”
“Ta đi dọn dẹp hậu quả trước đây, cho dù không có chuyện Độc Giao này, ta cũng phải đến Gia Ứng Thị một chuyến, đợt đỉnh lũ đầu tiên của thủy vực Tây Giang, ngày mai sẽ đến, trong đỉnh lũ xen lẫn rất nhiều dị thú hệ Thủy.”
“Mà Gia Ứng Thị là thành phố nằm ở cực đông của Viêm Đông Tỉnh, cũng là khu vực chịu tai họa nặng nề nhất của đợt đỉnh lũ lần này.”
Trương hội trưởng sắc mặt ngưng trọng nói, kể từ khi ông tiếp nhận chức vụ Hội trưởng tỉnh thành, gần như chưa từng trải qua mấy ngày yên ổn.
Lúc này đang phùng lúc nhiều chuyện rắc rối.
Diệp Bạch sau khi xử lý xong Độc Giao, cuối cùng cũng bớt đi một tâm sự rồi.
Kế hoạch tiếp theo, chính là bồi dục sủng thú, trị liệu sủng thú, đợi sau khi học tập ở An Bảo Đường bên kia xong, Diệp Bạch còn dự định đi Công hội Trị liệu thi một cái bằng cấp Trị Liệu Sư.
Cúp Phượng Sồ cấp tỉnh và Cúp Ấu Lân cấp tỉnh rất nhanh sẽ bắt đầu rồi.
Bình tâm mà luận, Diệp Bạch thực ra cũng không quá thích đối chiến sủng thú, cậu càng thích bồi dục và trị liệu sủng thú hơn.
Đặc biệt là nhìn thấy sủng thú được cậu trị liệu khôi phục khỏe mạnh xong, trong lòng liền có một loại cảm giác thỏa mãn.
Nhưng Cúp Phượng Sồ đều đến giải cấp tỉnh rồi, lúc này từ bỏ lại cảm thấy có chút đáng tiếc.
Cậu cả một đêm trằn trọc trên giường, sắp đến sáng mới ngủ thiếp đi.
Đợi khi cậu đến An Bảo Đường, phát hiện cửa lớn của An Bảo Đường đang khóa chặt.
Một người giấy nhìn thấy Diệp Bạch đến xong, lập tức mắt sáng lên.
Nó rơi vào trong lòng bàn tay Diệp Bạch, hóa thành một tờ giấy.
[Diệp Bạch, lão phu có việc ra ngoài, ba năm ngày sau mới về, người giấy có thể dẫn ngươi đi thư khố bên kia, trị liệu sủng thú đợi ta về rồi nói sau.]
Được rồi, An Bảo Đường không mở cửa, kế hoạch mấy ngày nay phải làm lại từ đầu rồi.
Bỏ đi, tiện thể xem tình báo một chút.
[1. Cúp Phượng Sồ, Cúp Ấu Lân trùng lịch, Cúp Phượng Sồ và Cúp Ấu Lân khóa này chỉ có thể chọn một trong hai để tham gia, phần thưởng của Cúp Ấu Lân giải cấp tỉnh là đến bảo khố của Công hội Sủng thú cấp tỉnh chọn lựa một món bảo vật.]
[2. Lôi Đình Long Miêu đã bị hắc y nhân thần bí phát hiện tung tích, mai rùa của Thiên Mệnh Quy có thể che đậy sự suy đoán.]
[3. Ba ngày sau đoạn Tiềm Giang của Gia Ứng Giang vỡ đê, nước lũ cuồn cuộn tràn vào đường phố Gia Ứng Thị, Đàn Khiêu Hà và Chùy Chùy Giải cũng theo đó tấn công Gia Ứng Thị, Gia Ứng Thị trở thành khu vực chịu tai họa nặng nề nhất.]
[4. Thi thể của một con Long Quy sẽ trôi vào Nham Long Thị vào ba ngày sau, nó bởi vì thọ mệnh cạn kiệt, lúc này mới chết đi, lớp ngoài của Long Quy bao phủ lượng lớn cây cối, cơ thể của nó rất lớn, giống như hòn đảo nổi di động, trong cơ thể nó chứa Long Châu.]
[5. Huyết Sắc Đồ Tể Tràng xuất hiện một con Ly Trư Tứ giai, nó sở hữu huyết mạch của Ly Lực, sở hữu sức mạnh chưởng khống đại địa.]
Không ngờ Cúp Phượng Sồ và Cúp Ấu Lân khóa này vậy mà lại trùng lịch rồi, đây không phải là ép người ta lựa chọn sao?
Nếu như chỉ có thể chọn một trong hai, Diệp Bạch liền chọn Cúp Ấu Lân rồi.
Còn về thông tin thứ hai, tung tích của Lôi Đình Long Miêu bị tiết lộ rồi, quyết tâm biến cường một lần nữa tràn vào trong lòng Diệp Bạch.
Bất kể là ai, đều không thể đem Đại Khôi mang đi khỏi bên cạnh ta, ai cũng không thể.
Diệp Bạch gắt gao nắm chặt nắm đấm của mình, nội tâm âm thầm thề.
Cậu phải đạt tới Ngũ giai với tốc độ nhanh nhất, như vậy mới có thể khế ước Đại Khôi, chính thức đem Đại Khôi che giấu đi.
Còn về thông tin thứ ba, cậu liền thuận tay chuyển tiếp cho Sophia và Vương hội trưởng.
Sophia có thể dự trữ trước một số vật phẩm cứu tai, mà Vương hội trưởng thì có thể trọng điểm khảo sát đoạn Tiềm Giang, xem xem rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì, sẽ dẫn đến đê điều vỡ nát, đê điều của Gia Ứng Thị chính là năm nào cũng sửa, năm nào cũng gia cố.
Diệp Bạch vừa đi về viện nghiên cứu liền bị Trương Lăng Tuyết kéo vào phòng thí nghiệm.
Khôi Độc Nga ở một bên đang chớp chớp đôi mắt to lấp lánh nhìn về phía mình.
Diệp Bạch có thể cảm nhận được tâm trạng hưng phấn lúc này của Khôi Độc Nga và Trương Lăng Tuyết.
Huyết Trì chậm rãi mở ra, Khôi Độc Nga không kịp chờ đợi một đầu đâm vào, máu tươi bắn đầy người Diệp Bạch và Trương Lăng Tuyết.
Bất quá những máu tươi này rất nhanh lại chuyển hóa thành huyết vụ, bị Huyết Trì một lần nữa thu nạp trở lại.
Khôi Độc Nga chỉ cảm giác được một cỗ năng lượng hệ Độc bàng bạc tràn vào trong tinh hạch của mình.
Tinh hạch của mình vậy mà lại trong khoảnh khắc này triệt để vỡ nát, một viên tinh hạch hoàn toàn mới ngưng tụ ra.
Lông gai toàn thân nó trong khoảnh khắc này toàn bộ rụng xuống, mà Khôi Độc Nga cũng lột một lớp da.
Trên cánh của nó xuất hiện đồ án tương tự Độc Giao, bất quá Độc Giao này mọc ra hai cái sừng rồng.
Hoa văn màu vàng tím, xuất hiện trên toàn thân nó, ngay tại khoảnh khắc này, Trương Lăng Tuyết cảm giác được bình cảnh của mình 'rắc' một tiếng.
Một vị trí khế ước chậm rãi xuất hiện.
Mà sủng thú hoàn toàn mới Độc Long Điệp, cũng trong khoảnh khắc này nhảy ra khỏi Huyết Trì.