STT 611: CHƯƠNG 611: NGUYỀN RỦA? NGUYỆT KHUYNH THÀNH TRỞ VỀ
“Có thể là nguyền rủa, đây là loại dễ thực hiện nhất.”
“Nhưng có thể ảnh hưởng sâu sắc như vậy, hẳn là phải trả cái giá không nhỏ.”
Thấy Hạ Trị có vẻ không hiểu rõ, Hoắc Tôn nói ra suy đoán của mình.
Nguyền rủa muôn hình vạn trạng, thậm chí mỗi thế giới đều không giống nhau, những lời nguyền ảnh hưởng vận thế tất nhiên cũng không ít.
Dù sao Chư Thiên Vạn Giới nhiều thiên tài như vậy, khẳng định có người thích nghiên cứu những thứ thuộc phương diện này.
Hơn nữa, nguyền rủa ẩn mình, cũng khó mà phát giác được sự bất thường của bản thân.
Hạ Trị cúi đầu xuống, suy nghĩ về lời Hoắc Tôn nói.
Mặc dù hắn quen thói lén lút, nhưng những thế lực mà hắn thực sự đắc tội chỉ có vài cái, dù sao những kẻ địch thông thường đều bị hắn trực tiếp diệt trừ.
Muốn nói ai đã hạ nguyền rủa, Phệ Thần Giáo Phái không nghi ngờ gì là đứng đầu, dù sao thế lực này từ trước đến nay thần bí, lại còn là một thế lực thích nghiên cứu những thần linh quái dị.
Thực lực thì khỏi phải nói, đã thích bắt giữ thần linh, vậy trong tổ chức có sự tồn tại cấp bậc thần linh cũng không phải là quá hiếm lạ.
Mà tổ chức này tồn tại lâu như vậy, những thứ mà họ biết khẳng định cũng kỳ quái cổ xưa, biết đâu lại là lợi dụng thần linh bị cầm tù để hạ nguyền rủa.
Trừ Phệ Thần Giáo Phái ra, mặc dù hắn còn đắc tội các thế lực khác, bất quá hắn làm việc luôn luôn ẩn nấp, trong thời gian ngắn hẳn là không liên hệ được tới hắn.
“Chẳng lẽ thật sự chính là Phệ Thần Giáo Phái?”
Hạ Trị nhỏ giọng lầm bầm.
“Phệ Thần Giáo Phái? Ngươi đắc tội bọn họ sao?”
Hoắc Tôn có chút tò mò nhìn Hạ Trị đang cúi đầu.
Phệ Thần Giáo Phái không phải một tổ chức bình thường, tổ chức này có tính kỷ luật nghiêm ngặt, hầu như rất ít hoạt động bên ngoài.
Hơn nữa, tổ chức này là một tổ chức điên rồ đúng như tên gọi, luôn không nghĩ đến việc dựa vào thực lực bản thân để tiến giai, mà ngày ngày chỉ nghĩ làm sao bắt giữ thần linh để nghiên cứu.
Theo ông hiểu rõ, mục đích của những người này rất đơn giản.
Chính là cho rằng nhân loại có cực hạn, nên muốn chế tạo ra một binh khí sinh vật xưa nay chưa từng có, hoặc là lợi dụng lực lượng này để cải biến thể chất yếu đuối của bản thân nhân loại.
“Trước kia có đắc tội.”
Hạ Trị mập mờ nói.
Cũng không thể nói với Hoắc Tôn là mình đã đoạt Thần khí của họ.
Đã đoạt thì thôi, nếu vì việc này mà còn trả lại, đây chẳng phải làm yếu tên tuổi của mình sao?
Huống chi cũng không xác định chính là họ làm, mà trả lại Thần khí là hành vi ngu xuẩn, khẳng định không được, hơn nữa còn sẽ bị người khác xem thường.
“Thôi được, nếu ngươi cần giúp đỡ có thể tới tìm ta.”
“Việc này ngươi cứ tạm gác lại, ta đi lấy đồ vật.”
Nói xong, Hoắc Tôn rời phòng, đi về phía lầu hai.
Trong truyền thuyết, nếu tiếp xúc quá nhiều với kiểu người xui xẻo này, vận thế của bản thân cũng sẽ bị ô nhiễm.
Mặc dù ông tin tưởng "mệnh ta do ta, không do trời", nhưng có chút sự tình không tin cũng phải tin!
Huống hồ vận rủi của Hạ Trị nếu thật sự là do nguyền rủa mà ra thì còn đỡ, nhưng nếu là tự nhiên hình thành, thì sẽ khủng khiếp hơn nhiều.
Mà vận rủi chồng chất về cơ bản rất khó xoay chuyển, dù sao đã vận rủi quấn thân rồi, thì làm gì có chuyện tốt nào có thể để ngươi gặp phải, tất nhiên cũng không cách nào nhờ vào đó xoay chuyển vận thế, chỉ có thể càng ngày càng xui xẻo.
Hạ Trị mặt mày khó hiểu, chẳng phải đang thảo luận vận thế sao, cái này lại là muốn làm gì?
……
Nhàm chán uống trà chờ đợi, rất nhanh Hoắc Tôn liền đi xuống từ trên lầu.
“Đây là tư liệu liên quan tới khí vận và công lược thế giới, ngươi cầm lấy mà xem.”
Hoắc Tôn nhẹ nhàng bắn tới, một chiếc ổ cứng di động màu hồng liền bay đến tay Hạ Trị.
Nhắc tới cũng là không may, chỉ trong chốc lát vừa rồi, vậy mà đã làm hỏng ba chiếc ổ cứng, nếu không phải tằng tôn nữ của mình còn có một chiếc, thì thật sự chỉ có thể để Hạ Trị tự mình tìm kiếm thông tin hoặc khẩu thuật.
Bất quá loại tin tức cơ mật này liên quan rất nhiều thứ, tất nhiên không thể để Hạ Trị tùy ý đọc được.
Huống chi khẩu thuật, hiện tại cũng bắt đầu có chút xui xẻo, lại tiếp xúc thêm chút nữa thì trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Tiếp nhận ổ cứng về sau, Hạ Trị bàn tay khẽ động, chiếc ổ cứng cũng theo đó cắm vào trong đó.
Đọc xong tư liệu bên trong, ánh mắt hắn nhìn về phía Hoắc Tôn, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái.
Mà nói, ông đã cho tư liệu thì thôi đi, còn cho ta chân dung của cô gái kia làm gì?
Hắn là hạng người như vậy sao?
“Sao vậy, tư liệu có vấn đề à?”
Hoắc Tôn nhìn sắc mặt Hạ Trị, dò hỏi.
“Không có, không có, rất đầy đủ.”
Hạ Trị trên mặt khôi phục nụ cười, mặt đầy ý cười nói.
Nghĩ bụng, để tránh ngượng ngùng, Hạ Trị cũng không dám mở miệng nói chuyện ảnh chụp, tránh bị giết người diệt khẩu.
Mà hắn nhìn tư liệu này, cũng đường đường chính chính để ‘Siêu Trí’ tạo một thư mục mới, đem ảnh chụp bỏ vào đó.
Đương nhiên, hắn chủ yếu là sợ cô gái kia sau này đòi lại, chứ không thì hắn sớm đã xóa ảnh chụp trong trí nhớ mình rồi.
“Được rồi, nếu không còn chuyện gì thì ngươi về đi.”
“Nếu như cần giúp đỡ thì, trong tư liệu vừa rồi ta cho ngươi có số điện thoại của ta, có việc cứ gọi cho ta là được.”
Nói rồi, Hoắc Tôn cũng mặc kệ Hạ Trị phản ứng thế nào, phất tay khống chế thân thể Hạ Trị bay từ cửa sổ về phía cổng không gian cá nhân.
Hạ Trị đứng tại cổng lúc đến, cũng không để ý vì sao Hoắc Tôn lại vội vã đuổi hắn đi.
Dù sao bây giờ những thứ muốn đã có, còn lại chính là trở lại Ha Sa tinh thực hành là được.
Mở cửa phòng, Chu Yên Nhiên nhàm chán đi đi lại lại ở cửa ra vào.
Thấy Hạ Trị ra, liền muốn tiến lên nắm lấy cánh tay Hạ Trị, nhưng nghĩ đến quan hệ của hai người, lại dừng bước.
Hạ Trị trên mặt hiện lên nụ cười hiểu ý, chủ động nắm lấy tay Chu Yên Nhiên, sau đó rời đi tòa cao ốc kim loại này.
Sau khi ra khỏi cao ốc, nhìn những binh sĩ và nhân viên công tác đi lại xung quanh, sắc mặt Chu Yên Nhiên đỏ bừng, muốn thoát khỏi tay Hạ Trị.
Nhưng Hạ Trị lại không hề bận tâm, trong trạng thái dung hợp, lực lượng của hắn vô cùng cường đại, không phải muốn thoát ra là có thể thoát được.
Đi ngang qua một con hẻm nhỏ không người, sắc tâm Hạ Trị nổi lên, không nói một lời kéo Chu Yên Nhiên đi vào hẻm nhỏ.
Hai người vừa mới chuẩn bị có một nụ hôn nồng nhiệt đầy kích tình, bỗng nhiên cảm giác cả người nổi da gà, bốn phía cũng xuất hiện một luồng hàn ý khó hiểu.
Theo nguồn hàn ý, Hạ Trị quay đầu nhìn lại.
Nhưng không nhìn thì thôi, nhìn lại suýt nữa dọa hồn hắn bay mất.
Chỉ thấy Nguyệt Khuynh Thành mặc một bộ váy đỏ đứng ở đầu hẻm, đôi mắt bốc lên hàn quang, đang trừng mắt nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Có lẽ là vụng trộm bị bắt quả tang quá mức xấu hổ, Chu Yên Nhiên đẩy ra Hạ Trị, mà Hạ Trị cũng thức thời không tiếp tục nữa.
“Hôm nay thời tiết đẹp quá, ta còn có việc, ta đi trước đây.”
Hạ Trị ngẩng đầu nhìn bầu trời bị mây đen che khuất, nói một cách khó hiểu.
Sau đó cũng mặc kệ ánh mắt giết người của Nguyệt Khuynh Thành, đi về phía một lối ra khác của ngõ nhỏ.
“Nếu là lại để ta nhìn thấy các ngươi ở cùng nhau, ta liền đem ngươi thiến!”
Sau lưng truyền đến giọng nói âm lãnh của Nguyệt Khuynh Thành.
Nghe nói như thế, Hạ Trị vô thức tăng tốc bước chân rời đi.
May mà đây là Phù Không thành, chuyển sang nơi khác không chừng sẽ đánh nhau, dù sao vài ngày không gặp, thực lực Nguyệt Khuynh Thành cũng đã đột phá đến Thánh Vực cấp.
……
Một tầng hầm âm u ẩm ướt, bên trong thắp mấy chục cây nến, trên mặt đất thì vẽ pháp trận màu huyết hồng.
“Hắc hắc, xem ra không cần tự mình động thủ, đoán chừng hắn có thể tự mình đùa chết mình rồi.”
Tầng hầm bên trong truyền đến tiếng cười thâm trầm quanh quẩn, tựa như có chuyện gì thú vị vừa xảy ra vậy.