STT 1177: CHƯƠNG 1177: TẠO MỘNG CHỦ RỜI ĐI, HỎI GÌ CŨNG KHÔN...
Nhìn thấy vẻ thê thảm của Đông Tu Thần Hoàng, Hạ Trị không khỏi cảm thấy căng thẳng trong lòng.
Nếu nhát roi này giáng xuống người hắn, chẳng phải sẽ đánh hắn hồn phi phách tán sao!
“Ngươi ở đây chờ.”
Tạo Mộng chủ bỗng nhiên nhẹ giọng nói với Hạ Trị.
Hạ Trị còn chưa kịp phản ứng, Tạo Mộng chủ đã buông tay Hạ Trị ra.
Chỉ thấy Tạo Mộng chủ tiến lên một bước, bàn tay ngọc thon dài khẽ nắm trong hư không, Không Lôi chi mao liền lại xuất hiện trong tay nàng.
Nhìn sinh vật không rõ tên đang co rụt lại vào Dị Thứ Nguyên Không Gian, Tạo Mộng chủ thần sắc trở nên ngưng trọng, sau đó dưới sự dẫn dắt của Không Lôi chi mao, thân thể nàng dần trở nên hư ảo, hòa vào hư không.
“Chết tiệt! Đừng đi mà! Nàng đi rồi ai bảo vệ ta đây?”
Nhìn thấy Tạo Mộng chủ biến mất, Hạ Trị nhìn về phía Đông Tu Thần Hoàng, trong lòng lập tức có chút lo lắng.
“Ngươi coi ta chết rồi sao?”
Tiểu Thiên Sứ véo véo mặt Hạ Trị, vẻ mặt không vui nói.
Nàng quả thực không muốn tấn công ‘người tốt’, nhưng nàng cũng không thể nào nhìn Hạ Trị đi chịu chết.
Huống hồ nàng không muốn dây dưa với đối phương, chủ yếu là sợ đối phương phá hư Thiên Đạo vận thế của nàng, chứ không phải là thật sự không thể ra tay.
Chẳng qua nếu không phải bất đắc dĩ, loại chuyện này vẫn có thể không làm thì không làm.
Thiên Đạo vận thế của Cự Ma kia vô cùng quái dị, kỳ thực cũng không phải hoàn toàn là xui xẻo, chỉ là giống như ‘mặt trái’ của vận may, nhưng loại ‘mặt trái’ này lại không hoàn toàn là xui xẻo.
Nói trắng ra là, chính là cưỡng chế ngươi phải làm ‘người tốt’, nhưng cũng sẽ không để ngươi gặp phải bất trắc, hoặc vì thế mà chết.
Mà nếu như nàng đánh giết đối phương, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến Thiên Đạo vận thế của nàng, khiến nàng trở về trạng thái ‘bình thường’.
“Vậy em phải bảo vệ ta thật tốt đấy nhé.”
Hạ Trị ôm chặt Tiểu Thiên Sứ, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Cự Ma và Đông Tu Thần Hoàng.
Bất quá lúc này Đông Tu Thần Hoàng đang chịu đau khổ, ngay cả khi vị thần linh nữ tính đặc biệt kia biến mất, hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, rất sợ lại gặp phải một đòn lôi đình.
Mà Cự Ma thì càng không cần phải nói, thể chất của hắn mặc dù cường hãn, nhưng căn bản không thể so sánh với Thần Hoàng.
Ngay cả Thần Hoàng đều có thể bị đả thương, chớ nói chi là thân thể nhỏ bé này của hắn, chỉ sợ trúng một đòn liền sẽ bị đánh cho tan xác.
Cho nên dù Hạ Trị ngay gần đó, hắn cũng không dám tùy tiện phát động tấn công.
……
Hiện trường lâm vào sự tĩnh lặng quỷ dị, ba người căn bản không dám tùy tiện hành động.
Thế nhưng tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, dù sao bọn hắn căn bản không thể nắm bắt được mục đích của ‘quái thú’ kia.
Thời gian trôi qua lâu, Hạ Trị không khỏi có chút lo lắng cho Tạo Mộng chủ.
Dù sao Tạo Mộng chủ còn kém một chút nữa mới đạt tới cấp Thần Hoàng, ngay cả Thần Hoàng đều bị tấn công không ngừng như vậy, Tạo Mộng chủ chỉ sợ cũng chẳng khá hơn là bao.
Hơn nữa Tạo Mộng chủ lại là bảo bối của hắn, là biểu tượng cho nguồn sức mạnh của hắn.
Đã qua thời gian dài như vậy, khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ đến kết cục xấu.
Hạ Trị nhìn về phía Tiểu Thiên Sứ trong ngực, nhưng nghĩ đến hai bên là các Đông Tu thần linh đang nhìn chằm chằm, trong lúc nhất thời cũng lâm vào do dự.
Nếu để Tiểu Thiên Sứ đi cứu Tạo Mộng chủ, việc mình bị tấn công cũng không sao, nhưng không chừng kẻ khác còn có thể ngồi mát ăn bát vàng.
Nhưng nếu không làm gì, hắn lại sợ Tạo Mộng chủ gặp phải bất trắc.
……
Ngay lúc Hạ Trị đang xoắn xuýt thì, Đông Tu Thần Hoàng lại có hành động.
Chỉ thấy Đông Tu Thần Hoàng nhíu mày, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh.
Tựa hồ phát giác ra điều gì đó, ngay sau đó từ túi không gian lấy ra một ít tinh thạch màu lam.
Đem thần lực rót vào trong tinh thạch màu lam, sau đó Đông Tu Thần Hoàng ném tinh thạch ra xung quanh.
Tinh thạch màu lam dưới ảnh hưởng của thần lực, tựa như một khối huyết nhục đang bành trướng, nhanh chóng sinh trưởng, rất nhanh biến thành ‘tinh thạch người’ màu lam.
‘Tinh thạch người’ có ngoại hình như hình người, không có ngũ quan, bề mặt thân thể mọc rất nhiều gai nhọn.
Năm cái ‘tinh thạch người’ bộc phát ra một cỗ uy thế cường đại, cứ như năm vị Thần Hoàng giáng thế vậy.
Hạ Trị bị động tĩnh này giật mình, vội nhìn về phía Tiểu Thiên Sứ trong ngực.
“Đừng căng thẳng, giả thôi.”
Tiểu Thiên Sứ nhếch môi, vẻ mặt ghét bỏ nhìn ‘tinh thạch người’ nói.
Đây chỉ là một loại trang bị đặc biệt, thậm chí còn không bằng Hạ Vị Thần bình thường, bình thường tự nhiên không có tác dụng gì, bất quá dùng để dọa người thì lại có thể.
Năm cái ‘tinh thạch người’ bắt đầu hành động riêng rẽ, trong đó một cái thì vọt về phía Hạ Trị.
Biết được ‘tinh thạch người’ không phải thứ gì cao cấp sau, Hạ Trị lập tức hiểu rõ dụng ý của đối phương.
Không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là lợi dụng phương pháp này, muốn dẫn dụ ‘quái thú’ đang ẩn nấp kia ra.
Nếu như vận khí tốt, nói không chừng có thể xử lý cả Hạ Trị và mấy người kia.
“Các ngươi cứ ở đây chơi đi, hẹn gặp lại!”
Khóe miệng Đông Tu Thần Hoàng lộ ra nụ cười cổ quái, phất phất tay về phía Hạ Trị nói.
Từ túi không gian lấy ra một cái mặt nạ che lấp khí tức đeo lên mặt, lập tức bay về phía Cự Ma, muốn mang Cự Ma ra ngoài luôn.
Dù sao lần này dẫn đội mà chết nhiều người như vậy, hơn nữa những thần linh này đều đến từ các thế lực, còn sót lại một mình hắn cũng không tiện báo cáo.
Đương nhiên, lúc cần thiết có thể dùng làm mồi nhử, đây mới là mục đích quan trọng nhất.
……
Nhìn ‘tinh thạch người’ bay tới, Tiểu Thiên Sứ vẻ mặt ghét bỏ.
Chỉ cần khoát tay áo một cái, là ‘tinh thạch người’ liền phân giải tiêu tán giữa không trung.
Bất quá Đông Tu Thần Hoàng vốn không muốn gây tổn thương cho ‘tinh thạch người’, nhưng Tiểu Thiên Sứ ra tay lại khiến Đông Tu Thần Hoàng có chút ngoài ý muốn.
Dù sao cái tiểu oa nhi kia trông qua chỉ là một đứa trẻ bình thường, không ngờ vậy mà cũng sở hữu thực lực thần linh.
Nhìn sâu hơn một chút vào tiểu nữ hài, Đông Tu Thần Hoàng cũng không quan tâm quá nhiều, tiếp tục xông ra ngoài giới hạn Thiên Giới.
Hiện tại quan trọng nhất vẫn là chạy khỏi nơi này, bởi vì từ khi người phụ nữ kia biến mất, hắn liền cảm nhận được Dị Thứ Nguyên Không Gian có hai luồng lực lượng cường đại đang giao chiến.
Nếu như không nhân cơ hội này mà thoát đi, ai cũng không biết liệu ‘quái thú’ có tiếp tục tìm đến hắn sau khi giết người phụ nữ kia hay không.
Mà ‘tinh thạch người’ chỉ là mồi nhử, để phòng ngừa bất trắc xảy ra.
Nhìn hai Đông Tu thần linh rời đi, Hạ Trị cũng có ý nghĩ muốn rời đi.
Bất quá hắn rất nhanh liền vứt bỏ ý nghĩ này, dù sao Tiểu Thiên Sứ vẫn chưa nói gì, chứng tỏ ở đây hẳn không có quá nhiều nguy hiểm.
Đương nhiên, cũng có khả năng chỉ là đối với Tiểu Thiên Sứ mà nói không có nguy hiểm.
“Hay là em đi giúp Tạo Mộng chủ?”
Hạ Trị nói với Tiểu Thiên Sứ trong ngực, nhỏ giọng hỏi.
“Chờ một chút.”
Tiểu Thiên Sứ không để ý Hạ Trị, cái đầu nhỏ quay nhìn bốn phía, cũng không biết rốt cuộc đang tìm thứ gì.
Trước tình cảnh này, Hạ Trị trong lòng biểu thị bất đắc dĩ, hắn cảm giác mình cứ như dê bò trong chuồng vậy, hai mắt tối om, hoàn toàn không hiểu rõ tình hình bên ngoài.
Đặc biệt là đối mặt với nữ nhi Tiểu Thiên Sứ này, trừ việc biết là trời sinh thánh linh, nha đầu này cũng không biết học ai, lúc nào cũng ra vẻ thần thần bí bí, cứ như một tên thần côn vậy.
Nhìn lại hắn, không những hỏi gì cũng không biết, mà lại hoàn toàn không thể nắm bắt được ý nghĩ của Tiểu Thiên Sứ.