"Cấp 40, tôi chỉ có cấp 40 thôi mà."
Dương Kiều cũng không lập tức kết liễu Trần Trạch.
"Cấp 40?"
"Không thể nào!"
Trần Trạch trợn tròn mắt, hắn chưa từng thấy ai có thể dùng một kỹ năng mà miểu sát người khác.
Suy nghĩ một lúc lâu, hắn chợt nghĩ đến một khả năng, chẳng lẽ người này cũng giống mình, đã mở khóa được điều kiện ẩn? Vừa định cất lời hỏi, Trần Trạch đột nhiên nhớ tới buổi livestream kỳ thi tuyển sinh của Học Viện Chiến Tranh.
Năm ngoái hắn có xem qua, chất lượng hình ảnh cực cao, âm thanh cũng tốt đến lạ. Nếu bây giờ mà hỏi thì chẳng phải tất cả người xem livestream đều biết hết sao?
Vì vậy, hắn vội dừng lại, thay vào đó nói:
"Đợi kỳ thi kết thúc, tôi có chút chuyện muốn tìm cậu, xin hỏi cậu tên là gì?"
Có chuyện tìm mình? Mặc dù không biết Trần Trạch có chuyện gì, nhưng Dương Kiều vẫn đáp:
"Dương Kiều, tôi tên là Dương Kiều!"
Trần Trạch gật đầu:
"Được, tôi nhớ rồi, giờ cậu có thể ra tay rồi."
Hắn chỉ còn một tí máu, nên cũng lười phản kháng vô ích.
"Chậc, cậu cũng dứt khoát thật đấy."
Dương Kiều tặc lưỡi nói.
Sau đó hắn tung một cú Oanh Quyền Tác Ý về phía Trần Trạch.
Dù không phải là một cú Oanh Quyền Tác Ý được tích đủ lực, nhưng để kết liễu một Trần Trạch chỉ còn tí máu thì đã quá đủ.
"Vụt!"
Trần Trạch biến mất tại chỗ, lôi đài chìm vào bóng tối.
"Keng, Trần Trạch, bại! Dương Kiều, thắng!"
"Từ lúc bắt đầu đánh lôi đài đến giờ, mình đã kiếm được 10.000 điểm kinh nghiệm."
Dương Kiều nhìn thanh kinh nghiệm đang tăng lên của mình mà thầm nghĩ.
"Chả trách bọn họ đều thích đánh lôi đài."
"Thắng một trận bằng mình farm bao nhiêu là quái nhỏ."
Thắng hơn mười trận là có 10.000 kinh nghiệm, con số này còn nhiều hơn gấp mấy lần so với việc farm quái cả buổi chiều.
Khán giả trong phòng livestream sôi trào, trong đó không ít người là từ phòng livestream của Trần Trạch kéo sang.
"Vãi, gã kia là ai thế, hai skill miểu sát luôn Trần Trạch à?"
"Mấy ông giờ mới phát hiện à, thuộc tính của người này cao vãi chưởng, trông không giống một Chức Nghiệp Giả cấp 40 chút nào."
"Hắn miểu sát nhiều Chức Nghiệp Giả rồi, Trần Trạch này cũng không tệ, vậy mà chống được tận hai skill của hắn."
"Thế chẳng phải hắn là hạng nhất rồi sao?"
"Sao lại nói vậy?"
"Bọn tôi vừa mới thấy Trần Trạch dễ dàng xử lý Vu Khoa Văn, bây giờ Trần Trạch lại bị Dương Kiều này miểu sát trong hai nốt nhạc."
"Hạng nhất không phải Dương Kiều thì còn ai vào đây nữa?"
Hai luồng khán giả cũ và mới vừa trao đổi, lập tức nhận ra sự bá đạo của Dương Kiều.
Là trung tâm của mọi cuộc bàn tán – Dương Kiều, lúc này đang nhìn vào dòng chữ lớn dần hiện ra trước mắt.
"Keng, chúc mừng bạn đã vượt qua vòng loại và chính thức trở thành học sinh của học viện, trận chiến xếp hạng sắp bắt đầu, xin hãy chuẩn bị."
Vượt qua rồi!
Người khác thì đánh sống đánh chết, tính kế đủ đường mà chưa chắc đã qua được vòng loại, còn Dương Kiều chỉ việc đứng yên cho người khác thỉnh thoảng tung vài cái kỹ năng!
So sánh hai bên, Dương Kiều quả là ung dung hơn nhiều.
Hoàn toàn không giống như đang tham gia thi đấu trên lôi đài, mà như một du khách đi dạo chơi.
"Trận chiến xếp hạng!"
Trong mắt Dương Kiều lóe lên một tia chiến ý.
Dịch chuyển bắt đầu.
Giây tiếp theo, hắn xuất hiện trên một lôi đài mới tinh, đối diện là một người đang đứng.
Chẳng thèm để ý đối thủ là ai, Dương Kiều trực tiếp dùng kỹ năng Sử Thi Phá Hiểu: Đại Hoang Tinh Vẫn!
"Ầm!"
Chỉ một cú lao tới va chạm, đối phương lập tức bay màu.
Lúc này, Dương Kiều đã thay đổi phong cách trước đó, chuyển sang chủ động tấn công.
Chủ yếu là vì hắn muốn giải quyết trận đấu cho nhanh. Bởi vì... sắp đến giờ ăn cơm rồi!
Đây chính là chấp niệm của một kẻ đam mê ẩm thực!
Thế là, cỗ máy hủy diệt bắt đầu khởi động.
Gã bị húc chết trông thảm thật sự, còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đã bay màu.
Quan trọng hơn là, người bị húc bay chính là học sinh được kỳ vọng cao nhất lần này, Văn Võ rank Kim Cương I!
Chuyện chưa dừng lại ở đó, trong mấy trận đấu liên tiếp, Dương Kiều hoàn toàn không cho đối thủ một chút thời gian phản ứng nào.
Cứ lao lên là một cú Đại Hoang Tinh Vẫn, nếu đối phương không chết thì dùng thêm Phù Đồ Thiết Kỵ hoặc Oanh Quyền Tác Ý để kết liễu.
Đây chính là chiến thuật tấn công chớp nhoáng mà Dương Kiều vừa nghĩ ra!
Những người bị húc bay đều ngơ ngác!
Vừa mới lên lôi đài mà mình đã chết rồi sao?
Trong khi đó, phòng livestream của Dương Kiều ngày càng đông, chỉ loáng một cái đã đột phá mười nghìn người xem và vẫn đang tiếp tục tăng.
"Cái gì, gã này rốt cuộc cấp bao nhiêu vậy? Một chiêu miểu sát luôn Vu Văn Võ?"
"Mấy người tôi theo dõi đều bị hắn miểu sát hết rồi!"
"Tên man rợ này từ đâu ra vậy, chỉ va chạm thôi mà đã húc người ta nổ tung như pháo hoa."
"Kinh khủng hơn là, hắn thế mà lại không có đẳng cấp!"
"Đúng vậy, không có đẳng cấp mới là bá đạo nhất, thời buổi này còn có người không đánh giải Thiên Đạo Lôi Đài sao?"
"Rõ ràng là, cái người tên Dương Kiều này chưa từng đánh giải Thiên Đạo Lôi Đài."
...
Chỉ trong mười phút ngắn ngủi, Dương Kiều đã hoàn thành chuỗi 5 trận thắng liên tiếp, thành tích nhảy vọt lên vị trí thứ nhất!
Sau đó, Dương Kiều xuất hiện giữa một cung điện nguy nga lộng lẫy.
Cùng lúc đó, trên đầu hắn xuất hiện một danh hiệu: Người Thủ Lôi Đài!
Phía sau còn xuất hiện một chiếc ghế hoàng kim, trên ghế có khảm đủ loại châu báu, ngọc khí. Nhìn qua còn xa hoa hơn cả ngai vàng của Hoàng đế thời xưa!
Dương Kiều vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cứ nghĩ đến việc dùng kỹ năng. Kết quả, hắn phát hiện... không có ai cả?
"Tàng hình à?"
Nghĩ vậy, Dương Kiều nhìn quanh một vòng.
Đến lúc này, hắn mới nhìn thấy dòng chữ lớn trên đầu và chiếc ngai vàng sau lưng.
"Người Thủ Lôi Đài? Hóa ra mình đã trở thành người thủ lôi đài."
Dương Kiều cuối cùng cũng hiểu ra.
Hắn ung dung ngồi xuống, xoa tay mài quyền chờ đợi "người may mắn" tiếp theo xuất hiện.
Phòng livestream.
"Vãi chưởng, hắn thế mà lại trực tiếp trở thành người thủ lôi đài, chuyện này cũng vô lý quá rồi."
Điều kiện tiên quyết để trở thành người thủ lôi đài là phải hoàn thành chuỗi 5 trận thắng liên tiếp trước.
"Hoàn thành chuỗi 5 trận thắng liên tiếp nhanh vãi, thuộc tính của Dương Kiều này mạnh thật sự."
"Nói thật nhé, rốt cuộc có ai có thể kéo hắn từ chiếc ghế hạng nhất xuống không đây."
"Đến cả Vu Văn Võ rank Kim Cương còn bay màu, ai mà kéo nổi hắn xuống nữa."
"Có một cô gái và một gã mập thực lực cũng rất khủng bố, hơn nữa cả hai người họ cũng không có đẳng cấp."
"Toang rồi, toang rồi, hóa ra mấy người không có đẳng cấp đều lợi hại như vậy, mấy đứa có đẳng cấp mẹ nó chứ, toàn là cọp giấy."
...
Cô gái và gã mập mà họ nhắc đến, đương nhiên là Lạc Lăng Y và Trương Tuấn.
Giữa cung điện hoàng kim, Dương Kiều chờ một lúc lâu, cuối cùng cũng đợi được người đầu tiên.
Một cô gái xinh đẹp trong bộ đồ thể thao bó sát người, chân đi một đôi sneaker, được dịch chuyển lên.
Là Lạc Lăng Y!
"Lại là cô!"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn