"Ta có thể nói chuyện?"
"Vãi chưởng!"
"Ta lại có thể nói chuyện?"
Viễn Cổ Diệc Hồn điên cuồng nhảy nhót, chính nó cũng không biết mình có thể nói chuyện.
Loại hưng phấn đó không lời nào có thể diễn tả được.
Kiều Kiều cũng nhẹ nhàng nở nụ cười, nhìn tiểu tinh linh nghịch ngợm này, không khỏi nói: "Ngươi không chỉ biết nói chuyện, giọng của ngươi còn rất êm tai nữa."
Như một cô em gái mềm mại, dịu dàng.
Viễn Cổ Diệc Hồn càng thêm cao hứng: "Có thật không? Hì hì... Ta chính là Viễn Cổ Diệc Hồn, giọng của ta khẳng định êm tai rồi."
Bỗng nhiên.
Giọng của Viễn Cổ Diệc Hồn dừng lại.
Kiều Kiều nhìn nó, hỏi: "Sao vậy? Có phải thiếu gia xảy ra chuyện gì không?"
Viễn Cổ Diệc Hồn lẩm bẩm: "Long Phi lão đại là chủ nhân của ta, nhưng mà... ta lại không nói chuyện được với hắn, thế nhưng Kiều Kiều tỷ tỷ, tại sao ta lại có thể nói chuyện với tỷ được nhỉ?"
"Hơn nữa!"
"Trên người tỷ dường như có một loại đồ vật rất đặc biệt đang thu hút ta, đó là cái gì a?"
Viễn Cổ Diệc Hồn.
Hỏa Tổ.
Cũng là Hỏa chủng của thế giới Viễn Cổ.
Nó bị Già La Pháp Sư của Già La Giới phong ấn tại nơi này không biết bao nhiêu năm, nó ngay cả rất nhiều chuyện của chính mình cũng không biết, ngay cả sức mạnh của bản thân làm sao kích phát cũng không rõ.
Nó hiện tại là lúc yếu nhất, cũng là cấp thấp nhất.
Nhưng mà.
Khi nó đi theo Long Phi, lựa chọn Long Phi làm chủ nhân, nó lại không cách nào giao tiếp với Long Phi. Nếu như vừa nãy không phải Kiều Kiều nắm lấy tay Long Phi, nó bị một luồng sức mạnh kỳ quái thu hút, nó căn bản không biết mình có thể giao tiếp với loài người, đồng thời còn có thể nói chuyện với họ.
Kiều Kiều cũng hơi sững sờ. Tương tự, trên người Viễn Cổ Diệc Hồn cũng có một loại sức mạnh khí tức đang thu hút nàng, giống như nàng và Viễn Cổ Diệc Hồn là một thể vậy. Bất quá nàng không suy nghĩ nhiều, đây là pháp bảo của thiếu gia Long Phi, chỉ điểm này là đủ rồi, nàng nói: "Trên người ta đâu có cái gì đâu, điểm duy nhất không giống với thiếu gia e rằng chỉ là ta là con gái."
"Con gái?"
Viễn Cổ Diệc Hồn rất nghi hoặc, lẩm bẩm: "Nhưng mà ta cũng đâu thể giao tiếp với những cô gái khác a."
Kiều Kiều nói: "Đừng nghĩ những chuyện này nữa, thiếu gia hiện tại tình hình thế nào rồi?"
Viễn Cổ Diệc Hồn là pháp bảo của thiếu gia, mặc kệ thế nào, nàng đều sẽ không cần Viễn Cổ Diệc Hồn.
Viễn Cổ Diệc Hồn cũng thu hồi tâm tư, nói: "Hắn không sao, bất quá..."
Giọng nói hơi trầm xuống.
Trong lòng Kiều Kiều quýnh lên: "Bất quá cái gì?"
Viễn Cổ Diệc Hồn nói: "Lão đại tiêu hao bản thân quá độ. Lần trước là có người đổi mệnh cho hắn nên hắn mới còn sống, lần này, hắn hôn mê mấy ngày liền."
"Trong mấy ngày này tu vi của hắn hoàn toàn biến mất, giống như một phế nhân bị phế bỏ công lực vậy. Nếu như sử dụng chiêu đó nữa, e rằng hắn sẽ trở thành một kẻ tàn phế."
"Nhất định không thể để hắn sử dụng sức mạnh tinh huyết nữa."
Giọng Viễn Cổ Diệc Hồn rất nặng nề.
Nó có thể cảm ứng rõ ràng sự biến hóa trong cơ thể Long Phi.
Đồng thời.
Nó cũng biết nỗi đau đớn mà Long Phi phải chịu đựng, loại đau khổ này... phỏng chừng không ai có thể chịu nổi.
Nước mắt Kiều Kiều trào ra, nàng che miệng, cố gắng không để mình khóc thành tiếng. Hồi tưởng lại lúc ở Thiên Vũ Đại Lục, tu vi của hắn bị phế, hiện tại... khả năng còn phải đối mặt với tình huống như vậy.
Trái tim nàng bắt đầu đau nhói.
Trong lòng Kiều Kiều rõ ràng, muốn để Long Phi không sử dụng sức mạnh tinh huyết là chuyện không thể nào.
Tính cách của Long Phi nàng quá rõ.
Chợt.
Kiều Kiều nghiêm túc hỏi: "Có cách nào giảm bớt đau đớn trên người hắn, hoặc là trực tiếp để đau đớn trên người hắn chuyển sang người khác, dùng người thay thế không?"
Viễn Cổ Diệc Hồn nói: "Không ai có thể chịu đựng được nỗi đau mà hắn phải chịu, loại đau khổ này quá khó chịu rồi."
Người bảo vệ Long Quan, Cự Long trâu bò không?
Nhưng mà...
Trước sự phản phệ của sức mạnh Viễn Cổ Truyền Thừa, hắn chỉ có thể biến thành tro tàn. Hơn nữa... cho dù là vậy cũng không thể chịu đựng được hết thảy đau đớn của Long Phi.
Siêu cấp Cự Long đều không chịu nổi, vậy 100 ngàn vị diện này còn có ai có thể chịu nổi?
Kiều Kiều hỏi: "Ngươi cứ nói cho ta biết có cách như vậy hay không?"
Viễn Cổ Diệc Hồn nói: "Có thì có, bất quá cho dù có cũng không ai chịu nổi, hơn nữa một khi không chịu nổi, còn có khả năng làm tổn thương đến chính lão đại."
Một khi không chịu nổi.
Lực phản phệ sẽ tăng lên gấp mấy lần chồng chất lên người Long Phi, như vậy thì không phải biến thành phế vật bị phế tu vi nữa, mà rất có thể sẽ chết.
Tuy nhiên.
Hai tay Kiều Kiều nhẹ nhàng nắm chặt một cái, lập tức buông lỏng, nói: "Ta có thể chịu đựng."
"Ngươi giúp ta!"
Viễn Cổ Diệc Hồn hơi rùng mình: "Kiều Kiều tỷ tỷ, không thể đâu."
Trên thế giới này.
Trong lòng Kiều Kiều, Long Phi chính là duy nhất.
Nàng nhìn Long Phi đau đớn, nàng thà rằng mình chịu đựng nỗi đau của Long Phi, cho dù là tăng cường gấp mười lần cũng không sao cả.
Nàng chính là ngốc như vậy.
Kiều Kiều nói: "Ngươi giúp ta một chút, chỉ cần ngươi giúp ta, lần sau ta sẽ nói với thiếu gia để ngươi ở lại bên cạnh ta."
"Ách..."
Viễn Cổ Diệc Hồn do dự, nó rất muốn ở lại bên cạnh Kiều Kiều, cảm giác thân thiết đó khiến nó rất thoải mái.
Kiều Kiều thấy nó do dự, lại khích tướng: "Không đồng ý thì thôi."
Đang nói chuyện.
Kiều Kiều lập tức đứng dậy muốn đi ra khỏi phòng.
Viễn Cổ Diệc Hồn vội vàng nói: "Được, được, được, ta giúp tỷ, thế nhưng phải nói trước nha, ta giúp tỷ, tỷ phải nói với lão đại để ta ở lại bên cạnh tỷ đó nha?"
Kiều Kiều lộ ra nụ cười: "Ừm."
Viễn Cổ Diệc Hồn hì hì cười, nói: "Ta cần một giọt tinh huyết của tỷ..."
Nửa khắc đồng hồ sau.
Trong phòng hồng quang chấn động mạnh, khiến mọi người bên ngoài hơi lo lắng.
Sau đó.
Mọi thứ trong phòng khôi phục bình thường.
Tinh huyết của Kiều Kiều nằm ở một góc nào đó trong cơ thể Long Phi, nàng cười tươi như hoa, thầm nói: "Thiếu gia, hiện tại ta đang ở trong cơ thể người, hì hì..."
Cảm giác như mình đã trao tất cả cho Long Phi vậy.
Hạnh phúc như một người vợ nhỏ.
Kiều Kiều rất dễ thỏa mãn, cho dù Long Phi chỉ nói một câu quan tâm cũng có thể khiến trong lòng nàng ngọt ngào.
Hiện tại một giọt tinh huyết của nàng ở lại trong cơ thể Long Phi, nàng liền cảm giác như có được cả thế giới.
Mặt đầy ráng hồng.
Nụ cười dường như hoa đào nở rộ trong mùa xuân.
Nhìn khuôn mặt cương nghị của Long Phi, sự non nớt lúc ở Thiên Vũ Đại Lục đã không còn, trên mặt thêm vài phần thành thục, trên người càng toát ra khí khái nam tử hán.
100 ngàn vị diện.
Từ Thiên Vũ Đại Lục đến vị diện Thượng Cổ Thần Chiến.
Long Phi từ một thiếu niên mười mấy tuổi đã trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ.
Kiều Kiều nhìn hắn, lấy hết dũng khí, thân thể nhẹ nhàng nghiêng về phía trước, sau đó... nhẹ nhàng hôn lên má Long Phi một cái, đôi mắt to chớp chớp nhìn hắn.
Lập tức.
Hai má đỏ bừng.
Mặt đỏ tới mang tai.
Lông mày Long Phi nhẹ nhàng nhúc nhích một chút.
Thân thể Kiều Kiều đột nhiên co rụt lại, giống như đứa trẻ ăn vụng kẹo bị bắt quả tang, hơi rụt cổ lại, không dám ngẩng đầu.
Ngừng nửa phút.
Xác định Long Phi không tỉnh lại, trong lòng Kiều Kiều mới từ từ buông lỏng, nghiêng người nhìn Long Phi đang yên tĩnh, khóe miệng Kiều Kiều hơi nhếch lên, lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, nhẹ giọng cười nói: "Thiếu gia, Kiều Kiều biết mình suy nghĩ viển vông, bất quá Kiều Kiều vẫn nguyện ý vì thiếu gia làm tất cả."
"Hì hì..."