Đấu giá hội được tổ chức tại sàn đấu giá chuyên dụng của Phong Nguyên Thương Minh.
Nó to như một sân bóng rổ ở kiếp trước.
Thiết lập mười phòng khách quý, thế lực càng mạnh, phòng riêng càng gần phía trước.
Vị trí phổ thông có năm trăm cái.
Chỉ riêng vé vào cửa đấu giá hội đã bị đẩy lên đến mấy ngàn lượng, đủ thấy sức ảnh hưởng của lần đấu giá này.
...
Liễu Phong thay một bộ y phục hoa lệ, đi tới đài, trên mặt mang nụ cười cung kính, nói: "Các vị khách quý, quy trình đấu giá mọi người đều biết, ta cũng sẽ không giới thiệu nhiều, phía dưới bắt đầu đấu giá."
"Món đầu tiên."
"Liệu Thương Đan!"
Liễu Phong vừa dứt lời, một nhân viên lập tức bưng ra khay chứa mười viên đan dược.
"Vãi!"
"Liệu Thương Đan loại rác rưởi này mà cũng không biết xấu hổ mang ra đấu giá à?"
"Đừng lãng phí thời gian của chúng ta, trực tiếp đấu giá Tất Sát Lệnh đi."
...
Dưới đài ồn ào hẳn lên.
Liễu Phong cũng không ngăn cản, ngược lại đây là cảnh tượng hắn muốn thấy, trên mặt vẫn giữ nụ cười, nói: "Xin cho phép ta giải thích những viên Liệu Thương Đan này có gì khác biệt."
"Tốc độ chữa thương tăng lên gấp đôi."
"Quan trọng nhất là, nó còn có trợ giúp tu luyện, bởi vì sau khi dùng sẽ cung cấp chân khí."
"Đây chính là mị lực đặc biệt của nó."
"Đan dược này xuất phát từ tay một vị đại tông sư."
Câu cuối cùng tuy là nói dối, nhưng Liễu Phong rất rõ ràng, điều này sẽ nâng cao địa vị của Long Phi, cũng sẽ nâng cao giá đấu, và quan trọng hơn cả: Nó sẽ nâng cao sức ảnh hưởng của Phong Nguyên Thương Minh trên thị trường đan dược.
Bởi vì Luyện Đan Tông Sư không phải là người mà thương minh hay gia tộc nào cũng có thể mời được.
Mọi người rùng mình, nhưng cũng không có ai ra giá.
Liễu Phong cũng không vội, nói: "Hỏa Ly vương triều, Tứ Đại Thiên Trụ Chư Cát gia nổi danh về luyện đan, có thể mời Chư Cát Hầu Gia kiểm nghiệm một phen không?"
Từ phòng khách quý số năm, một bóng người hạ xuống.
"Do ta thay mặt kiểm tra." Một lão giả gầy gò khẽ nói.
Liễu Phong cung kính: "Được Chư Cát Ngọc Thanh - Thủ tịch luyện đan sư của Chư Cát Thần Hầu phủ đích thân kiểm tra, đó là vinh hạnh của bản thương minh."
Chư Cát Ngọc Thanh cũng không dài dòng, cầm lấy đan dược đầu tiên là ngửi một cái, lông mày nhíu lại, lại dùng ý nghĩ khẽ động, lông mày càng nhíu chặt hơn, nhìn Liễu Phong nói: "Ta có thể nếm thử một viên không?"
Liễu Phong gật đầu: "Có thể."
Chư Cát Ngọc Thanh bỏ Liệu Thương Đan vào miệng, cũng không vội nuốt xuống, hai mắt khẽ nhắm, tinh tế thưởng thức, cảm ứng, lẩm bẩm: "Sự pha trộn giữa các linh thảo đạt đến cảnh giới hoàn mỹ, linh lực của linh thảo phóng thích hoàn mỹ, chân khí cuộn trào hoàn mỹ, trị liệu vết thương hoàn mỹ..."
"Không thể nào!"
"Tại sao có thể có loại Liệu Thương Đan hoàn mỹ như thế?"
"Cực phẩm Liệu Thương Đan!"
Sắc mặt Chư Cát Ngọc Thanh kinh hãi, không xuống đài mà lập tức nói: "Chín viên Liệu Thương Đan còn lại ta trả 50 vạn lượng."
Vừa dứt tiếng.
Cả hội trường lập tức sôi sùng sục.
Phong Nguyên Thương Minh và Chư Cát Thần Hầu phủ không thể nào liên hợp để diễn kịch được.
Chợt.
Nam Cung Thân Vương phủ lập tức báo giá: "60 vạn lượng..."
"Lý thị Võ Đường, 70 vạn lượng."
"Thần Long Hầu phủ, 80 vạn lượng."
"Chư Cát Thần Hầu phủ, một triệu lượng."
...
Long Phi ngẩn người.
Một viên Liệu Thương Đan bán cho Liễu Phong chỉ có tám ngàn lượng, ở đây tùy tiện đấu giá một cái là lên tới cả triệu lượng. Cái này... Cảm giác mình lỗ to rồi.
Tâm trạng muốn chết cũng có.
Chư Cát Thần Hầu phủ từng sản sinh ra rất nhiều thiên tài luyện đan, nghiên cứu về đan dược là mạnh nhất Hỏa Ly vương triều.
Vẻ mặt rung động của Chư Cát Ngọc Thanh đã nói lên tất cả, cho dù là hắn cũng không luyện chế ra được.
Hơn nữa.
Công dụng lớn nhất của loại Liệu Thương Đan này nằm ở việc tu luyện của đệ tử trẻ tuổi.
Có một viên Liệu Thương Đan như vậy bên người, tương đương với việc có thêm một tấm bùa hộ mệnh.
Đương nhiên.
Chư Cát gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội nghiên cứu Liệu Thương Đan cực phẩm.
Cuối cùng.
Chín viên Liệu Thương Đan được Chư Cát Thần Hầu phủ mua với giá một triệu ba trăm ngàn lượng bạc.
Chín viên Liệu Thương Đan nhất phẩm bán được giá trên trời 1.3 triệu, đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử Thiên Vũ đại lục.
"Phía dưới tiến hành đấu giá vật phẩm thứ hai."
"Linh Không Cấm."
"Nhẫn không gian được tạo ra từ thiên thạch bí ẩn, không gian rộng một trăm mét vuông, giá khởi điểm 10 vạn lượng." Liễu Phong vừa dứt lời.
Dưới đài hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ là một chiếc nhẫn không gian, không quá lớn, cũng không gây được bao nhiêu hứng thú ra giá.
Long Phi hô lên một tiếng: "15 vạn lượng."
Hắn cần một chiếc nhẫn không gian lớn hơn để chứa đồ.
Không có ai tranh, Liễu Phong gõ búa: "Thành giao."
"Vật phẩm thứ ba."
"Huyền Giai lục phẩm kiếm pháp, Thiên Huyền Kiếm Pháp, giá đấu giá 30 vạn."
"50 vạn lượng."
"60 vạn lượng."
"80 vạn lượng."
...
"Một triệu năm trăm ngàn lượng."
"Hai triệu lượng."
...
Giá cả tăng vọt.
"Vật phẩm thứ tư."
"Mê Tung Phong Ảnh Bộ, chưa giám định, không bảo đảm cấp bậc, giá khởi điểm 1 vạn lượng."
Chưa giám định.
Nghĩa là Phong Nguyên Thương Minh cũng không biết cấp bậc của bộ công pháp này, có thể là Thần cấp, cũng có thể là Hoàng Giai nhất phẩm rác rưởi nhất.
Giống như đánh bạc vậy, tồn tại rất nhiều rủi ro.
"Ba vạn lượng."
"Năm vạn lượng."
"Mười vạn lượng."
Mặc dù là chưa giám định, nhưng vẫn có không ít người ra giá, giá cả cũng một đường tăng vọt.
Long Phi thông qua hệ thống kiểm tra 'Mê Tung Phong Ảnh Bộ'.
[Công pháp: Mê Tung Phong Ảnh Bộ]
[Cấp bậc: Thiên Giai nhất phẩm]
[Chân khí: Mỗi giây tiêu hao 10 điểm Chân khí.]
[Mô tả: Như mê như gió, thân ảnh lơ lửng không cố định, quan sát không rõ, nhìn không thấu. Tốc độ như gió lốc, như cuồng phong...]
Long Phi trong lòng thầm kích động, nói: "Một triệu!"
Không ít người quay đầu nhìn Long Phi.
"Tên kia là thằng ngu à? Dám bỏ nhiều tiền như vậy mua một bộ công pháp chưa giám định."
"Tuyệt đối là đầu óc vô nước rồi."
"Một triệu mua một bộ công pháp chưa giám định, ha ha ha... Thật lắm tiền."
...
Một triệu giá cả không thấp, ngay cả Liễu Phong cũng có chút bất ngờ, thấy là Long Phi, ánh mắt cũng nhẹ nhàng nhúc nhích, ra hiệu hắn đừng mua.
Tuy nhiên.
Hết thảy đều muộn, Liễu Phong xác định không có ai tranh giá, gõ búa: "Một triệu, thành giao."
Long Phi thầm hưng phấn: "Huyền Giai lục phẩm đều bán được hai triệu giá cao, Thiên Giai nhất phẩm một triệu liền mua được, ha ha ha... Vớ bở rồi."
Ai có thể biết quyển Mê Tung Phong Ảnh Bộ kia là công pháp Thiên Giai nhất phẩm chứ?
Tiếp theo lại là đấu giá mới.
"Vật phẩm thứ chín."
"Tàng bảo đồ Lôi Long Tự."
"Tàng bảo đồ di chỉ Lôi Long Tự tiên tung, chưa giám định, giá khởi điểm 50 ngàn lượng."
Vật phẩm này Phong Nguyên Thương Minh đã phái người dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ đi tìm, nhưng không tìm được.
Hơn nữa.
Có cái nơi gọi là Lôi Long Tự hay không cũng khó nói, cuối cùng quyết định mang ra đấu giá.
"Lôi Long Tự? Chưa từng nghe qua bao giờ."
"Lại là đồ chưa giám định, mang ra lừa người à."
"60 ngàn lượng."
"Tám vạn lượng."
"15 vạn lượng."
"Hai mươi vạn lượng."
...
Chưa giám định hay là đánh bạc, cược thắng kiếm bộn, cược thua lỗ chổng vó!
Long Phi trên người hai triệu còn lại 85 vạn, đang suy nghĩ mua thêm chút gì, nhìn thấy tấm tàng bảo đồ này, lẩm bẩm: "Dù sao cũng không phải tiền của ta, mua!"
"50 vạn!"
Nhất thời.
Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, không có ai ra giá nữa.
Lại đang nhìn chằm chằm Long Phi, trong mắt bọn họ tên này đã là tiêu chuẩn của một thằng ngốc!
Long Phi còn mặt đầy hưng phấn: "Lại mua được rồi, ha ha ha."