Thuốc ngấm dần, Đằng Lạc cảm thấy đầu ngày càng nặng trịch.
Mấy tháng nay, Đằng Lạc học được không ít kiến thức về dược lý từ Điền Điềm, loại độc mình trúng phải, hẳn là loại thuốc mê khiến người ta hôn mê ngủ say trong thời gian ngắn.
Tuy không chí mạng, nhưng lưu lại trong cơ thể cũng sẽ gây hại cho sức khỏe, phải lập tức bài độc!
Đằng Lạc vận nội tức kiểm tra các kinh mạch, may mà độc dược theo cơm rau đi vào, hiện tại chỉ xâm nhập vào một phần huyệt vị của Túc dương minh vị kinh, chưa lan sang các kinh mạch khác.
Loại bỏ loại độc tố này, đối với Đằng Lạc không phải việc khó, huống hồ Túc dương minh vị kinh đã hoàn toàn đả thông, Đằng Lạc lợi dụng phương pháp đơn huyệt bài độc, rất nhanh đã ép phần lớn độc tố ra ngoài cơ thể, cảm giác choáng váng ở đầu giảm đi.
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Nhất định là lão già câm hạ độc đến kiểm tra.
Đằng Lạc nảy ra ý định, đứng dậy, tay ôm trán, loạng choạng vài bước trong phòng, “bịch” một tiếng ngã lăn ra đất.
Lão già câm bên ngoài chắc chắn nghe thấy tiếng động Đằng Lạc ngã, nhưng không vào phòng ngay, chắc là đang đợi thuốc phát huy tác dụng hoàn toàn.
Đằng Lạc đợi một lúc, thấy lão già câm rất cẩn thận, không vội vào phòng, dứt khoát nằm sấp xuống đất, tiếp tục bài độc. Tư thế nằm sấp của Đằng Lạc tuy kỳ quặc khó chịu, nhưng không ảnh hưởng lớn đến phương pháp đơn huyệt bài độc.
Trải qua lần bài độc lặp đi lặp lại trước đó, Đằng Lạc vận dụng phương pháp đơn huyệt bài độc càng thêm thuần thục. Cho dù nằm sấp với tư thế khó chịu như vậy, vẫn có thể thuận lợi loại bỏ độc tố trong huyệt vị, mà người ngoài nhìn vào không thấy bất kỳ sự khác thường nào.
Ngay cả thầy thuốc có kinh nghiệm, nếu không vạch áo ra, nhìn kỹ huyệt vị đang bài độc, cũng rất khó phát hiện.
Đợi hồi lâu, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, lão già câm “ơ ơ” kêu lên chạy đến bên cạnh Đằng Lạc, hai tay khua khoắng liên hồi, có vẻ như thấy Đằng Lạc ngã xuống đất thì rất lo lắng.
Lão già này cũng biết diễn thật!
Đằng Lạc thầm cười trong bụng.
Lão già câm quanh năm làm cái nghề này, kỹ năng diễn xuất quả thực cao minh, lo thuốc chưa đủ đô, giả vờ đột nhiên phát hiện Đằng Lạc ngã trên đất, tỏ ra vẻ lo lắng, nếu Đằng Lạc vẫn còn tri giác, lão già câm cũng dễ tìm cớ thoái thác.
Thấy Đằng Lạc nằm im bất động, lão già câm cẩn thận đưa tay thăm dò hơi thở của Đằng Lạc.
Đằng Lạc vốn định thuận tay tóm lấy lão, nhưng nghĩ lại, lão già câm này đã dám hạ độc, nhất định còn có bí mật khác. Nhìn dáng người lão, cũng chẳng biết võ công gì, nhẹ nhàng là có thể chế phục, chi bằng tương kế tựu kế, phối hợp với lão một chút, xem lão già này còn che giấu bí mật gì, có âm mưu quỷ kế gì.
Đằng Lạc nội công tinh thâm, có thể tùy ý kiểm soát hơi thở của mình.
Lão già câm đưa tay qua, cảm thấy hơi thở Đằng Lạc ngắn và yếu ớt, cả mừng.
Lão già câm giơ chân đá Đằng Lạc một cái, đột nhiên cười khằng khặc quái dị, nói: “Thằng nhãi ranh lai lịch thế nào, mà lại muốn xông vào Ma Vân Lĩnh?”
Người câm lại nói chuyện rồi!
Đằng Lạc kinh ngạc không nhỏ, nhưng cũng nảy sinh thêm hứng thú với lão già này.
Lão già quay người ra khỏi cửa, rất nhanh sau đó, cầm một sợi dây thừng dài quay lại phòng.
“Nếu bị lão trói chặt thì cũng hơi phiền phức...” Đằng Lạc đang tính toán xem nên đối phó thế nào, đột nhiên nhìn thấy sợi dây thừng trong tay lão già, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Sợi dây thừng trong tay lão già này, lại là một sợi dây mây dài!
Dây mây, độ dẻo dai cực tốt, dùng để trói người, quả thực là vật liệu tốt.
Nhưng mà...
Đằng Lạc là Tử Đằng La tu luyện đắc đạo mà! Kiếp trước của hắn chính là dây leo!
Dùng dây mây trói người khác có thể hiệu quả, nhưng dây mây đối với Đằng Lạc mà nói, cũng giống như da lông của chính mình, quen thuộc vô cùng! Sao có thể trói buộc được hắn?
Đằng Lạc rất phối hợp để lão già trói tay chân mình lại, không những không có chút cảm giác trói buộc nào, dây mây dán chặt vào da thịt, ngược lại còn khiến Đằng Lạc cảm thấy rất thoải mái, rất thân thiết.
Lão già câm giả có vẻ rất thành thạo, rất nhanh đã trói Đằng Lạc thành một cái bánh chưng lớn.
Lão già phủi bụi đất trên tay, rất hài lòng ngắm nhìn kiệt tác của mình. Hài lòng với dược tính của thuốc mê, cũng rất hài lòng với tay nghề trói “bánh chưng người” của mình.
Lão già trói Đằng Lạc xong, lại thò tay móc túi tiền trên người Đằng Lạc, ước lượng một chút, cũng rất hài lòng với thu hoạch.
“Thình thịch thình thịch...”
Thằng ngốc vóc dáng to lớn thô kệch, đi đường cứ như nện đất.
Lão già vội vàng giơ chân đá “bánh chưng người” vào một góc phòng, lách mình ra ngoài, thuận tay khép cửa phòng lại.
“Mày đến làm gì hả?” Lão già bất mãn quát mắng thằng ngốc.
“Ô... Cha... Đến rồi.” Thằng ngốc giọng ồm ồm nói.
Đằng Lạc tuy ở trong phòng, nhưng thính lực cực tốt, cuộc đối thoại của hai người bên ngoài nghe rõ mồn một.
Đằng Lạc suýt nữa lại bật cười. Cái sự ngốc của thằng ngốc xem ra không phải giả, câu “...Cha... Đến rồi” này, người ngoài nghe vào, lại tưởng thằng ngốc nói mình là cha của lão già câm giả vậy.
Lại là một tràng tiếng bước chân, Đằng Lạc có thể phân biệt được, có hai người đi theo sau thằng ngốc đến bên ngoài.
“Tiểu Phì, tìm được đại phu chưa?” Lão già câm hỏi.
“Tìm được rồi tìm được rồi, đây là Giang Sơn Giang đại phu, là anh em sinh tử của tôi, tuyệt đối đáng tin! Giang Sơn, mau ra mắt Ách thúc.”
“Ra mắt Ách thúc.”
Lão già này rõ ràng không câm, lại được gọi là Ách thúc (Chú Câm), xem ra, lão già này thường xuyên giả câm đây.
Nghe giọng điệu, Tiểu Phì và Giang Sơn đều rất tôn trọng lão câm giả này, vai vế của lão già này nhất định không thấp.
“Trước đây từng làm đại phu?” Ách thúc hỏi.
Giang Sơn đáp: “Từng làm, sau đó dính vào chút kiện tụng, là Tiểu Phì giúp tôi thoát khốn.”
Ách thúc lại hỏi một số vấn đề liên quan đến nghề y, Giang Sơn đều trả lời từng cái một, Ách thúc rất hài lòng.
“Ách thúc, chỉ là không kiếm được Hán hồ.” Tiểu Phì nói.
“Đoán là bọn mày không kiếm được, Ách thúc tao đặc biệt chuẩn bị rồi.” Ách thúc nói.
Đằng Lạc ở chung với anh em cái bang lâu ngày, cũng hiểu biết đôi chút về tiếng lóng giang hồ, biết “Hán hồ” trong miệng bọn họ nghĩa là thuốc mê.
Mấy tên này đã chuẩn bị từ sớm, chắc không phải để đối phó với mình, mình chỉ là tình cờ đi ngang qua tá túc, gặp phải thôi.
Mấy tên này rốt cuộc đang âm mưu gì? Đằng Lạc rất hứng thú.
Ách thúc tiếp tục nói: “Hôm nay tình cờ có con cừu béo đi ngang qua, tao bỏ chút Hán hồ, trói trong phòng rồi.”
“Là kẻ trong nghề hay dân thường?” Tiểu Phì tỏ vẻ căng thẳng, “Không phải là người do cái bang phái đến chứ?”
“Coi thường Ách thúc tao à?” Ách thúc có chút bất mãn, “Vừa chạm mặt là biết ngay là dân non nớt, sợ nó làm hỏng việc của chúng ta, nên thêm chút Hán hồ thử dược tính.”
Đằng Lạc đại khái nghe hiểu, lão câm cho rằng mình không có kinh nghiệm giang hồ, lại sợ đụng phải chuyện âm mưu của bọn họ, mới hạ thuốc đánh ngất Đằng Lạc.
Đằng Lạc thầm nghĩ: Xem các ngươi có mưu đồ gì.
Tiểu Phì yên tâm rồi.
Ách thúc dặn dò thằng ngốc: “Hàm Oa, thu dọn đồ đạc, ngay trong đêm lên núi.”
“Thế con cừu béo trong phòng tính sao?” Tiểu Phì hỏi.
“Thử Hán hồ rồi, giữ lại vô dụng, xử nó đi!”
Nói đến giết người, Ách thúc lại nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, xem ra, mạng người trên tay lão nhất định không ít.