"Ầm ầm!"
Mặt đất rung chuyển dữ dội, ngay sau đó, một pho tượng đá trồi lên từ mặt đất ngay dưới chân Lạc Lăng Y.
Pho tượng đá cao bốn mét trông như một con đười ươi khổng lồ, sau khi gầm lên vài tiếng liền sải bước lao tới, trông như muốn xé xác Dương Kiều.
Nó giơ nắm đấm lên rồi nện thẳng xuống Dương Kiều.
Thấy vậy, Dương Kiều giơ chiếc khiên lớn lên đỡ.
"Bùm!"
Một tiếng động trầm đục vang lên khi nắm đấm khổng lồ va chạm với chiếc khiên.
Ngược lại, tượng đá lại là thứ bị chấn nứt, chi tiết này đã bị Lạc Lăng Y tinh ý phát hiện, nàng bắt đầu suy đoán xem rốt cuộc Dương Kiều sở hữu kỹ năng gì.
Trong khi đó, Golem Đá của nàng vẫn liên tục vung quyền đấm xuống Dương Kiều.
Thế nhưng, sau khi Dương Kiều đỡ được ba lần, Golem Đá mà Lạc Lăng Y triệu hồi liền vỡ tan thành vô số mảnh đá nhỏ, rơi lả tả trên đất.
Lạc Lăng Y bất giác thắt lòng, "Trước đây, con golem đá mà mình triệu hồi... ít nhất... có thể gây ra sát thương cực lớn cho những người khác."
"Gặp phải cao thủ rồi, tên khiên chiến này có lẽ cũng giống gã mập chết tiệt kia, nhưng lại khó nhằn hơn nhiều."
"Là... một Nghề Nghiệp Giả chân chính!"
Đúng vậy, trước khi gặp Dương Kiều, Lạc Lăng Y đã chạm trán và đánh bại Trương Tuấn.
Cho nên, Lạc Lăng Y thực chất cũng là một người đã mở khóa điều kiện ẩn và nhận được nghề nghiệp chân chính.
"Không ngờ trong trường này còn có thể gặp được một Nghề Nghiệp Giả chân chính." Lạc Lăng Y vỗ vỗ tay, thản nhiên nói.
Nàng không hề che giấu mà nói thẳng.
Nghe vậy, Dương Kiều chấn động, đôi mắt chợt sáng lên, "Nói vậy, cô cũng là...?"
Lạc Lăng Y gật đầu, cái nhíu mày hay nụ cười của nàng đều toát lên vẻ ưu nhã.
Sau đó, nàng nhẹ nhàng nói: "Đương nhiên, cậu nghĩ rằng trên đời này trừ hai người các cậu ra thì sẽ không có Nghề Nghiệp Giả chân chính nào khác à?"
Hai người chúng tôi?
"Gã mập, lẽ nào cô đã gặp Trương Tuấn rồi?" Người đầu tiên Dương Kiều nghĩ đến chính là gã mập.
"Quả nhiên các người quen nhau." Lạc Lăng Y lộ ra biểu cảm "đúng như dự đoán".
Nói cách khác, những lời vừa rồi của nàng chỉ là phỏng đoán.
Nàng vẫn chưa chắc chắn về mối quan hệ bạn bè giữa Dương Kiều và Trương Tuấn.
Trong nháy mắt, Dương Kiều đã đưa ra phán đoán, cô nàng này rất thông minh, lại còn mở khóa được điều kiện ẩn.
Rất tốt!
Trong mắt hắn lóe lên một tia chiến ý.
Những trận đấu trước, không phải là miểu sát thì cũng là trên đường đi miểu sát, hắn đã quá quen với việc càn lướt đối thủ.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện có lẽ sẽ thú vị hơn nhiều.
Cuộc trò chuyện của hai người lại khiến khán giả xem livestream không vui.
"Sao hai người này lại bắt đầu tám chuyện rồi?"
"Nữ thần Lạc, nữ thần của tui, ngàn vạn lần đừng để bị tên đó lừa bằng lời ngon tiếng ngọt a!"
"Đánh đi chứ, hai người mau đánh nhau đi!"
"Không đánh thì đúng là lầy lội quá, đây là trận tranh hạng nhất đó."
"Hai người try hard lên coi!"
...
Một bên là những người ghen tị khi thấy nữ thần của mình đang nói chuyện với một gã con trai.
Bên kia thì chỉ muốn thấy Dương Kiều bị ăn hành!
Bình luận sôi sục, ồn ào không ngớt.
Nhưng hai người trên võ đài lại chẳng hề hay biết.
Trước khi bắt đầu, Dương Kiều hỏi: "Vậy cô và gã mập, ai thắng?"
Lạc Lăng Y lộ ra một biểu cảm tinh ranh, giơ nắm đấm nhỏ lên nói: "Đương nhiên là tôi thắng!"
Thực ra chiến thắng của nàng có chút ăn may, vì Trương Tuấn lên cơn mê gái đột xuất, không kịp uống Kim Đan.
Nếu không thì ai thắng ai thua thật sự chưa chắc.
"Ồ? Tốt lắm, xem ra tôi phải bung hết sức rồi." Đồng tử Dương Kiều co lại, thầm nghĩ, có thể đánh thắng gã mập, xem ra cô nàng này quả thật có thực lực.
"Vậy thì tiếp theo, để cô xem thực lực chân chính là gì."
"Bão Gai!"
"Xung Phong!"
Ngay khi dứt lời, Dương Kiều trực tiếp lao lên càn lướt.
Khiên lớn Huyền Thiên được giơ lên chắn trước người, cả người hắn trông như một chiếc xe ben.
"Ầm ầm", hắn lao thẳng về phía Lạc Lăng Y.
Không đúng, nói vậy cũng không chuẩn xác, nhìn tổng thể, Dương Kiều càng giống một cỗ máy ủi hình khiên khổng lồ hơn.
"Tên trâu bò này!" Tim Lạc Lăng Y đập thình thịch, ngay trước khi "cỗ máy ủi" Dương Kiều áp sát, tay nàng bắt ấn quyết, khẽ quát.
"Kỳ Môn, Loạn Vị!"
"Vút!"
Chỉ thấy Dương Kiều biến mất ngay trước mặt Lạc Lăng Y, sau đó xuất hiện ở phía bên kia võ đài.
Hiệu quả của kỹ năng Loạn Vị này là dịch chuyển vị trí của một người.
Lạc Lăng Y chỉ dựa vào chiêu này đã ung dung né được rất nhiều đòn tấn công chí mạng.
Còn Dương Kiều, sau khi bị dịch chuyển ra sau lưng Lạc Lăng Y, vẫn tiếp tục lao về phía trước.
Mãi cho đến khi đâm sầm vào bức tường của võ đài, tạo ra một cái hố khổng lồ.
Nhân lúc Dương Kiều chưa kịp định thần, Lạc Lăng Y xoay người bước nhanh, đồng thời triển khai tấn công.
"Kỳ Môn, Hỏa Xà Thuật!"
"Kỳ Môn, Thổ Lưu Xa!"
Một con rắn lửa đột nhiên xuất hiện, đồng thời hòa vào Thổ Lưu Xa, biến thành một dòng dung nham không ngừng tiến về phía trước.
Dương Kiều vừa khó khăn rút khiên ra, quay người lại đã thấy dòng dung nham đang ập tới.
Không kịp nghĩ nhiều, hắn vội vung khiên lớn Huyền Thiên lên, chặn đứng dòng dung nham.
"Bùm!"
Sau cú va chạm, dòng dung nham vỡ tan thành một trận mưa lửa tung tóe khắp trời.
Đây chính là đòn tấn công đa tầng được tạo ra từ việc kết hợp hai đạo thuật pháp Kỳ Môn.
Nếu là người khác, có lẽ đã bay màu luôn rồi.
Nhưng Dương Kiều là ai, hắn mặc cho mưa lửa rơi xuống người mình.
Chẳng hề hấn gì!
Ngược lại, Lạc Lăng Y mới là người có chuyện, trên người nàng xuất hiện từng vết thương, đau đến mức phải nghiến răng nghiến lợi.
Trong lòng nàng kinh hãi tột độ, tình huống gì đây, mình đánh hắn mà mình lại bị thương?
Ánh mắt Lạc Lăng Y tràn đầy vẻ khó tin: "Kỹ năng phản sát thương, gã này lại có cả kỹ năng phản sát thương!"
Ở phía bên kia, Dương Kiều cuối cùng cũng có chút cảm giác đau, điều này khiến hắn cảm nhận được thế giới này thật chân thực.
Phòng ngự quá mạnh, cảm giác đau đớn gần như đã biến mất khỏi cuộc sống của hắn.
Bây giờ cảm nhận lại được, Dương Kiều đột nhiên trở nên hưng phấn.
Khi nhìn về phía Lạc Lăng Y lần nữa, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng xanh lè, như thể vừa nhìn thấy báu vật hiếm có.
"Tuyệt quá, cuối cùng cũng gặp được một người có thể phá phòng ngự của mình." Dương Kiều một lần nữa vào tư thế chiến đấu.
Ngay lập tức, hắn gầm lên liên tiếp.
"Huyền Vũ Thần Giáp!"
"Kim Cương!"
Khi hai kỹ năng lớn được kích hoạt, bộ trang bị Huyền Thiên của Dương Kiều đầu tiên được phủ lên một lớp hoa văn màu đen đặc biệt.
Tiếp đó, từng luồng kim quang từ bên trong bộ trang bị tỏa ra.
Dương Kiều lúc này trông càng giống một cỗ cơ giáp hạng nặng đang vận hành hết công suất.
Kèm theo từng luồng khói trắng, hắn lại một lần nữa lao về phía Lạc Lăng Y.
"Tên trâu bò! Gã này đúng là một tên trâu bò chính hiệu!" Lạc Lăng Y tức đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên...