Tần Quân dứt khoát quyết định:
- Triệu hoán, nhớ lại ký ức kiếp trước!
Phục Hy và Thần Nông đều nằm trong Tam Hoàng, cùng ở lâu trong Hóa Vân động, xưng là Tam Á Thánh thì chắc quen nhau.
Dù Thần Nông ở trạng thái cao nhất vừa đi ra đã được thả tự do thì Tần Quân tự tin có thể chiêu nạp y về.
Nếu không phục thì đánh tới phục mới thôi!
Giây sau Tần Quân kêu hệ thống đưa ra bảng liệt kê thuộc tính của Thần Nông.
[Thần Nông Thị: Đến từ truyền thuyết thần thoại.
Thân phận: Viêm Đế. Địa Hoàng.
Tu vi: Nhập Thánh cảnh trung kỳ.
Công pháp: Thảo Mộc Duyên Pháp Kinh.
Thần thông: Phúc Thôn Thiên Địa. Đinh Chấn Bát Phương. Long Mạch Thành Tượng.
Pháp bảo: Thần Nông Đỉnh.
Thuộc tính đặc biệt: Uy Địa Hoàng (tự mang uy áp vô thượng, khi chiến đấu uy áp tăng mạnh, tăng phúc sức chiến đấu).
Mức độ trung thành: 83 (MAX 100)]
Nhập Thánh cảnh trung kỳ!
Quả nhiên không phải trạng thái cao nhất.
Tần Quân hơi tiếc nuối. Hệ thống là cái hố, đa số Thần Ma cần phục hồi đỉnh cao, thật là phiền chết. Nhưng tưởng tượng Thần Nông sắp đầu bái thì Tần Quân không kiềm được cười ngoác tận mang tai.
Địa Hoàng sắp đi ra!
Tam Hoàng chỉ thiếu Nhân Hoàng Hiên Viên!
Tần Quân ngửa đầu cười dài:
- Ha ha ha!
Cường Lương, Phục Hy, Triệu Công Minh, Xi Vưu không hiểu ra sao, bọn họ tưởng Tần Quân đắc ý vì sắp lấy Cổ Tiên giới vào tay.
Sau khi vào Cổ Tiên giới, bọn họ bay thẳng tới Tiên thành.
Cổ Tiên giới vẫn tráng lệ như vậy, dường như không trải qua đại chiến mấy tháng trước, chưa bị Bồ Đề Tổ Sư đánh thành hai nửa.
Cách ức vạn dặm.
Đế Thiên Vô người đẫm máu đang bay đi, sắc mặt khó coi, trong đầu toàn là cú đấm của Cường Lương.
Gã không cam lòng!
Mối thù cú đấm này về sau gã phải trả lại gấp mười lần!
Trong khi Đế Thiên Vô nghiến răng nghiến lợi thì phía trước xuất hiện một chiếc pháp thuyền âm khí âm u, dài một vạn năm ngàn trượng, lá cờ màu đen hoa văn máu phấp phới tựa như mãnh thú trời sao bay tới.
Đế Thiên Vô biến sắc mặt thì thào:
- Trần Vô Kỵ Ma Minh!
Trần Vô Kỵ, một trong các trưởng lão Ma Minh, tồn tại vượt Nhập Thánh cảnh, ngay cả Đế Thiên Vô cũng hết sức kiêng dè.
Vì Trần Vô Kỵ ra tay cực kỳ tàn nhẫn, chỉ cần có thể giết chết kẻ địch thì thủ đoạn gì cũng làm được.
Trần Vô Kỵ đến Cổ Tiên tinh vực hay cũng vì Tần Thiên Đế?
Tần Thiên Đế và Ma Minh có thù?
Trong đầu Đế Thiên Vô có nhiều suy nghĩ, tiếp tục bay tới trước.
Trong pháp thuyền màu đen bỗng truyền ra giọng châm chọc, khào khào khiến người da đầu tê dại:
- Ô, là Đế Thiên Vô đây mà, sao rơi vào tình trạng thế này?
Trần Vô Kỵ!
Đế Thiên Vô xanh mặt, lầm lũi bay tiếp.
Trần Vô Kỵ lại lên tiếng:
- Xem ra ngươi cũng gục ngã trong tay Tần Thiên Đế, thật là mất mặt giùm Thần Hoàng. Hãy xem lão phu đi xử Tần Thiên Đế đây!
Mắt Đế Thiên Vô lóe tia sát ý, gã vẫn không đáp lại, nhanh chóng lướt qua pháp thuyền.
Đế Thiên Vô lười nói Vệ Nhạc đã thua, cứ cho Trần Vô Kỵ gieo nhân nào gặt quả ấy đi.
Trần Vô Kỵ mạnh hơn Vệ Nhạc nhưng không hơn được bao nhiêu, ở trong mắt Đế Thiên Vô thì Trần Vô Kỵ đi kiếm chuyện với Tần Thiên Đế là chết chắc.
Mắt Đế Thiên Vô hấp háy, lòng thầm nhớ kỹ cái tên này:
- Tần Thiên Đế . . .
Pháp thuyền Ma Minh tiếp tục bay tới trước.
Vào Tiên thành, Tần Quân lơ lửng trên trời nhìn xuống toàn thành.
Trăm vạn thần tiên bao vây Tiên thành, sinh linh sống trong thành đã chạy hết, không khí rất là yên tĩnh.
Tần Quân nhìn Tiên Tôn phong đã vỡ một góc, khóe môi hắn cong lên giơ cao Thiên Thư. Hắn xoay người hướng trăm vạn thần tiên ngoài thành, quét mắt qua mặt từng người.
Tần Quân chậm rãi nói:
- Sau này trẫm là Thiên Đế!
Trăm vạn thần tiên đồng thanh kêu lên:
- Thiên Đế bệ hạ!
Các thần tiên la bể giọng nhưng trong mắt tràn đầy khuất nhục.
Nếu không phải bị Thiên Thư khống chế thì họ đã không hèn như vậy. Trong lòng các thần tiên hận Tần Quân thấu xương rồi lại bất lực.
Thiên Thư làm đám thần tiên nghe theo ý chí của Tần Quân hành động và nói ra lời hắn muốn, có quyền khống chế tuyệt đối.
Trường sinh cần sự trả giá, đối với các thần tiên thì cái giá phải trả lại là tự do.
Ức vạn sinh linh trong Cổ Tiên giới nghe tiếng hét của đám thần tiên thì càng khủng hoảng.
Tần Thiên Đế thật sự thành công mưu nghịch, sau này bọn họ phải phục tòng Tần Thiên Đế. Tần Thiên Đế sẽ đối xử với họ thế nào?
Tần Quân đổi đề tài, quát to:
- Mười ba vạn năm trước ai từng tham gia trận chiến Thánh Đình? Bay hết ra đây!
Có Thiên Thư, Tần Quân làm các thần tiên không dám nói dối.
Tiếng nói dứt các thần tiên bay vào trong thành.
Trăm người.
Ngàn người.
Vạn người.
Số lượng đang tăng lên, không khí túc sát khuếch tán trong Cổ Tiên giới.
Triệu Công Minh nhếch mép tràn ngập sát ý âm trầm, gã biết Tần Quân muốn làm gì.
Tần Quân muốn giết người!
Báo mối thù sâu như biển máu mười ba vạn năm trước!
Phục Hy nhắm mắt lại, lẩm bẩm:
- Sát kiếp sắp nổi lên.
Phục Hy không ngăn cản Tần Quân, vì y không ngăn được. Đổi lại là y cũng sẽ làm như vậy.
Nam nhi đi trong thiên địa giết kẻ đáng chết với mình, phải xứng với lương tâm mình.
Đứng ở lập trường của Tần Quân thì những thần tiên này đáng giết.
Không có đúng sai tuyệt đối, chỉ có lập trường.
Qua khoảng một nén nhang, có tổng cộng ba mươi sáu vạn thần tiên bay vào trong thành.
Bọn họ đến gần, con ngươi co rút nhìn khuôn mặt Tần Quân.
Đây chẳng phải là . . .
Huyết mạch Cực Viêm Ma Thần dần thức tỉnh, Tần Quân càng giống Cơ Vĩnh Sinh kiếp trước hơn, đặc biệt mắt mày đều kiêu ngạo tự phụ như vậy.
Tần Quân cười lạnh, động ý niệm khống chế Thiên Thư khiến những thần tiên có thể nói chuyện.
Ba mươi sáu vạn thần tiên sôi trào:
- Cơ Vĩnh Sinh!
- Không thể nào! Sao ngươi còn sống được?
- Tần Thiên Đế! Thì ra ngươi là hậu nhân của Cơ Vĩnh Sinh!
- Hận! Tần Thiên Đế, có giỏi thì khiến chúng ta hồn phi phách tán!
- Trước kia không phải lỗi của chúng ta, là Thương Hoa Tiên Tôn bắt buộc, chúng ta cũng chỉ là quân cờ.
Có thần tiên mắng Tần Quân, có thần tiên la hét không thể nào, cũng có tên hèn van xin.
Vẻ mặt Tần Quân cười nhạt, mặc cho họ chờ đợi tuyệt vọng buông xuống.
Không cần Tần Quân mở miệng, Cường Lương nhanh chóng biến thành Tổ Vu chân thân cao vạn trượng, tay cầm hai con rắn vàng, đầu cọp dữ tợn.
Sấm sét nổ đì đùng quay quanh Cường Lương, thiên địa tràn ngập lôi quang.
Nhìn Tổ Vu chân thân, đám thần tiên càng kinh hoàng. Họ trừ có thể nói chuyện ra thân thể không nhúc nhích được, mặc cho Tần Quân làm thịt.
Đám thần tiên lơ lửng ngoài thành sợ teo tim, không ngờ Tần Thiên Đế và Cơ Vĩnh Sinh có quan hệ. Hèn gì Tần Thiên Đế đột ngột nổi lên, chạy thẳng tới Cổ Tiên giới gây sự.
Chương 1271 - Trần Vô Kỵ và Thần Nông
Tiếng mắng của ba mươi sáu vạn thần tiên truyền ra trong Cổ Tiên giới, làm nguyên Cổ Tiên giới sôi trào.
Sinh linh Cổ Tiên giới đa số nghe truyền thuyết tàn sát Thánh Đình lớn lên.
Nghe nói trong một đại thế giới thuộc quyền khống chế của Cổ Tiên giới có một tà ma tên Cơ Vĩnh Sinh ý định mưu phản, Tiên Tôn phái đi vô số thần tiên nhưng không giết được y. Cuối cùng Tiên Tôn đích thân ra tay mới oanh sát được. Trong truyền thuyết đó Cơ Vĩnh Sinh là tà ma ngoại đạo, Thương Hoa Tiên Tôn là chúa cứu thế. Nên bây giờ nghe nói Tần Thiên Đế đến báo thù vì Cơ Vĩnh Sinh, ức vạn sinh linh Cổ Tiên giới sợ hết hồn.
Tần Quân lạnh lùng nói:
- Giết, giết hết cho trẫm!
Cường Lương lập tức ra tay, vung hai tay lên, vô số tia chớp như rồng rắn lao hướng ba mươi sáu vạn thần tiên.
Trong phút chốc ba mươi sáu vạn thần tiên bị lôi điện nhấn chìm, điện quang lấp lánh trên bầu trời Tiên thành.
- A!!!
- Cơ Vĩnh Sinh, ngươi không chết tử tế được!
- Dám nghịch thiên uy, Tần Thiên Đế, ngươi sẽ rơi vào kết cục như Cơ Vĩnh Sinh!
- Cầu xin ngươi tha cho ta! Lúc trước ta cũng bị buộc bất đắc dĩ!
- Dám thí thần sát tiên, ngươi sẽ vạn kiếp bất phục a a a!!!
Ba mươi sáu vạn thần tiên hét thảm khiến Tiên thành nháy mắt hóa thành luyện ngục, các thần tiên bị lôi điện của Cường Lương đánh thần hồn tan biến, không có cả cơ hội chuyển kiếp.
Đám thần tiên ở ngoài thành nhìn hết hồn, thầm may mắn mười ba vạn năm trước bọn họ chưa thành tiên.
Cường Lương khống chế lôi điện rất tinh diệu, khiến Tiên thành không bị phá hoại. Các thần tiên không còn mẩu xương, đều thành mây khói, kiến trúc trong thành còn nguyên vẹn.
Lôi điện phủ không trung trăm dặm hóa thành lôi ngục, các thần tiên ở trong đó gào thét, tuyệt vọng, thống khổ, hối tiếc, oán hận.
Tần Quân nhìn các vẻ mặt của họ, hắn thờ ơ, tâm tình bình tĩnh như nước, nhưng một lũ oán niệm ẩn trong máu hoàn toàn tan biến.
Hắn rốt cuộc báo thù!
Hắn không vui gì, cũng không áy náy.
Cát bụi về với cát bụi.
Phục Hy, Triệu Công Minh, Xi Vưu mặt không biểu tình nhìn cảnh này.
Bọn họ lạnh lùng làm thần tiên ngoài thành căng thẳng thần kinh, có khi nào tiếp tục sẽ đến lượt bọn họ?
Rất nhanh ba mươi sáu vạn thần tiên thành tro, không chừa lại một mảnh áo.
Bầu trời trên Tiên thành tĩnh lặng, trừ tiếng lôi điện xèo xèo ra chỉ có tiếng hít thở nặng nề của các thần tiên ngoài thành.
Tần Quân lạnh lùng quát:
- Ai còn dám không phục?!
Đám thần tiên lại được quyền nói chuyện.
Có thần tiên chửi um lên:
- Tần Thiên Đế, đồ bạo quân . . .!
Thần tiên chưa nói xong bỗng có lôi điện như con rắn lao nhanh đến giáng xuống người gã, đánh gã chỉ còn làn khói.
Tĩnh!
Mấy chục vạn thần tiên há hốc mồm, không ai dám nói nữa.
Ba mươi sáu vạn thần tiên chết thảm đã chấn nhiếp lá gan của họ, đâu dám có ý kiến gì nữa.
Phục Hy nhướng mày dường như cảm giác đến cái gì, ánh mắt nhìn về một hướng.
Một bóng dáng mặc áo tơi lơ lửng trên bầu trời, đầu đội mũ che khuôn mặt, nhưng hơi thở mạnh mẽ làm Phục Hy nhận ra ngay.
Phục Hy biến sắc mặt, bản năng nhìn Tần Quân:
- Không thể nào! Sao hắn đến đây?
Viêm Đế Thần Nông!
Có thể mang đại năng kiếp trước đến thế giới này trừ thần thông vô thượng của Tần Quân ra còn ai làm được?
Tần Quân không chú ý đến ánh mắt của Phục Hy, Thần Nông.
Tần Quân cười to bảo:
- Từ giờ trở đi các ngươi phải hiệu lực cho trẫm, nếu không hồn phi phách tán là nhẹ! Đương nhiên đi theo trẫm thì trẫm sẽ mang Cổ Tiên giới đến độ cao chưa từng có!
Sau khi uy hiếp là hứa hẹn, như vậy mới không ép người nổi điên.
Chợt sát khí bá đạo tuyệt luân phát ra từ sâu trong trời sao, như bão tố sóng dữ nghiền áp Cổ Tiên giới, làm ức vạn sinh linh kinh hoàng.
Sát khí nặng quá!
Tần Quân nhíu chặt mày kiếm đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy phía cuối chân trời một mảnh đỏ máu, vô cùng kinh dị.
Tần Quân lẩm bẩm:
- Là ai? Chẳng lẽ là Ma Minh?
Hắn đắc tội kẻ địch chỉ có bấy nhiêu, đếm hết trên đầu ngón tay.
Trong khi Tần Quân suy đoán thì tiếng cuồng cười của Trần Vô Kỵ truyền đến:
- Tần Thiên Đế, còn không ra chịu chết!
Trong lời nói ẩn chứa sát ý âm trầm khiến người nổi da gà.
Trần Vô Kỵ tự tin như đã ép chết Tần Quân rồi, gã dù gì là cường giả Hiển Thánh cảnh, không nói tới vô địch nhưng ít nhất trong ba ngàn đại thế giới hiếm ai chiến thắng được.
Bao gồm Thương Hoa Tiên Tôn, đây cũng là lý do Trần Vô Kỵ có thể kiêu ngạo.
Trần Vô Kỵ đứng trên mũi cờ pháp thuyền Ma Minh, áo đỏ bay phần phật, tóc bạc cột đuôi ngựa, lông mày trắng mắt ưng, cho cảm giác cực kỳ tàn nhẫn âm độc.
Bên dưới là mấy vạn ma đồ, tu vi không đồng đều, nhưng kém mấy cũng không quá tệ.
Các sinh linh ở ngoài rìa Cổ Tiên giới thấy pháp thuyền của Ma Minh thì sôi trào:
- Trần Vô Kỵ!
- Trần Vô Kỵ của Ma Minh? Trời ạ, tại sao hắn đến đây?
- Tiêu rồi, đầu tiên là Tần Thiên Đế bây giờ đến Trần Vô Kỵ, chúng ta chết chắc.
- Trần Vô Kỵ chiến đấu xong sẽ đồ giới, chúng ta tàn đời thật.
- Tại sao Trần Vô Kỵ đến kiếm chuyện với Tần Thiên Đế?
So với Tần Thiên Đế thì Trần Vô Kỵ khủng bố hơn, sát danh của gã tích lũy từ đống xương, khiến người nghe tiếng sợ vỡ mật.
Tần Quân cười nhạo:
- Hừ! Muốn giết trẫm?
Tần Quân không biết đối phương là ai nhưng người đó chết chắc. Người muốn giết Tần Quân hầu như đều chết.
Phục Hy nheo mắt lóe tia khinh thường nói:
- Hiển Thánh cảnh sơ kỳ, cách trung kỳ chỉ có một bước.
Dù là Hiển Thánh cảnh viên mãn cũng không làm Phục Hy sợ.
Tần Quân nhếch mép châm biếm:
- Hiển Thánh cảnh sơ kỳ, Trần Vô Kỵ?
Thật là không biết trời cao đất rộng, tưởng bước vào Hiển Thánh cảnh là có thể hoành hành bá đạo?
Nếu cho Trần Vô Kỵ xem Vệ Nhạc chết thảm thì gã sẽ đổi ý ngay, đáng tiếc đã muộn.
Tần Quân lắc đầu cười, hắn không cần ra lệnh Cường Lương đã đạp hư không đi tới.
Khí thế của Tổ Vu lôi mạnh mẽ biết bao, vừa bước ra một bước thì tất cả sinh linh trong trời sao đã cảm giác uy áp vô thượng ập đến.
Trần Vô Kỵ đứng trên sàn pháp thuyền Ma Minh biến sắc mặt, nhíu chặt chân mày trắng, mắt ưng co rút như gặp quỷ.
Trần Vô Kỵ hút ngụm khí lạnh:
- Khí thế này . . . không thể nào . . .!
Trần Vô Kỵ cảm giác khí thế của Cường Lương mạnh còn hơn Huyết Sát Ma Đế lãnh tụ của Ma Minh.
Sao có thể như vậy?
Trong lòng Trần Vô Kỵ thì đương thời không có nhiều cường giả mạnh hơn Huyết Sát Ma Đế, hiếm như lông phượng sừng lân. Trần Vô Kỵ cảm giác hơi thở của đối phương rất xa lạ, hiển nhiên trước kia chưa đụng mặt.