STT 1173: CHƯƠNG 1173: TRUYỀN NHIỄM? KHÔNG GIAN SỤP ĐỔ TĂNG ...
“Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng làm như vậy.”
Tiểu Thiên Sứ trong lòng Hạ Trị đột nhiên chu môi nói.
“Vì sao?”
Hạ Trị có chút khó hiểu hỏi.
Dù sao hắn cũng chỉ nói đùa thôi, cảnh giới Thần Hoàng đâu phải dễ dàng giết như vậy.
Hơn nữa, phía sau chính là không gian sụp đổ, ra tay nói không chừng sẽ tạo thành vấn đề lớn hơn.
Thế nhưng việc này lại không cần Tiểu Thiên Sứ ra tay, chỉ là Tạo Mộng chủ động thủ, Tiểu Thiên Sứ hẳn là sẽ biểu hiện không quan trọng mới phải.
Bởi vì trước đây Tạo Mộng chủ cũng đã giết không ít sinh linh, thậm chí Tiểu Thiên Sứ chính mình cũng giết qua không ít, nhưng cũng không thấy Tiểu Thiên Sứ nói lời như vậy.
“Không biết, có thể là đắc tội Thượng Đế.”
“Nhưng nếu ngươi giết thằng xui xẻo đó, hoặc là ngay trước mặt hắn giết đồng đội của hắn, loại vận rủi này rất có thể sẽ truyền nhiễm sang ngươi.”
“Với thể cốt của ngươi bây giờ, chậc chậc……”
Tiểu Thiên Sứ nhếch miệng, vừa cười vừa nói.
Nàng không biết thằng xui xẻo kia làm sao, bất quá những chuyện quái lạ xảy ra trên người đối phương có tính truyền bá.
Với thương thế hiện tại của Hạ Trị, làm không tốt sẽ Thần Cách sụp đổ, ngỏm củ tỏi ngay tại chỗ.
Nghe Tiểu Thiên Sứ nói, Hạ Trị có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Cự Ma kia.
Vận rủi loại vật này hắn đã từng chạm qua, tự nhiên biết sự đáng sợ của nó.
Nếu không thể giải quyết sớm, nguy hiểm đến tính mạng là chuyện thường tình, chỉ sợ trước khi chết còn phải chịu tra tấn, đó mới là thảm nhất.
Nhưng là Cự Ma kia tuy không may, bất quá đến bây giờ vẫn bình yên vô sự, thậm chí là tu luyện tới Thượng Vị Thần cảnh giới, hắn đều có chút không thể xác định đối phương là may mắn hay xui xẻo.
Quả thực chính là sự kết hợp của hai thái cực, dù sao những nguy hiểm trước đây nếu đổi lại người khác tỉ lệ lớn sẽ tan biến ngay tại chỗ, huống chi hắn vẫn sống đến bây giờ.
“Vậy ngươi có biện pháp nào tốt không?”
Hạ Trị nhìn về phía Tiểu Thiên Sứ, sờ sờ đầu Tiểu Thiên Sứ hỏi.
Tiểu Thiên Sứ có khí vận hiếm ai sánh bằng, có thể gọi là con của Thượng Đế.
Đã Tiểu Thiên Sứ biết thằng xui xẻo kia, nói không chừng cũng có biện pháp giải quyết tương ứng.
“Không cần lo lắng, sẽ có điều thú vị xảy ra, và mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tiểu Thiên Sứ nhìn về phía truy binh phía sau, thần thần bí bí vừa cười vừa nói.
Nghe vậy, Hạ Trị chỉ biết trợn trắng mắt.
Bọn hắn tại Đông Tu giới vực chỉ có Thần Long tộc Mi Họa là bằng hữu, loại thời điểm này chẳng lẽ đối phương trùng hợp sẽ tới bên này?
Lúc này truy binh đã đi tới cách đó không xa phía sau, chẳng mấy chốc bọn hắn sẽ xông ra khỏi biên giới Tian Zhe giới hạn.
Thần thức Hạ Trị trải rộng bốn phía, nhưng lại ngay cả một bóng người cũng không tìm được.
Thế nhưng Tiểu Thiên Sứ chắc chắn sẽ không lừa gạt mình, nhưng Mi Họa chắc chắn sẽ không tới đây mới phải.
Dù sao bên ngoài Thần Long tộc cũng tham gia tranh đấu ở Đông Tu giới vực, Đông Tu giới vực phương diện chắc chắn sẽ không để Thần Long tộc tùy ý tán loạn.
Mà Thần Đế tuy mạnh, nhưng hôm nay Long Thần sắp xuất thế, Thần Long tộc Thần Đế rất khó có thời gian rảnh rỗi tìm kiếm Họa Loạn tinh.
Đột nhiên, Hạ Trị nghĩ đến Họa Loạn tinh!
Dựa theo cách nói trong tiểu thuyết, lúc này nhân vật chính hẳn là sẽ gặp được Họa Loạn tinh, sau đó nhân vật chính sẽ thừa cơ hỗn loạn khi song phương đánh nhau mà trốn thoát.
Hạ Trị không khỏi nhíu mày, tựa hồ thật sự có khả năng này.
Nếu Tiểu Thiên Sứ biết Hạ Trị đang nghĩ gì trong lòng, nhất định sẽ thầm mắng Hạ Trị vô liêm sỉ.
Dù sao nhân vật chính nhà ai lại thảm như vậy, lúc này hào quang nhân vật chính hẳn là giống như nàng, đã sớm phi thăng trở thành Thần Hoàng, sau đó bách chiến bách thắng, tung hoành ngang dọc mới phải.
Nhìn lại Hạ Trị, nào có dáng vẻ nhân vật chính?
Cũng không giống người tốt lành gì, nhưng lại xấu không đủ triệt để, quả thực là chẳng ra gì!
Nếu nhân vật chính đều cái dạng này, vậy loại tiểu thuyết này khẳng định không ai đọc!
……
Nhìn xem sắp thoát ly biên giới Tian Zhe giới hạn, bầu không khí giữa Hạ Trị và Đông Tu thần linh không khỏi trở nên căng thẳng.
Hạ Trị muốn sớm ngày thoát khỏi nơi này, sau đó từ Thiên Đường Chi Môn do Tiểu Thiên Sứ mở ra mà chạy trốn.
Thế nhưng Đông Tu thần linh cũng không phải dễ xơi, từ không gian túi lấy ra ngân sắc không gian hạn chế khí.
Chỉ cần bọn hắn vừa rời đi biên giới Tian Zhe giới hạn, liền sẽ lập tức mở ra không gian hạn chế khí, để ngăn chặn Hạ Trị bọn người sử dụng năng lực không gian chạy trốn.
Hiện tại chỉ xem ai nhanh tay hơn, có thể ngay lập tức phát huy năng lực của mình.
Nhìn thấy không gian hạn chế khí, lúc này Hạ Trị cũng có vẻ hơi lo lắng.
Dù sao Thiên Đường Chi Môn của Tiểu Thiên Sứ cần thời gian để mở ra, với tốc độ của Thần Hoàng, e là bọn họ chưa chắc đã trốn thoát được.
Nhưng bây giờ đừng nói Họa Loạn tinh, thậm chí ngay cả một chút thiên thạch lớn hơn cũng không có.
Nếu cứ tiếp tục như thế, bị đuổi kịp cũng là chuyện sớm hay muộn.
“Đến rồi.”
Tiểu Thiên Sứ đột nhiên nhìn về phía sau lưng, trong mắt tràn đầy hiếu kỳ nhìn chung quanh.
Hạ Trị có chút khó hiểu, chẳng lẽ cứu tinh ở phía sau?
Thế nhưng nơi này vẫn còn trong phạm vi Tian Zhe giới hạn, dù cứu tinh có nhanh đến mấy cũng e là không kịp cứu họ.
Huống chi chung quanh cái gì cũng không có, chẳng lẽ dựa vào không gian sụp đổ phía sau?
Đúng lúc này, tốc độ không gian sụp đổ đột nhiên tăng tốc.
Đông Tu thần linh thấy thế, cũng chẳng màng không gian có thể xảy ra vấn đề gì hay không, trực tiếp tăng lớn thần lực chuyển vận.
Trong chớp mắt, không gian quanh các thần linh lại sụp đổ thêm, nhưng tốc độ của chúng thần linh lại tăng lên không ít.
Thấy sắp bị đuổi kịp đến nơi, Hạ Trị vội vàng lay lay Tạo Mộng chủ.
Tạo Mộng chủ ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía sau lưng, một tay ôm lấy Hạ Trị đồng thời, lòng bàn tay phải hào quang màu tím chợt hiện, nhắm ngay Đông Tu thần linh phía sau liền bổ ra một đạo tử sắc to lớn kiếm khí.
Không gian dưới ảnh hưởng của tử quang không ngừng sụp đổ, Đông Tu Thần Hoàng nhìn thấy một màn này, tế ra một kiện ‘sắt dù’ khắc họa đồ án một loài thú không rõ tên.
Theo ‘sắt dù’ mở ra trong nháy mắt, Đông Tu Thần Hoàng đem một đám thần linh tụ lại quanh mình, chuẩn bị cứng rắn chống đỡ công kích của Tạo Mộng chủ.
Mặc dù Tinh Hà Chí Bảo cực kỳ cường đại, thế nhưng với thực lực Trung Vị Thần cũng không thể hoàn toàn phát huy uy lực của nó.
Kiếm khí màu tím cùng ‘sắt dù’ chạm vào nhau, không gian chung quanh đột nhiên nâng lên, sau đó tựa như thủy cầu bùng nổ tứ tán.
Đối mặt công kích của Tinh Hà Chí Bảo, ‘sắt dù’ chỉ trong nháy mắt bị chém ra một vết nứt.
Năng lượng cường đại tác động lan ra, đem một Trung Vị Thần trong số đó chấn bay ra ngoài.
“Cứu ta!”
Thần linh bị chấn bay ra ngoài hoảng sợ kêu lớn.
Đông Tu Thần Hoàng hoàn toàn không để ý đến đối phương, dù sao thời gian của hắn đã cạn.
Tranh thủ lúc không gian chưa sụp đổ hoàn toàn, Đông Tu Thần Hoàng huy động lượng lớn thần lực ngưng tụ sau lưng, rồi đột ngột kích nổ nó.
Thần lực cấp Thần Hoàng chất lượng cực kỳ cường hãn, Đông Tu Thần Hoàng mang theo một đám thần linh như tên lửa phóng lên mà lao vút đi.
Đợi đến khi xuyên qua khu vực bị Tạo Mộng chủ phá hủy, vị trí thần lực bùng nổ lập tức vỡ vụn, không gian như giấy mỏng bị xé toạc trong chớp mắt.
Bất quá cũng chính là lần bùng nổ này, khiến những Đông Tu thần linh còn sót lại đã đi tới cách Hạ Trị không xa.
Tuy nói kẻ thù gặp mặt đỏ mắt, nhưng do cả hai vừa ra tay, dẫn đến lúc này không gian sụp đổ lại tăng lên lần nữa.
Nhìn xem không gian sụp đổ càng ngày càng gần, ngoại trừ Tiểu Thiên Sứ vẫn bình tĩnh và hiếu kỳ, những người khác đều không khỏi lộ ra vẻ hoảng loạn trên mặt.