Đằng Lạc vừa rồi còn đầy mặt vui mừng, đột nhiên làm ra vẻ đau đớn, Bạch Lộ kinh hãi!
Xông lên phía trước, đỡ lấy Đằng Lạc, giọng nói run rẩy kêu lên: “A Lạc, chàng sao vậy…”
“A… đau bụng, đỡ ta vào nhà…”
Bạch Lộ vội vàng gác cánh tay Đằng Lạc lên vai mình.
Trên mặt Đằng Lạc lóe lên một tia cười xấu xa, dùng sức dán vào người Bạch Lộ, giả vờ đau đớn chậm rãi đi vào phòng mình.
“Để ta nằm một lát…”
Bạch Lộ vội vàng cúi người từ từ đặt Đằng Lạc nằm xuống.
Cánh tay Đằng Lạc dùng sức ôm lấy vai Bạch Lộ, Bạch Lộ sợ nỗi đau của Đằng Lạc tăng thêm, không dám lộn xộn, đành phải mặc cho Đằng Lạc ôm ấp, ghé người lên người Đằng Lạc…
“Ái ui…”
“Đau dữ dội không? Em đi tìm đại phu…”
“A, không dữ dội, một lát là khỏi, ái ui….” Đằng Lạc không dám giả vờ quá nghiêm trọng, để tránh Bạch Lộ quá phận lo lắng.
Bạch Lộ không nhìn thấy mặt Đằng Lạc, đâu biết rằng, Đằng Lạc vừa cười xấu xa, vừa giả vờ rên rỉ đau đớn.
“A Lạc, chàng đau bụng, có phải ăn hỏng đồ gì không, em xoa xoa cho chàng…” Bạch Lộ bị Đằng Lạc ôm không thể động đậy, đành phải nhẹ giọng hỏi thăm.
Đằng Lạc buông Bạch Lộ ra, Bạch Lộ ngồi bên cạnh người Đằng Lạc, nhẹ nhàng xoa bụng cho Đằng Lạc.
“Ái ui… bên này… ái ui… bên kia…”
Đằng Lạc cố nhịn cười, chỉ huy lung tung.
Bạch Lộ bị Đằng Lạc sai khiến đến tay chân luống cuống, nước mắt trên mặt rơi lộp bộp không ngừng.
“Lộ Lộ, khóc cái gì, nàng vừa xoa, là đỡ hơn nhiều rồi.” Đằng Lạc sợ Bạch Lộ đau lòng, giả vờ rất có hiệu quả.
“Ừ ừ, em xoa thêm cho chàng một lát…”
“Cách lớp quần áo, hơi lạnh.” Đằng Lạc được đằng chân lân đằng đầu.
Bạch Lộ vội vàng vén vạt áo Đằng Lạc lên, nhẹ nhàng xoa. “Như vậy có phải ấm hơn chút không?”
“Ừ ừ, ấm áp thoải mái.”
Bạch Lộ thấy có hiệu quả, xoa càng thêm cẩn thận.
Đằng Lạc thỏa thích hưởng thụ, trong lòng sướng lật trời.
“Chàng dọa chết em rồi…”
“Không sao đâu, Lộ Lộ đại phu là thần y mà, tay đến bệnh trừ!”
“Đỡ rồi? Không đau nữa?” Động tác của Bạch Lộ chậm lại.
“Ái ui…” Đằng Lạc vội vàng rên rỉ.
“Lại đau rồi?” Bạch Lộ lại căng thẳng.
Bạch Lộ ấn xoa, trêu chọc Đằng Lạc trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, miệng đắng lưỡi khô.
“A… đỡ hơn nhiều rồi, chính là… xuống dưới một chút…”
“Chỗ này?” Bàn tay nhỏ của Bạch Lộ dịch xuống nửa tấc.
“Xuống dưới chút nữa…”
Bạch Lộ do dự một chút, nhìn Đằng Lạc một cái, Đằng Lạc vội vàng nhe răng trợn mắt.
Bạch Lộ lại di chuyển tay xuống dưới hai phân.
Đằng Lạc biết, lại muốn tay Bạch Lộ dịch xuống dưới, Bạch Lộ khẳng định sẽ không đồng ý. Đằng Lạc thể xác và tinh thần đều ngứa ngáy một phen nắm lấy bàn tay nhỏ của Bạch Lộ, cưỡng ép kéo tay Bạch Lộ xuống dưới…
“A…”
Tay Bạch Lộ chạm phải vùng cấm, phản ứng thân thể của Đằng Lạc khiến Bạch Lộ tỉnh ngộ lại.
Bạch Lộ mạnh mẽ rút tay về, mặt đỏ đến mức sắp bốc cháy.
Đằng Lạc một phen ôm lấy Bạch Lộ, miệng dò xét về phía cái miệng nhỏ của Bạch Lộ…
“Không được!” Bạch Lộ khẽ quát một tiếng, dùng sức đẩy Đằng Lạc ra.
Đằng Lạc không dám dùng sức mạnh, đầy mặt tủi thân, đầy mặt đáng thương, đầy mặt mong chờ nhìn Bạch Lộ.
“Chàng có phải giả vờ không?!” Bạch Lộ hai tay chống nạnh, đôi mắt đẹp trừng trừng, chất vấn Đằng Lạc.
“Ta muốn mà…” Quỷ kế Đằng Lạc bại lộ, đành phải tung ra chiêu bài tủi thân đáng thương.
Dáng vẻ tủi thân đáng thương của Đằng Lạc, khiến lòng Bạch Lộ mềm nhũn.
“A Lạc, không được…” Giọng nói Bạch Lộ mềm xuống, trong mắt cũng tràn ngập ôn nhu, “Thật sự không được, không được làm loạn…”
Đằng Lạc vẫn không muốn từ bỏ. “Lộ Lộ, ta thật sự muốn…”
Trái tim Bạch Lộ bị Đằng Lạc mài mềm rồi, đưa tay muốn vuốt ve mặt Đằng Lạc…
Đột nhiên, Bạch Lộ lại nhảy dựng lên.
“Chàng vô sỉ!” Bạch Lộ dậm chân nhỏ quát, “Bị chàng làm loạn, em suýt chút nữa quên mất chính sự!”
“A?!” Đằng Lạc thấy Bạch Lộ thật sự giận rồi, cũng không còn tâm tình, càng là hòa thượng sờ mãi không thấy tóc. “Ta sao lại vô sỉ rồi?” Hành động hôm nay, tuy có chút quá phận, nhưng lúc hai người ở bên nhau, thường có hành động thân mật, sao lại vô sỉ rồi chứ?
“Chàng, chàng, chàng…” Bạch Lộ chỉ vào mũi Đằng Lạc, giống như không biết nên nói thế nào.
“Lộ Lộ, nàng đừng vội, từ từ nói, rốt cuộc làm sao vậy?”
Bạch Lộ nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, rốt cuộc nghẹn ra một câu: “Chàng thành thật khai báo, mấy ngày nay, chàng có phải tìm loại phụ nữ đó không?”
“Phụ nữ? Loại phụ nữ nào?” Đằng Lạc gãi gãi thái dương, “Gì là loại phụ nữ nào?”
“Chính là…” Bạch Lộ cắn môi, phảng phất như khó mở miệng, lại vô cùng sốt ruột.
“Ồ! Nàng có phải nói phụ nữ trong chốn trăng hoa ngõ hẻm không a?”
“Chính là thế! Em vừa nói chàng liền hiểu, chàng nhất định tìm rồi!” Bạch Lộ thật sự là tức đến hỏng mất rồi.
Đằng Lạc không dám đùa giỡn, vội vàng đứng dậy, đưa tay tới ôm Bạch Lộ.
“Chàng bẩn! Đừng chạm vào em!”
Đằng Lạc hiểu, Bạch Lộ nói bẩn, tuyệt đối không phải chê quần áo mình bẩn, nàng nhất định tưởng rằng mình đi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi, cho nên mới không cho mình chạm vào.
“Lộ Lộ, nàng nhìn ta, ta thề, thật sự không có!” Đằng Lạc nhìn chằm chằm vào mắt Bạch Lộ, vô cùng đứng đắn nói.
“Không có?” Bạch Lộ nhìn Đằng Lạc không giống nói dối, nhưng vẫn không dám hoàn toàn tin tưởng Đằng Lạc.
“Ta thật sự không có!” Đằng Lạc nhíu mày, Bạch Lộ vì sao lại đột nhiên chạy tới chất vấn mình vấn đề này. “Rốt cuộc là chuyện gì, Lộ Lộ nàng từ từ nói.”
“Cái, cái, cái này làm sao nói ra khỏi miệng a, chàng không chê thẹn, em còn chê xấu hổ đây…” Bạch Lộ vô cùng khó xử.
Đằng Lạc năm lần bảy lượt truy hỏi, Bạch Lộ xấu hổ vì những từ ngữ bất nhã kia nói ra từ miệng mình, vòng vo tam quốc, tốn sức thật lớn, mới nói rõ ngọn nguồn sự việc.
Hóa ra, Bạch Lộ nghe bá tánh trên phố đồn đại, nói mấy ngày nay, ăn mày ở nơi tụ tập, thế mà tốp năm tốp ba đi chơi gái.
Lúc đầu, Bạch Lộ không tin, nhưng không chịu nổi nghe nhiều, liền bán tín bán nghi.
Bạch Lộ có lòng nghe ngóng tình hình cụ thể, nhưng một cô gái, làm sao tiện đi hỏi những chuyện này.
Hỏi không thể hỏi, nhưng loại chuyện này sẽ không phải không có lửa làm sao có khói. Bạch Lộ nhịn không được miên man suy nghĩ, đến cuối cùng, liền nghi ngờ chuyện này nhất định là Đằng Lạc sai khiến.
Đã nhận định là Đằng Lạc sai khiến, tự nhiên liền nghi ngờ Đằng Lạc cũng tham gia. Liên tưởng đến những ngày này, lúc Đằng Lạc và mình ở chung, luôn là bộ dạng khỉ gấp, Bạch Lộ liền tin chắc, Đằng Lạc nhất định là nhịn không được, mới đi đến cái nơi dơ bẩn đó tìm khoái hoạt!
Bạch Lộ cuống lên, liền tìm tới cửa chất vấn Đằng Lạc.
Đằng Lạc nghe xong, lông mày nhíu càng chặt, đột nhiên mắng một câu: “Mẹ nó, việc tốt Tiểu Thất làm!”
Đằng Lạc hiểu rồi. Mấy hôm trước Mặc Khất Nhi nói nên để đám ăn mày phát tiết dục hỏa, Đằng Lạc lười nhúng tay chuyện này, liền để Mặc Khất Nhi đi làm.
Đằng Lạc chê chuyện này buồn nôn, trước sau không hỏi đến, nhất định là Mặc Khất Nhi làm hỏng chuyện này rồi!
Nhớ tới chuyện này, Đằng Lạc hận đến ngứa răng. Nhưng mà, vấn đề hàng đầu hiện tại là dỗ dành tốt Bạch Lộ.
Đủ kiểu khuyên, đủ kiểu dỗ, đủ kiểu thề thốt, Bạch Lộ rốt cuộc tin tưởng Đằng Lạc không tham gia.
Dỗ dành xong rồi, Đằng Lạc nhịn không được lại táy máy tay chân với Bạch Lộ.
Bạch Lộ lại chỉ cho Đằng Lạc ôm một cái, hôn một cái, Đằng Lạc muốn tiến thêm một bước, Bạch Lộ quả quyết từ chối.
Đằng Lạc lần nữa tung ra đại pháp tủi thân đáng thương vô lại. “Nàng cứ không cho, ta nên…”
Bạch Lộ lập tức ngắt lời Đằng Lạc, nghiêm túc cảnh cáo nói: “Không cho chính là không cho! Hơn nữa, chàng nếu dám như vậy…” Có một số từ, Bạch Lộ nói không nên lời, chỉ có thể hung hăng nói: “Xem em còn để ý đến chàng không?”
“Như nào a?” Đằng Lạc một kế không thành, lại tế ra đại pháp ngây thơ vô tri giả ngu.
“Xấu chết đi được!” Bạch Lộ đưa tay đánh về phía Đằng Lạc, lại bị Đằng Lạc một phen ôm lấy…