Đằng Lạc thật sự muốn túm lấy cái đầu to của Tiểu Bồ, nhổ sạch mớ tóc như tơ nhện của hắn, nếu không phải sợ đám lông tơ đó dính đầy người mình.
Đằng Lạc nghiêm giọng nói: “Theo lời ngươi nói, ta đẹp trai thì không được hạ giới xuống nhân gian à? Ta không bỉ ổi như ngươi, càng không giống ngươi, lợi dụng chức vụ để nhìn trộm các Chức Nữ tắm. Dù gì ta cũng là Hộ pháp của Đại La Bảo Thụ, hạ giới là có nhiệm vụ, không phải để tán gái!”
Tiểu Bồ cười.
Đằng Lạc cực kỳ ghét bộ dạng bỉ ổi khi hắn cười, nhưng lại chẳng làm gì được, ai bảo kiếp trước Tiểu Bồ là một cây bồ công anh chứ, hễ cười lên là tự nhiên có dáng vẻ như cành hoa run rẩy.
“Đừng cười nữa, đám lông trắng trên đầu ngươi lắc lư làm ta hoa cả mắt.” Đằng Lạc thật sự hết cách với tên bạn thân ngàn năm này.
“Được rồi.” Tiểu Bồ vẫn cười, “A Đằng à, ngươi có biết hạ giới xuống nhân gian có lợi ích gì không?”
Đằng Lạc đưa ngón trỏ lên gãi gãi thái dương, lắc đầu. Tiểu Bồ làm công việc cơ mật, biết nhiều chuyện hơn hắn.
Tiểu Bồ cuối cùng cũng không cười nữa, nhưng vẫn lắc lư cái đầu to, khoe khoang kiến thức: “Thần tiên chúng ta hạ giới xuống nhân gian, tuy không thể sử dụng pháp lực, à, dĩ nhiên, địa vị của ngươi vốn cũng chẳng có pháp lực. Nhưng, đạo hạnh tu hành ngàn năm của thần tiên có thể mang xuống nhân gian, tại sao nhiều thần tiên lại tranh nhau hạ giới? Chẳng phải là muốn dựa vào tu vi, xuống nhân gian phong lưu khoái hoạt một phen sao. Tùy tiện dùng chút thủ đoạn nhỏ là có thể kiếm bộn tiền, tiện thể còn tán được vài mỹ nữ nhân gian.”
Nhắc đến mỹ nữ, đám lông trắng trên đầu Tiểu Bồ hưng phấn dựng đứng lên, “Ngươi không biết chứ?” Tiểu Bồ ghé sát vào Đằng Lạc, thần bí và vô cùng bỉ ổi nói tiếp, “Mỹ nữ nhân gian ấy à, chậc chậc, có nhân vị hơn đám tiên nữ chỉ được cái mã trên trời nhiều…”
Đằng Lạc ghê tởm né đám lông trắng dựng đứng trên đầu Tiểu Bồ, khinh thường nói: “Cứ nhắc đến mỹ nữ là ngươi lại hưng phấn như vậy, có chút tiền đồ nào không? Tiên nữ trên trời là thần, phụ nữ nhân gian là người, dĩ nhiên là có ‘nhân’ vị hơn tiên nữ rồi.”
“Chậc chậc,” Tiểu Bồ chép miệng mấy cái, vô cùng tiếc nuối vỗ vai Đằng Lạc, ra vẻ người từng trải dạy dỗ: “Ngươi đó, tu hành ngàn năm cũng uổng công, ngươi làm Tử Đằng La chưa đủ sao? Ban đầu ta khuyên ngươi tu hành hỉ nộ bi khủng của con người, như vậy mới học được cách nhìn mặt đoán ý, nhận biết lòng người, mới có thể lăn lộn thành danh ở Thiên đình, nhưng ngươi lại không nghe, giờ thì hay rồi, dù ngươi có đến nhân gian, mỹ nữ vây quanh, ngươi có biết hưởng thụ không?”
Nói rồi, Tiểu Bồ nắm lấy tay Đằng Lạc, dùng móng tay véo mạnh một cái.
Đằng Lạc mặt không biểu cảm, giật tay ra.
“Ngươi xem ngươi kìa, cứ khăng khăng giữ bản tính của Tử Đằng La, ngay cả cảm giác đau cũng không có, ngươi đến nhân gian, làm sao có thể hiểu được tình yêu?”
“Không có cảm giác đau thì không thể yêu à? Yêu là điều tốt đẹp, tại sao phải đau?” Đằng Lạc thật sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
“Vô tri! Ngươi tưởng rằng hoa tiền nguyệt hạ, thủ thỉ tâm tình, ôm ấp nhau là yêu sao? Nông cạn! Nói cho ngươi biết, tương tư mà không được, trằn trọc thao thức, đau đến tận tâm can, vì người mà hao gầy, đó mới là cảnh giới cao nhất của tình yêu! Đây chính là sự diệu kỳ của ‘đau’!” Tiểu Bồ vô cùng tiếc nuối nhìn Đằng Lạc, “Haiz, thôi bỏ đi, nói ngươi cũng không hiểu, ngươi căn bản không biết ‘đau’ là gì.”
“Không hiểu thì sao? Ta không giống ngươi, hạ giới cũng không phải để tán gái.” Đằng Lạc nói vẻ bất cần, nhưng trong lòng lại có một tia khao khát đối với “cảnh giới” mà Tiểu Bồ miêu tả. “Nói chuyện chính đi, tại sao ngươi không khuyên ta đến nhân gian.”
Cái đầu to của Tiểu Bồ lại lắc lư một hồi lâu.
Đằng Lạc thật sự không nhịn được nữa, giơ tay định bẻ gãy cái eo nhỏ yếu của Tiểu Bồ, hắn cuối cùng cũng trở lại vẻ nghiêm túc.
Tiểu Bồ chỉ vào đầu Đằng Lạc: “A Đằng à, cái đầu thông minh như vậy, không dùng thì phí. Sao ngươi không chịu nghĩ kỹ, tư lịch của ngươi đủ sâu chưa? Ngươi có chỗ dựa ở Thiên đình không? Chuyện tốt như hạ giới xuống nhân gian rèn luyện, dựa vào đâu mà rơi vào đầu ngươi?”
Tiểu Bồ nói không sai.
Nhưng Đằng Lạc cũng có lý lẽ của mình. “Vậy ngươi nói xem, dựa vào đâu mà không thể rơi vào đầu ta? Lần này chỉ định phái Hộ pháp của Đại La Bảo Thụ hạ giới mà.”
“Vậy cũng không đến lượt ngươi!” Tiểu Bồ lườm Đằng Lạc một cái, “Chuyện tốt thế này, nếu rơi vào đầu Quế Đại Lang, ta tin chắc là chuyện tốt. Ngươi xem cách đối nhân xử thế của người ta đi, cùng tu hành như nhau, người ta bây giờ đã là người đứng đầu Hộ pháp Đại La Bảo Thụ của các ngươi rồi.”
“Đừng nhắc đến con rùa tinh đó với ta, hắn ở trước mặt cấp trên thì khúm núm nịnh bợ, đối với huynh đệ dưới trướng thì hò hét ra oai, ta nhìn đã thấy ghê tởm, không học được cái thói đó.” Đằng Lạc càng nói càng tức, “Càng không thể giống hắn, đi quyến rũ tiên nữ đã đính hôn của người ta.”
Đám lông trắng vốn đã rũ xuống trên đầu Tiểu Bồ đột nhiên dựng đứng lên, lộ vẻ căng thẳng, vội vàng đóng cửa phòng lại, thấp giọng hỏi: “Ngươi nói thật đi, chuyện Quế Đại Lang quyến rũ công chúa Đông Thiên Bộ, có phải do ngươi tung ra không?”
“Hắn được làm thì không cho người khác nói à?” Đằng Lạc tranh cãi, nhưng cũng ngầm thừa nhận là mình làm.
“Xong rồi xong rồi xong rồi…” Đám lông trắng trên đầu Tiểu Bồ đều héo rũ, “Ngươi gây họa rồi!”
Tiểu Bồ cứ đi vòng vòng trên đất, như sắp bị gió thổi tan.
“Chuyện này có gì to tát đâu?” Đằng Lạc rất không hiểu, chuyện lùm xùm của các nam nữ thần tiên trên trời nhiều không kể xiết, tung tin này thì có gì to tát?
“Ngươi thật quá ngốc!” Tiểu Bồ chỉ vào mũi Đằng Lạc gầm lên, “Ngươi biết rõ công chúa đó đã đính hôn, còn đem chuyện này ra ngoài tung tin, mấy vị thế tử, công chúa nhà đại thần có bao nhiêu tin đồn, mọi người đều hiểu rõ, nhưng có ai nói ra ngoài không? Ngươi, ngươi lần này coi như xong đời rồi.”
Tiểu Bồ vò đầu bứt tai, như thể chính mình gặp phải chuyện lớn.
Đằng Lạc đưa tay gãi gãi thái dương, rất bình tĩnh nhìn Tiểu Bồ đang bay loạn trong phòng.
“Ngươi mau hạ giới trốn đi!” Tiểu Bồ như đã hạ quyết tâm, “Ngươi ở lại trên trời, chắc chắn sẽ bị người ta trả thù, tên Quế Đại Lang đó ngươi không phải không biết, lòng dạ hiểm độc lắm.”
“Có nghiêm trọng đến vậy không?” Đằng Lạc cảm thấy Tiểu Bồ hơi bé xé ra to.
“Ngươi chắc chắn thảm rồi!” Tiểu Bồ ra sức lắc cái đầu to, “Ngươi mau thu dọn đồ đạc, sớm hạ giới đi, may ra còn tránh được một kiếp.”
“Có kiếp nạn thì sao?” Đằng Lạc trừng mắt, “Ta còn sợ hắn chắc?”
“A Đằng à, bây giờ không phải lúc thể hiện anh hùng đâu. À, đúng rồi, ngươi vừa nói hạ giới có nhiệm vụ, là nhiệm vụ gì?”
“Tìm kiếm Xa Cừ Ba Thước.”
“Ồ…” Tiểu Bồ ngây người.
Đằng Lạc tưởng Tiểu Bồ không hiểu, giải thích tiếp: “Chính là một trong bảy báu vật cúng dường Đại La Bảo Thụ, chỉ là một cái vỏ sò lớn có hình dáng rất khoa trương thôi.”
“Ta hiểu mà…” Tiểu Bồ sắp khóc đến nơi, “Xa cừ dài ba thước ngươi đã thấy bao giờ chưa?”
Đằng Lạc lắc đầu: “Dài một thước, hai thước ta thấy rồi, ba thước thì chưa.”
“Haiz… ngươi thảm rồi, nhiệm vụ này không thể hoàn thành, hơn nữa, nếu ta đoán không sai, giao nhiệm vụ này cho ngươi, vốn là muốn chỉnh ngươi…”
“Sợ gì chứ, ta hạ giới cố gắng tìm là được.” Đằng Lạc vẫn rất bình tĩnh, “Hơn nữa, những người hạ giới có mấy ai thật sự hoàn thành nhiệm vụ? Cuối cùng chẳng phải đều quay về sao? Ta tin mình có thể tìm được, dù không tìm được, cùng lắm là về làm một bản kiểm điểm thôi.”
“Cũng đúng…” Tiểu Bồ vẫn mang vẻ mặt rầu rĩ, “Vậy cấp trên có nói với ngươi không, để ngươi hạ giới với thân phận gì?”
Đằng Lạc lắc đầu: “Không phải đến Nam Thiên Môn mới nhận được lệnh điều động cuối cùng sao?”
“Haiz, ta không phục ngươi không được, thần tiên nào hạ giới mà không đến Nam Thiên Bộ nhờ vả quan hệ, chọn một thân phận béo bở rồi mới đi? Ngươi thì…” Tiểu Bồ đi vòng quanh trách móc Đằng Lạc, “Ngươi đợi chút, ta đến Nam Thiên Bộ tìm huynh đệ hỏi thăm…”
Không đợi Đằng Lạc đáp lời, Tiểu Bồ đã nhanh chóng bay ra khỏi phòng…
Đằng Lạc ngồi nhàn rỗi trong phòng Tiểu Bồ, đưa tay cầm lấy một cái bát sứ trắng lớn trên bàn, cái bát này thật to, dùng làm chậu rửa mặt chắc cũng được, Đằng Lạc nhàm chán cầm cái bát lớn trong tay đùa nghịch…
“Thảm rồi thảm rồi…” Tiểu Bồ lại nhanh chóng bay về.
“Này, cái bát lớn này dùng để làm gì?” Đằng Lạc hoàn toàn không quan tâm mình sẽ hạ giới với thân phận gì, cùng lắm là làm một thường dân, ngược lại còn tự do hơn.
“Ngươi ôm nó làm gì…” Tiểu Bồ chỉ vào cái bát, khóc lóc kêu lên, “Xem ra, ngươi đúng là có số này rồi, cái bát này ngươi cầm đi đi, coi như là quà ta tặng ngươi, sau này ngươi sẽ dùng đến…”
“Ta dùng nó làm gì? Ngươi hỏi được chưa? Là thân phận gì?”
Tiểu Bồ ai oán nhìn Đằng Lạc, “Ngươi không phải ưa sạch sẽ, cầu kỳ sao? Thân phận hạ giới rất hợp với ngươi đó…”
“Thân phận gì?”
“Ăn mày…”