Đằng Lạc nhìn Thanh Sam, không biết nha đầu này muốn đưa ra điều kiện cổ quái điêu ngoa gì.
Thanh Sam bưng vò rượu lên, dằn mạnh xuống trước mặt Đằng Lạc, nói: “Rót rượu cho Lộ tỷ tỷ và bổn cô nương…”
“Đơn giản vậy thôi?” Đằng Lạc không dám tin.
“Đừng uống nữa…” Bạch Lộ từ chối.
“Còn nữa…” Thanh Sam cười giảo hoạt, “Sau đó, bồi hai bọn ta uống rượu!”
Tay Đằng Lạc vươn ra lấy vò rượu cứng đờ ở đó, rót rượu không phải vấn đề, bảo hắn uống nữa, lỡ đâu, sợ là thật sự phải nôn ra mất!
“Nhanh lên!” Thanh Sam thúc giục.
“Đừng uống nữa…” Ngoài miệng Bạch Lộ nói không muốn uống nữa, nhưng trong mắt lại tràn đầy mong chờ.
Hôm nay là Trung thu, cũng là lần đầu tiên Bạch Lộ và Đằng Lạc ngồi cùng bàn uống rượu, Bạch Lộ vừa rồi uống vài chén rượu nhỏ, rượu này là Thanh Sam từ phủ thành mang về, là rượu ngon thượng phẩm, Bạch Lộ thật sự cảm thấy rất ngon. Hơn nữa, Bạch Lộ không biết Đằng Lạc đã uống đến cực hạn rồi, nàng thật sự rất mong chờ có thể trong đêm trăng tròn Trung thu này, cùng người yêu nâng chén cạn ly, cùng trải qua đêm đẹp.
Trên bàn chỉ có hai cái chén rượu nhỏ, Thanh Sam đẩy một cái bát nhỏ đến trước mặt Đằng Lạc.
Đằng Lạc nhếch miệng, lại cắn răng, bưng vò rượu lên, rót đầy rượu.
“Ta chúc hai vị tiểu thư vui vẻ, hạnh phúc, xinh đẹp.” Trường hợp này, Đằng Lạc không nghĩ ra từ ngữ tao nhã hơn, chọn lời nói trắng ra mà nói.
Bạch Lộ bưng chén rượu lên, nhẹ nhàng chạm cốc với Thanh Sam, nói: “Tỷ chúc Thanh Nhi muội muội càng ngày càng xinh đẹp.”
“Cảm ơn Lộ tỷ tỷ, cảm ơn Lạc ca.” Thanh Sam lần này không đùa giỡn, rất nghiêm túc nói, “Vậy muội chúc Lộ tỷ tỷ và Lạc ca bạc đầu giai lão.”
Mặt Đằng Lạc hơi đỏ lên.
“Nói cái gì vậy…” Bạch Lộ nhẹ giọng trách móc một câu, nhưng vẫn rất vui vẻ chạm cốc với Thanh Sam một cái.
Đằng Lạc bưng bát rượu lên định uống, Thanh Sam không chịu.
“Không được uống! Hôm nay là đêm Trung thu, hai người phải chạm cốc, Lạc ca, huynh chẳng lẽ không chúc phúc riêng cho Lộ tỷ tỷ sao?”
Đằng Lạc cười, bưng bát rượu hướng về phía Bạch Lộ, Bạch Lộ thẹn thùng dùng chén rượu chạm vào bát rượu của Đằng Lạc.
“Lộ cô nương, chén rượu này, chúng ta kính hai bác đi.” Đằng Lạc nói xong, lại thấy Thanh Sam dùng ánh mắt ra hiệu cho mình, bảo hắn nói riêng một câu chúc phúc với Bạch Lộ.
Đằng Lạc mượn rượu, nói với Bạch Lộ: “Lộ Lộ, ta… chúc phúc chúng ta!”
“A!” Thanh Sam vui sướng hô một tiếng.
Mặt Bạch Lộ, hạnh phúc đỏ bừng.
Ba người uống một hơi cạn sạch.
Rượu của Thanh Sam, mềm mại nồng đượm, ngon hơn nhiều so với rượu quê đám cái nhi uống.
Đằng Lạc uống một chén, cảm thấy rất thoải mái, trong bụng cũng không có cảm giác dị thường gì, trái tim hơi thả lỏng xuống.
……
Trong hưởng đường nhị tiến viện, truyền đến tiếng gào thét cực kỳ chói tai, mười mấy người cùng nhau cao giọng hát:
“Khổng phu tử không cơm vây Trần Thái,
Đa tạ Phạm Đan lão tổ giúp lương.
Mượn các ngươi ăn, mượn các ngươi mặc,
Mượn đến (cái này) núi gạo và núi mì nào,
Cho đến ngày nay chưa trả xong.
Ta không luận tăng, không luận đạo,
Không luận ngài cưỡi ngựa hay ngồi kiệu,
Gọi tiếng lão gia ngài làm ơn làm phước,
Môn đồ Khổng Thánh nhân ta đều muốn…”
Đủ loại giọng hát khó nghe trộn lẫn vào nhau, cái nhi uống nhiều rượu nào quản hay hay không hay, chỉ lo gân cổ lên gào thét.
Ba người trong phòng nghe rất rõ ràng.
“Bọn họ đang hát cái gì vậy?” Bạch Lộ hỏi.
Đằng Lạc nghĩ nghĩ, đáp: “Ta cũng chưa từng nghe, đoán chừng chắc là khúc nhạc mới Giang Cử nhân biên soạn.”
Đằng Lạc đoán không sai, đây chính là khúc hát Giang Cửu Thiên ngẫu hứng biên soạn.
Đằng Lạc lặng lẽ rời tiệc, đám cái nhi phát hiện xong, tuy cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng Đằng Lạc không ở đó, ngược lại cũng bớt đi rất nhiều câu nệ, trong hưởng đường càng thêm náo nhiệt.
Rượu là một thứ kỳ diệu, trong hoạt động xã giao của tộc Hoa Hạ, rượu luôn đóng vai trò môi giới kết bạn. Chỉ cần có rượu, hai người xa lạ rất nhanh có thể trở thành bạn bè tâm đầu ý hợp.
Nội tâm Giang Cửu Thiên vốn dĩ vô cùng bài xích đám cái nhi, Đằng Lạc nhiều lần khuyên bảo, Giang Cửu Thiên dần dần chấp nhận đám cái nhi.
Đằng Lạc rời tiệc rồi, Giang Cửu Thiên trở thành người có địa vị tôn quý nhất trên bàn rượu. Đám cái nhi sôi nổi tới kính rượu, kính rượu biểu đạt sự kính ý, nhận được sự tôn trọng của đám cái nhi, Giang Cửu Thiên vui vẻ, ai đến cũng không từ chối.
Có rượu làm mối, giữa mọi người dần dần không còn xa lạ, cũng không còn câu nệ. Có cái nhi liền oán giận với Giang Cửu Thiên, nói Lạc ca định ra nhiều quy củ như vậy tuy là chuyện tốt, nhưng cũng thế tất sẽ ảnh hưởng đến mọi người xin tiền, cái này không cho phép cái kia không cho phép, quá khó khăn.
Đám ăn mày ồn ào một hồi, có cái nhi liền cầu xin Giang Cửu Thiên nói, Chưởng Điển Trưởng Lão nếu có thể viết cho các huynh đệ mấy khúc nhạc dễ nhớ dễ chơi, các huynh đệ lên phố xin tiền, thế tất có thể có nhiều thu hoạch hơn.
Viết khúc nhạc, đối với Giang Cửu Thiên mà nói, như trò trẻ con.
Trước kia Giang Cửu Thiên nếu nghe người khác nói mình viết khúc nhạc, sẽ tưởng rằng người khác đang châm chọc mình viết dâm ca diễm khúc. Nhưng Giang Cửu Thiên hiện tại khác xưa, hắn đã không để ý người khác nói ra nói vào nữa rồi, hơn nữa, các huynh đệ cái nhi tối nay một câu lại một câu “Chưởng Điển Trưởng Lão”, khiến Giang Cửu Thiên rất có chút cảm giác thỏa mãn!
Giang Cửu Thiên rất hào sảng bưng một bát rượu, trong lúc uống một hơi cạn sạch, liền dùng câu chuyện Phạm Đan lão tổ và Khổng Thánh nhân, biên ra một khúc nhạc nhỏ.
Lời lẽ khúc nhạc nhỏ thông tục, hài hước dễ nhớ, dùng lại là điệu nhạc đám cái nhi rất quen thuộc, cao thấp phập phồng, vô cùng thích hợp lúc cái nhi xin tiền hát.
Đám cái nhi học hát loại khúc nhạc nhỏ này đều bộc lộ thiên phú cực cao, hai lần xuống, liền tập thể hợp xướng lên…
……
Một khúc kết thúc, quần cái đều thu tiếng, chỉ có một giọng trẻ con non nớt không theo kịp nhịp điệu của mọi người, vẫn kéo dài giọng cao.
Vừa nghe chính là giọng của Hoàng Tiểu Ngư mới gia nhập.
Trong hưởng đường, truyền đến tiếng cười nhạo của quần cái đối với việc Hoàng Tiểu Ngư lạc điệu.
Hoàng Tiểu Ngư còn nhỏ, không giống quần cái quen thuộc loại khúc nhạc nhỏ xin tiền này như vậy, cho nên không theo kịp tiết tấu của mọi người.
Đằng Lạc và Bạch Lộ nghe thấy giọng trẻ con non nớt của Hoàng Tiểu Ngư, đều cười cười, trong lòng lại là cùng một suy nghĩ: Đứa bé này thật đáng thương…
Thanh Sam bưng chén rượu trước mặt lên, nói với Đằng Lạc: “Lạc ca, tiểu muội còn một việc cầu xin ngài.”
Thanh Sam nói trịnh trọng như vậy, Đằng Lạc vội vàng bưng bát rượu lên. “Thanh Sam cô nương đừng khách khí, mời nói.”
“Muội muốn, để Tiểu Ngư Nhi kia chuyển đến phòng muội ở.”
“Cái gì?!” Đằng Lạc rất là kinh ngạc. Hoàng Tiểu Ngư tuy tuổi còn nhỏ, nhưng ở cùng Thanh Sam, vẫn rất không thích hợp a! Hơn nữa, Đằng Lạc biết Thanh Sam cũng giống mình thích sạch sẽ, Mặc Khất Nhi và Thanh Sam quen thân như vậy, bình thường ngoại trừ giặt quần áo cho Thanh Sam, đều không dám chạm loạn vào đồ của Thanh Sam.
Hôm nay Thanh Sam làm sao vậy?
Đằng Lạc do dự một chút, nói: “Không thích hợp chứ?”
“Sao không thích hợp?” Thanh Sam trừng mắt, “Huynh chẳng lẽ muốn để nha đầu kia ở cùng đám người đó?”
“Nha đầu?” Đằng Lạc ngơ ngác.
Thanh Sam nhìn Đằng Lạc, lại nhìn nhau với Bạch Lộ một cái, hai cô gái cười rộ lên với Đằng Lạc.
“Hoàng Tiểu Ngư kia là một nha đầu, huynh chẳng lẽ không nhìn ra sao?” Thanh Sam và Bạch Lộ cùng cười chất vấn Đằng Lạc.
“Nha đầu?” Đằng Lạc gãi gãi thái dương, hắn thật sự không nhìn ra. Có điều, Thanh Sam nói như vậy, Đằng Lạc mới phản ứng lại, Tiểu Ngư Nhi đích xác không giống con trai.
“Để muội ấy ở cùng muội, lần này được rồi chứ?”
“Được!” Có Thanh Sam chăm sóc Tiểu Ngư Nhi tự nhiên tốt, Đằng Lạc sảng khoái đồng ý, bưng bát rượu lên, cạn.
Lại một bát rượu xuống bụng, Đằng Lạc cảm thấy trong bụng lại có cảm giác như nước sôi sùng sục…