Nằm trên đệm cỏ trong phòng mình, Đằng Lạc mở mắt, nhìn trần nhà tối đen.
Sự hưng phấn khi được hai cô gái yêu thương và sự phiền muộn về chuyện Tiền phủ đan xen vào nhau, hắn không thể ngủ được.
Tiền viên ngoại lấy danh nghĩa làm việc thiện, mưu toan mua chuộc mình, từ đó khống chế một đám huynh đệ. Tuy Đằng Lạc không rõ mục đích của Tiền viên ngoại là gì, nhưng nếu thật lòng làm việc thiện, không cần thiết phải vừa cho trang viên, cho việc làm, cho cơm ăn, nếu không phải “hào phóng rộng rãi” như vậy, mà chỉ là khen ngợi vài câu, tặng mấy cái chăn bông, tặng mấy túi gạo, Đằng Lạc sẽ nhận. Đương nhiên, nếu là hai vò rượu cũng được.
Hành động của Tiền viên ngoại, không hợp thường tình. Thanh Sam cũng cho là như vậy, và vô cùng ủng hộ Đằng Lạc.
Trên bàn rượu, Đằng Lạc vô cùng lưu ý mỗi một câu Tiền viên ngoại nói, từ đầu đến cuối, Tiền viên ngoại đều là khách sáo không đau không ngứa, mà cố ý nói nhẹ nhàng bâng quơ, để đám ăn mày chuyển đến trang viên của ông ta, mới là chủ đề của bữa rượu tối nay.
Sau khi Đằng Lạc từ chối, Từ Ngũ buông lời ác độc cũng như biểu cảm của Tiền viên ngoại, đều nói lên vấn đề.
Không rõ mục đích Tiền viên ngoại mua chuộc mình là gì, tiếp theo, người ta liệu còn có hành động gì không, Đằng Lạc cũng không rõ.
Đằng Lạc cười lạnh một tiếng, hắn cảm thấy, Tiền viên ngoại không khỏi quá coi thường mình rồi, Đằng Lạc ta há có thể tùy tiện mua chuộc?
Không nghĩ nữa!
Đằng Lạc cầm cái bát lớn lên.
Sau Trung thu những ngày này, Đằng Lạc bận tối mắt, có mấy lần liên lạc với Tiểu Bồ, đều không liên lạc được.
Khi tâm trạng không tốt, Đằng Lạc muốn nói chuyện với người bạn như Tiểu Bồ.
Đáy bát lấp lánh, hiện ra cái đầu to ủ rũ của Tiểu Bồ.
“Chuyện lần trước nhờ ngươi nghe ngóng, có tin tức chưa?” Đằng Lạc vội vàng hỏi.
“Chuyện... ngáp... gì...” Tiểu Bồ ngáp một cái thật dài.
“Nhờ ngươi nghe ngóng Phan Tỉ a!” Đằng Lạc có chút bực, tên này không phải là quên rồi chứ.
“Phan Tỉ?” Tiểu Bồ dụi dụi mắt, nửa ngày mới bừng tỉnh đại ngộ gật đầu, “Nhớ ra rồi...”
“Hắn rốt cuộc lai lịch thế nào?”
“... Ngáp...” Tiểu Bồ vừa ngáp, vừa lắc đầu, “Không tìm thấy...”
Đằng Lạc sợ hắn ngủ mê, liên tục truy hỏi, Tiểu Bồ vô cùng khẳng định, trong hồ sơ cơ mật Thiên đình, không tra được bất cứ thông tin nào liên quan đến Phan Tỉ.
“Hắn chưa chắc đã dùng tên này a!” Đằng Lạc nhắc nhở Tiểu Bồ.
“Ta hiểu hơn ngươi!” Tiểu Bồ khinh thường lườm Đằng Lạc, “Không có người như ngươi miêu tả! Nói thế ngươi có hiểu không hả? Ngốc!”
Đằng Lạc rất thất vọng. “Mấy hôm trước ngươi chạy đi đâu thế? Tìm cũng không tìm được ngươi.” Đằng Lạc oán trách.
“Đi công tác... ngáp...” Tiểu Bồ ngáp liên miên.
“Đi công tác? Xuống trần đi công tác?” Đằng Lạc có chút phấn khích.
“Xì... làm gì có chuyện tốt đó, chính là đi theo một đám lão già đi loanh quanh khắp nơi. Ngoài mây thì vẫn là mây, phiền chết đi được... ngáp...” Tiểu Bồ ngáp ngắn ngáp dài.
“Thế vẫn hơn ngươi trực ban.”
“Hơn cái...” Tiểu Bồ cẩn thận quay đầu nhìn cửa phòng, “Hơn cái rắm!” Thiên đình không được phép tùy tiện nói tục, Tiểu Bồ lén lút chửi một câu nói tục, tâm trạng vui vẻ hơn nhiều, “Đi việc công, còn bắt ta đổi ca, về mấy hôm nay, trực ban liên tục, buồn ngủ chết ta rồi.”
“Hì hì hì, đáng đời!” Đằng Lạc cười trên nỗi đau của người khác, “Đến đây, xuống trần tìm ta a, ta thì tự tại lắm nhé, muốn ăn thì ăn muốn ngủ thì ngủ”
Tiểu Bồ vẫn luôn uể oải suy sụp đột nhiên mở to mắt, lông trắng trên đầu kích động đến run rẩy, giọng run run hỏi: “Ngủ với ai?”
“Cút!”
Nếu là trước mặt, lông trắng trên đầu Tiểu Bồ chắc chắn sẽ bị nhổ vài nhúm.
Tiểu Bồ bỉ ổi lườm Đằng Lạc một cái, lông trắng trên đầu từ từ rũ xuống. “Ta cảnh cáo ngươi đấy nhé! Em gái nhân gian, chơi bời thì được, không được coi là thật! Đừng tưởng mình là thần tiên thì ghê gớm, người phàm gian xảo lắm đấy.”
Đằng Lạc ghét nhất, chính là Tiểu Bồ luôn thích bày ra bộ mặt người từng trải dạy đời.
Đằng Lạc nghe lơ đễnh, khiến Tiểu Bồ rất không có cảm giác thành tựu, Tiểu Bồ cao giọng gào lên: “Ngươi phải nhớ kỹ a, không có bữa tiệc nào miễn phí, càng không có em gái nào chơi miễn phí! Những em gái nhân gian đó ai nấy đều quỷ kế đa đoan, đứa trẻ đơn thuần như ngươi, cẩn thận bị sắc tướng của người ta che mắt, đến lúc đó hối hận không kịp!”
Lời của Tiểu Bồ, khiến trong lòng Đằng Lạc chấn động. Vừa định nói vài câu, đột nhiên thấy hai tay Tiểu Bồ bận rộn một hồi.
Cái bát lớn tối sầm lại.
Bên phía Tiểu Bồ nhất định là có người đến, cho nên mới vội vội vàng vàng ngắt liên lạc.
...
Đằng Lạc thực ra rất khâm phục Tiểu Bồ, tuy hắn luôn thích dạy dỗ người khác, nhưng Đằng Lạc không thể không thừa nhận hắn có vài lời, vẫn có đạo lý. “Không có bữa tiệc nào miễn phí, ha ha, nói cứ như thật ấy...” Đằng Lạc đặt cái bát lớn xuống.
Đột nhiên, Đằng Lạc mạnh mẽ thẳng người dậy...
Không có em gái nào chơi miễn phí!
Câu nói này, chấn động Đằng Lạc.
Tình cảm của Bạch Lộ đối với mình, Đằng Lạc chưa từng nảy sinh bất cứ nghi ngờ nào.
Bạch Lộ thiện lương, đơn thuần, thậm chí đôi khi ngốc nghếch đáng yêu. Lúc đầu, vì Tướng quân cái quấy rối Bạch Lộ, hai người quen biết, dần dần thu hút lẫn nhau, dốc lòng yêu nhau.
Đằng Lạc thật lòng yêu Bạch Lộ, cũng từ mỗi cái ôm, mỗi nụ hôn nồng nhiệt của Bạch Lộ, cảm nhận được tình yêu của Bạch Lộ đối với mình.
Tuy rằng, sau khi Bạch Lộ biết thân phận thần tiên của mình, đau thương buồn bã, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn lặng lẽ nương tựa bên cạnh mình.
Không chỉ như thế, Bạch Lộ dùng trực giác con gái, cảm thấy Thanh Sam cũng yêu mình về sau, cũng không khóc lóc om sòm, không oán hận, tình yêu đối với mình ngược lại càng sâu đậm thêm một bước.
Đằng Lạc biết, cô gái như Bạch Lộ, không có mong cầu gì xa xỉ, chỉ muốn có thêm chút thời gian ở bên mình, tuy rằng, thời gian này có thể rất ngắn rất ngắn, nhưng Bạch Lộ không oán trách, cho dù là phải cùng Thanh Sam chia sẻ tình yêu của Đằng Lạc, cũng không oán trách!
Tình yêu với Bạch Lộ, là tình yêu không pha tạp bất cứ quan hệ lợi ích nào, Đằng Lạc đối với Bạch Lộ, chỉ có áy náy, vì không thể cho nàng đủ tình yêu mà áy náy.
Nhưng Thanh Sam thì khác.
Tại sao Thanh Sam lại yêu mình?
Đằng Lạc thừa nhận, Thanh Sam rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn Bạch Lộ, mình thích nàng, phần nhiều là vì vẻ đẹp siêu phàm thoát tục của nàng.
Nhưng mà, Đằng Lạc hiểu biết về Thanh Sam không nhiều, tình cảm của Đằng Lạc đối với Thanh Sam, phần nhiều là sự sai khiến của bản năng.
Tương tự, sự hiểu biết của Thanh Sam đối với Đằng Lạc, cũng không nhiều.
Từ lần đầu gặp mặt ở miếu hoang, Thanh Sam đa phần bôn ba bên ngoài, cơ hội hai người tiếp xúc rất ít.
Ngoại trừ Tết Trung thu và buổi tụ họp nhỏ tối nay, lần giao lưu dài nhất, chính là cuộc nói chuyện trong rừng cây nhỏ ngoài miếu hoang.
Mà đó tính là giao lưu sao?
Đó chẳng qua là một cuộc giao dịch!
Đằng Lạc vì Tam Xích Xa Cừ, mà đồng ý hợp tác với Thanh Sam.
Còn Thanh Sam cần mình làm gì, Đằng Lạc không biết, nhưng Đằng Lạc đoán, tuyệt đối sẽ không phải chuyện gì dễ dàng.
Hai bên vì “hợp tác” mà trở nên thân thiết, lại dần dần phát triển đến như tối nay, có thể ôm một cái, hôn nhau một cái.
Điều này chẳng lẽ cũng là một phần của “hợp tác” sao?
Đằng Lạc cẩn thận hồi tưởng lại từng chi tiết tiếp xúc với Thanh Sam, có thể xác định, tuy nội tâm mình có sự thôi thúc thân cận Thanh Sam, nhưng Thanh Sam lại là bên chủ động hơn.
Thanh Sam khác với Bạch Lộ, nàng thông minh, có tâm cơ, còn có rất nhiều bí mật, bao gồm cả thân thế của nàng.
Không có em gái nào chơi miễn phí!
Chẳng lẽ, thật sự giống như Tiểu Bồ nói, Thanh Sam thân cận với mình, là có mưu đồ khác?
Đằng Lạc cảm thấy mình toát mồ hôi lạnh.
Người Đằng Lạc run lên một cái, hắn lại có cảm giác dị thường xuất hiện lúc luyện công dạo trước...