Virtus's Reader

STT 490: CHƯƠNG 490: TREO ĐẾN BẠO TẠC, TRÊN ĐƯỜNG GẶP VIYA

Sáng ngày thứ hai, Hạ Trị tinh thần uể oải từ trên giường tỉnh lại.

Tối hôm qua bởi vì chuyện ‘Siêu Trí’ mà trăn trở cả đêm, dẫn đến hắn một đêm không nghỉ ngơi tốt.

Dù sao mỗi lần vừa nghĩ tới mình làm giảm đi năng lực của ‘Siêu Trí’, thì còn tâm trạng nào mà ngủ được nữa.

Liếc mắt nhìn Tạo Mộng chủ bên cạnh, cái tên này ngủ thì lại rất ngon lành.

Rõ ràng tối hôm qua còn ngủ cùng hắn một bên, hiện tại đã nằm vắt ngang cả giường.

Mà tên này sau khi xem hết tư liệu, chỉ cho hắn một kết quả, đó chính là chờ đến cửu giai mới nghĩ biện pháp, hoặc là do cấp bậc của hắn không đủ để dò xét lực lượng pháp tắc.

Không có số liệu, tự nhiên không thể nào thực hiện biện pháp cụ thể.

Nhưng sau đó hắn còn phát hiện ra, năng lực ‘Siêu Trí’ này đúng là treo đến bạo tạc.

Tạo Mộng chủ dựa vào năng lực bản thân, cộng thêm những phối phương tiến hóa trước đó của Hạ Trị, vậy mà suy đoán ra phối phương tiến hóa tiếp theo của các sủng vật khác.

Mặc dù có chút sai lệch so với phối phương của Vĩnh Hằng Khế Ước, nhưng gần như không chênh lệch là bao.

Mà đây vẫn là trong tình huống không có đủ số liệu hỗ trợ.

Nếu có đầy đủ số liệu, hắn thậm chí hoài nghi phối phương tiến hóa của ‘Siêu Trí’ liệu có thể vượt qua ‘Vĩnh Hằng Khế Ước’.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là phán đoán.

Dù sao Vĩnh Hằng Khế Ước chưa từng xảy ra bất kỳ sự cố nào, tin rằng dù không phải tốt nhất, nhưng khẳng định là an toàn nhất.

So với Tạo Mộng chủ, nhân tố bất ổn này, Vĩnh Hằng Khế Ước lại càng đáng tin hơn một chút.

Triệu hoán các sủng vật ra rửa mặt một lượt, Hạ Trị liền rời khỏi khách sạn.

Vốn cho rằng việc thu hoạch Thần khí sẽ tốn một chút thời gian, cho nên đã ước định ba ngày với Nguyệt Khuynh Thành.

Nhưng hiện tại đã có được Thần khí, tự nhiên không còn chậm trễ nữa.

Bây giờ Ác Ma mới vừa rút lui, chí ít trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không đánh tới.

Hơn nữa nơi này còn có năm vị Thánh Vực đang trấn giữ, bên phía Ác Ma lần trước cũng đã chết một Thánh Vực.

Thánh Vực dù sao không phải món ăn của Đại Bạch, chết một cái đủ để bên phía Ác Ma kiêng dè thật lâu.

Thừa dịp thời cơ này đi ra ngoài, đi xa một chút hẳn là cũng không phải vấn đề lớn gì.

……

“Hạ Trị.”

Ngay khi Hạ Trị đang đi tới khu biệt thự, giọng nữ từ phía sau truyền đến.

Nghe thấy âm thanh đó, Hạ Trị thầm nhủ không hay rồi.

Ngay lúc hắn muốn giả vờ không nghe thấy, nhanh chóng rời đi, mấy đạo vầng sáng trắng đột nhiên xuất hiện, trói chặt lấy tứ chi hắn.

Sau đó một nữ tử với khuôn mặt vũ mị liền tiến đến trước mặt hắn.

“Thật là đúng dịp a.”

Nhìn cô gái trước mặt, Hạ Trị cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Xảo cái quái gì, ta đây là cố ý chờ ngươi đấy.”

Viya nghiêng người về phía trước, khuôn mặt vũ mị tiến đến trước mặt Hạ Trị.

Lúc này Viya mặc trang phục hè mát mẻ, trước ngực căng tràn, đến cả y phục cũng khó mà che giấu hết được.

Ngửi mùi hương thấm đẫm, Hạ Trị cảm giác thân thể khô nóng khó nhịn.

“À ừm, không biết đại lão tìm ta có chuyện gì không?”

Hạ Trị cố ép mình dời ánh mắt đi, biết mà còn hỏi.

Không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là vì chuyện lần trước đá nàng một cước.

Vốn còn tưởng Viya đã theo đại quân đi rồi, lại không ngờ tên này vậy mà tự nguyện ở lại đây hỗ trợ trấn thủ thành.

Giờ thì hay rồi, bị người ta bắt quả tang một mình.

Quan trọng là Viya mặc dù là mục sư, nhưng đẳng cấp lại gần như tương đương Nghê Thánh.

Dù sức chiến đấu hơi yếu một chút, nhưng cũng không phải hắn có thể phản kháng.

Thậm chí trong tình huống không dùng toàn lực, ngay cả vầng sáng trói buộc hắn cũng không thể thoát ra.

“Ta tìm ngươi đương nhiên có chuyện, lần trước ngươi đá ta một cước, ta trả lại ngươi một cước không quá đáng chứ?”

Viya không có hảo ý vừa cười vừa nói.

“À ừm, được thôi, lần trước dù sao cũng là ta không đúng.”

Hạ Trị cắn răng nói.

Không có cách nào, hiện tại rơi vào tay người ta, chẳng phải người ta nói gì thì phải nghe nấy sao.

Huống hồ cũng chỉ là bị đá một cước mà thôi, chẳng lẽ đối phương còn có thể đá chết mình sao?

Cho dù Viya muốn làm như vậy, nếu bị các Thánh Vực khác biết, ngay lúc này những người khác cũng sẽ không bỏ qua Viya.

Hơn nữa thể chất của hắn đặc thù, một cước mà muốn đá chết hắn, e rằng Thánh Vực cùng cấp cũng khó lòng làm được.

“Đã ngươi đều nói như vậy, vậy ta nên đá vào đâu đây?”

Ngoài miệng mặc dù nói vậy, nhưng ánh mắt Viya lại cứ dán chặt vào giữa hai chân Hạ Trị, hiển nhiên trong lòng đã có mục tiêu.

“Ấy ấy, ngươi thế này thì hơi không có võ đức rồi đấy.”

Nhìn xem Viya đang kích động, Hạ Trị vội vàng trách cứ.

Nơi đó nhưng là tôn nghiêm của đàn ông, dù thể chất của hắn đặc thù, bị đá một chút cũng không khỏi sẽ sinh ra bóng ma tâm lý.

Giống như lần trước bị Chiểu Trạch Long Ngạc K cắn một cái, dẫn đến hắn trở về liền có chút lực bất tòng tâm.

Hiện tại nếu lại bị Viya đá một cước, không chừng sẽ khiến 'tiểu huynh đệ' của hắn không gượng dậy nổi, từ đây vĩnh biệt cuộc sống hạnh phúc.

“Có gì to tát đâu, ta đây là vì muốn tốt cho ngươi, đoạn tuyệt mọi tơ tưởng của ngươi, ngươi mới có thể tâm không tạp niệm để xung kích Thánh Vực cấp.”

Viya bĩu môi, lý lẽ hùng hồn nói.

Nói đến đây, Viya lấy điện thoại di động ra, tiến sát đến Hạ Trị và chụp một tấm hình.

“Lát nữa ta sẽ gửi ảnh cho ngươi, coi như lưu lại làm kỷ niệm cuối cùng.”

Lưu ảnh xong, trong mắt Viya lóe lên vẻ giảo hoạt.

“Đại tỷ, lần trước là ta không đúng, ta xin lỗi được chưa.”

“Thật xin lỗi, ngươi cứ tha cho ta đi.”

Hạ Trị vô cùng thành khẩn, vẻ mặt chân thành nói.

Trong lòng đã thầm gạch tên tiện nhân này cả vạn lần.

Nghe Hạ Trị nói xin lỗi xong, ánh mắt Viya từ đầu đến cuối cứ lởn vởn ở giữa hai chân Hạ Trị.

Nhưng đúng lúc này, nàng đột nhiên cảm giác được ma lực trong cơ thể Hạ Trị cực tốc vận chuyển, còn chưa kịp phản ứng, Hạ Trị liền bộc phát năng lượng trong cơ thể.

Không chỉ nháy mắt phá nát vầng sáng trắng, còn tiện thể chấn bay Viya không hề đề phòng ra ngoài, ngã vào siêu thị ngay cạnh.

Chờ Viya xông ra siêu thị, bóng dáng Hạ Trị đã biến mất tăm.

“A! Đừng để ta bắt được ngươi lần nữa!”

Viya tức giận dậm chân, hung hăng la lớn.

Đợi nàng phát tiết xong, tâm trạng cũng tốt lên rất nhiều.

Nhưng ngay lúc nàng muốn rời đi, khóe mắt lại liếc thấy một thân ảnh quen thuộc.

Mà thân ảnh đó chính là Hạ Trị vừa biến mất.

“Lần sau đừng để ta nhìn thấy ngươi thì hơn, không thì gặp một lần đá một lần!”

Nói xong, Hạ Trị một cước đá vào mông Viya, lại một lần nữa đá bay cô ta ra ngoài.

Sau đó thừa dịp Viya chưa kịp phản ứng, hắn phi nhanh như điên về phía xa.

Đồng thời để phòng ngừa Viya đuổi theo, Hạ Trị còn đặc biệt phân ra mấy phân thân, đồng thời lợi dụng kỹ năng ‘Quỷ Chướng’ xóa bỏ khí tức, dùng cách này đạt tới mục đích đánh lạc hướng.

Sau nhiều lần vòng vo, hắn cũng đã thành công cắt đuôi Viya.

“Xem ngươi lần sau còn dám chặn ta không!”

Nghĩ đến cú đá cuối cùng vào Viya, Hạ Trị trong lòng cứ mừng thầm mãi không thôi.

Vốn còn nghĩ nhường Viya một chút, dù sao mọi người cùng thuộc phe Lam Tinh, thật sự đánh nhau thì chẳng tốt cho ai cả.

Không ngờ cái tên này được nước lấn tới, lại còn muốn làm nhục hắn.

Cũng không nghĩ xem từ khi xuất đạo đến nay, có mấy người có thể chiếm được tiện nghi trên người hắn.

Lần này coi như cho Viya một bài học, nếu lần sau lại xuất hiện trước mặt hắn, vậy hắn sẽ sớm mà chạy trốn.

Chờ đến khi thực lực đủ mạnh, sẽ quay lại đè cái tên này xuống đất mà ma sát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!