Virtus's Reader
Toàn Dân Thăng Cấp: Bắt Đầu Tuyển Trạch Phòng Ngự Hình Thiên Phú Cây

Chương 113: CHƯƠNG 113: TUYỂN THỦ RANK ĐỒNG NGẢ KHẢ!

Ngả Khả nói tiếp:

"Hà Sinh là Quyết đấu gia Sử Thi tam đoạn, hắn có một chiêu biến thân thành Gấu Điên, nên rất giỏi dùng sức mạnh để áp đảo đối thủ."

"Còn Lý Minh Tân là Quyết đấu gia Truyền Kỳ ngũ đoạn. Nghe nói, lối đánh của hắn rất âm hiểm, cực kỳ thích dày vò đối thủ."

Tư liệu của cô nàng cũng đầy đủ phết.

"Mấy tài liệu này cậu lấy từ đâu ra thế?"

Dương Kiều tò mò hỏi.

"Đương nhiên là... mua rồi!"

Ngả Khả khép tập tài liệu lại, đôi mắt cong cong như trăng khuyết ánh lên vẻ ranh mãnh. Hóa ra là sức mạnh của đồng tiền.

"Thông tin của bọn họ đều đến từ võ đài Thiên Đạo à."

Dương Kiều chỉ trong nháy mắt đã phân tích ra thông tin mấu chốt.

"Sao cậu biết?"

Vẻ ranh mãnh trong mắt Ngả Khả biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên.

"Đương nhiên là dùng cái này."

Dương Kiều chỉ vào thái dương của mình, nói:

"Xem ra cái võ đài Thiên Đạo này không đánh cũng được, ngày nào cũng bị người ta phân tích tới lui như khỉ trong rạp xiếc."

Ngả Khả đột nhiên cuống lên:

"Vậy không được!"

Không được?

"Sao lại không được?"

Dương Kiều thắc mắc.

"Bởi vì bài kiểm tra cuối kỳ của học viện sẽ dựa vào đẳng cấp, sinh viên năm nhất ít nhất phải đạt rank Kim Cương."

Ngả Khả vội vàng giải thích:

"Năm hai ít nhất cũng phải đạt rank Đại Sư."

"Trước khi tốt nghiệp năm tư, bắt buộc phải đạt rank Vương Giả Tối Cường mới đủ điều kiện."

"Cho nên, muốn tốt nghiệp thì phải đạt rank Vương Giả Tối Cường, nếu không sẽ bị lưu ban, thậm chí là không thể tốt nghiệp."

Không thể tốt nghiệp?

"Đây chẳng phải là ép người ta đánh võ đài Thiên Đạo sao?!"

Dương Kiều chẳng thích cảm giác này chút nào. Dù kinh nghiệm nhận được rất cao!

"Aiya, không sao đâu, đến cả Thanh Văn Võ rank Kim Cương còn bị cậu húc một phát bay màu, cậu lên rank Đại Sư chắc nhanh thôi."

Ngả Khả cố gắng khuyên nhủ.

"Với sức chiến đấu của cậu bây giờ, lên Kim Cương trong thời gian ngắn nhất là chuyện nhỏ, thậm chí lên Đại Sư cũng không phải là không thể."

Hình như cũng đúng.

Từ rank Thanh Đồng lên Hoàng Kim, chắc chưa đến nửa ngày.

"Nói nãy giờ, Ngả Khả, cậu rank gì?"

Dương Kiều quay đầu, tò mò nhìn về phía Ngả Khả. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nàng đỏ ửng:

"Thanh Đồng... đoàn I!"

Nàng vội vàng giải thích:

"Tớ còn chưa kịp đánh, mấy hôm nay bận quá, chuyện của Tam thúc còn..."

Ngả Khả dường như có nỗi niềm khó nói, không tiếp tục nữa.

"Không sao, đợi vài hôm nữa, chuyện của Bàn Ca xong xuôi rồi đánh cũng không muộn."

Dương Kiều nói vậy, không hỏi thêm gì.

Ngả Khả lại hơi bất ngờ, thầm nghĩ, chẳng lẽ cậu ta không tò mò chuyện của Tam thúc sao? Nhưng mà, Dương Kiều không có hứng thú với chuyện này.

"Vậy... mấy hôm nữa, chúng ta đánh chung nhé?"

Ngả Khả ngỏ lời mời.

"Ok, nhưng giờ tôi phải đi ăn sáng đã." Dương Kiều xoa cái bụng hơi đói của mình. Nói nhiều như vậy, Ngả Khả cũng không giữ lại.

Nhà ăn, chén thôi!

Tinh thần "dân chuyên ăn" bùng nổ, hắn bắt đầu càn quét đồ ăn.

Nhưng đúng lúc Dương Kiều đang nhét một con tôm rang muối vào miệng, một bóng người lom khom xuất hiện trước mặt hắn. Lặng lẽ xuất hiện, trông cứ như thành viên tổ chức ngầm đang nối tín hiệu.

Khi nhìn rõ tướng mạo đối phương, Dương Kiều nhận ra đó là Trần Trạch.

Trần Trạch nhìn quanh bốn phía, sau khi xác nhận không ai chú ý đến mình, hắn mới nhỏ giọng nói:

"Ca, anh chắc cũng là Chức Nghiệp Giả Thật đã mở khóa điều kiện ẩn nhỉ."

Nuốt thức ăn trong miệng xuống, Dương Kiều hắng giọng nói:

"Chức Nghiệp Giả Thật, nghe phèn quá, chúng ta thống nhất gọi là Giác Tỉnh Giả đi."

Hai mắt Trần Trạch sáng lên.

"Giác Tỉnh Giả!"

Ngay giây tiếp theo, đồng tử hắn sáng rực:

"Khoan đã, anh nói 'chúng ta'?"

Hắn bắt đầu thầm đoán, lẽ nào nhóm Giác Tỉnh Giả đã có quy mô nhất định rồi? Có khi còn có cả một tổ chức Giác Tỉnh Giả hoàn chỉnh nữa.

"Đúng vậy, là 'chúng ta'."

Dương Kiều đan hai tay vào nhau, chống cằm.

"Giác Tỉnh Giả ẩn mình thực ra có rất nhiều. Còn cậu, có lẽ nên được tính là Giác Tỉnh Giả 'hoang dã'."

Kết hợp với những gì Lạc Lăng Y từng nói, Dương Kiều đưa ra kết luận từ những phân tích của mình.

Trần Trạch nghe xong, trong lòng nửa mừng nửa lo.

Mừng vì cuối cùng cũng tìm được tổ chức, lo là vì hóa ra người ta đã có hệ thống bài bản. Còn mình chỉ là một tên "ma mới" chính hiệu.

"Cậu có biết là còn có thể thức tỉnh lần hai, lần ba không?"

Dương Kiều nói với vẻ mặt thản nhiên, cứ như đang bàn một chuyện hết sức bình thường.

Nhưng trong lòng Trần Trạch lại dấy lên sóng to gió lớn, còn có thức tỉnh lần hai, lần ba? Hắn lắc đầu lia lịa:

"Không... không biết ạ."

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Trần Trạch, Dương Kiều thở dài.

"Không biết cũng là chuyện bình thường."

"À đúng rồi, chuyện kỹ năng có thể dung hợp, thậm chí đột phá cấp bậc thông thường hiện có để tiến giai lên cấp cao hơn, cậu biết chứ?"

Trần Trạch cảm thấy cả người mình tê dại, chỉ còn biết mở miệng một cách vô thức.

"Không biết ạ. Lại không biết."

"Quả nhiên, Giác Tỉnh Giả 'hoang dã' biết được quá ít thông tin."

Dương Kiều tổng kết.

"Em toàn tự mình mày mò cả đấy ạ!"

Trần Trạch ấm ức nói.

"Đúng rồi ca, anh có thể cho em biết, rốt cuộc anh đã thức tỉnh mấy lần rồi không ạ?"

Chuyện này, Dương Kiều cũng không định giấu, hắn chậm rãi giơ hai ngón tay lên.

"Hai lần."

Trần Trạch thở phào nhẹ nhõm:

"Bảo sao, bảo sao sức chiến đấu của anh lại mạnh như vậy."

"Ca, có thể cho em biết điều kiện để thức tỉnh lần hai là gì không ạ?"

Nhìn vẻ mặt khao khát muốn biết của cậu ta, Dương Kiều lại định úp mở.

"Nói cho cậu biết cậu cũng không làm được đâu, lần thức tỉnh thứ hai không phải là chuyện một cá nhân có thể hoàn thành."

"Cậu cứ lo dung hợp, đột phá, nâng cấp kỹ năng của mình trước đi đã."

Quả đúng là vậy, cho đến giờ, Trần Trạch vẫn chưa có kỹ năng nào tiến giai thành kỹ năng thức tỉnh bậc Thanh Đồng. Dù chỉ cần toàn bộ kỹ năng đều là bậc Thanh Đồng thôi, sức chiến đấu của cậu ta cũng đã có thể tăng vọt một bậc.

Trần Trạch lập tức đồng ý:

"Vâng, vậy em về nâng cấp kỹ năng trước đây."

Nói xong, hắn vội vã chạy đi.

Còn Dương Kiều thì lại nhìn về phía đĩa tôm rang muối.

"Hai hôm nay mình nói về chuyện Giác Tỉnh Giả cũng nhiều thật."

"Hy vọng trời thương, cho mình sớm tìm được điều kiện thức tỉnh lần ba. Đến lúc đó, dù có gặp nhiều Giác Tỉnh Giả hơn nữa, mình cũng có thể nghiền ép hoàn toàn bọn họ về sức chiến đấu."

...

Bên kia.

Tại một góc học viện, Tam thúc chỉ vào vết chân trên nền đất trống và nói:

"Nhìn xem, dấu chân này đến đây thì biến mất không dấu vết, lạ thật."

Khuê gia ở bên cạnh bổ sung thêm:

"Có phải là chạy nhanh quá không?"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!