"Ầm!"
Trực tiếp rơi từ trên không trung xuống, mặt đất rung chuyển.
Lần này Ngô Thiên Long ngay cả tiếng kêu thảm cũng không phát ra được, trực tiếp ngất đi.
Vài tên lâu la lập tức tiến lên đỡ lấy Ngô Thiên Long, cũng vào lúc này, Ngô Chung mặt mày xám xịt chạy vào sân, nhìn thấy Ngô Thiên Long ngất đi, lửa giận trong lòng hắn bùng lên.
Nhưng!
Nhìn thấy những người trong sân, tâm thần hắn lại căng thẳng.
"Chúng ta đi!"
Ngô Chung nặng nề nói một tiếng.
Long Phi lạnh như băng nói: "Đi? Ta đã cho các ngươi đi chưa?"
Hắn muốn biết tại sao Ngô gia lại chắc chắn đại các chủ đã chết như vậy?
Chuyện này ngoài hắn, người sống sót duy nhất biết, còn có một thế lực biết, đó chính là Ma Tông.
Chẳng lẽ, Ngô gia có người của Ma Tông?
Nếu là như vậy, tội của Ngô gia này lớn rồi!!!
Ngô Chung hai mắt nheo lại, lạnh lùng nói: "Đại các chủ, lần này là Ngô gia chúng ta nhận thua, nhưng ngài phải hiểu rõ thế lực của Ngô gia chúng ta ở thành Tiên Duyên."
"Ngài có người ở Tiên Duyên Tông, Ngô gia chúng ta cũng có người."
"Nếu ngài muốn cá chết lưới rách... thì ai chết ai sống còn chưa biết đâu!" Ngô Chung mạnh mẽ nói.
Tần Sương lạnh lùng nói một câu: "Lớn lối như vậy?"
Ngô Chung mắt lạnh liếc nhìn Tần Sương, nói: "Nếu có thực lực thì không gọi là lớn lối!"
Tần Sương khóe miệng nhếch lên, nói: "Thực lực? Đúng là trâu bò thật."
Hắn khó chịu.
Tần Sương muốn động thủ.
Nhưng.
Long Phi ánh mắt khẽ động, nói: "Ngươi chỉ cần nói cho ta biết, Ngô gia các ngươi làm sao biết được tin tức đại các chủ đã chết!"
Ngô Chung cười lạnh một tiếng nói: "Nếu ta không nói thì sao?"
Long Phi nói: "Không nói, vậy các ngươi đều ở lại đây đi."
Ngô Chung hai mắt nheo lại, nặng nề nói một tiếng: "Ngươi dám?"
Long Phi nói: "Trên thế giới này vẫn chưa có chuyện gì ta không dám làm."
Diệp Thanh Sơn và các Luyện Khí Sư của Tiên Vũ Các đều hơi chấn động.
Bọn họ không hiểu Long Phi.
Trước đây đại các chủ tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Hơn nữa.
Thực lực của Tiên Vũ Các so với Ngô gia, còn kém không ít, vả lại Tiên Vũ Các là luyện khí, phương diện võ tu căn bản không mạnh.
Ngô gia không giống.
Nó là thế gia võ tu, nếu so đấu vũ lực, Tiên Vũ Các không có nửa điểm phần thắng, Ngô gia còn có cường giả Đế Cảnh là gia chủ Ngô Phách.
Ngô Chung hai mắt nhìn chằm chằm Long Phi.
Đột nhiên.
Khí tức trên người Ngô Chung đột nhiên bùng lên: "Ầm!"
Sức mạnh đỉnh cao Hoàng Giả cảnh giới điên cuồng bùng phát, sức chiến đấu bão táp.
Tần Sương ánh mắt căng thẳng.
Lúc này mọi người đều cho rằng Ngô Chung muốn động võ, nhưng hắn đột nhiên nắm lấy quần áo của Ngô Thiên Long đang hôn mê, đột nhiên khẽ động, thân thể bắn ra.
"Ầm!"
Trực tiếp nhảy vọt lên không trung.
"Không ổn!"
"Hắn muốn chạy trốn!"
Tần Sương giọng chùng xuống.
Long Phi ý niệm khẽ động: "Trốn?"
Trấn Thủ Long Kiếm trong nháy mắt bay ra!
"Ầm!"
Trên bầu trời một vệt sáng lóe qua, một kiếm xuyên thấu bắp đùi, khí tức Chân Linh trên người rối loạn, cả người liền từ trên không trung rơi xuống.
Nhưng.
Ngô Chung một chưởng vỗ vào lưng Ngô Thiên Long, hét lên một tiếng: "Thiên Long, đi mau!"
Cũng vào lúc này.
Trên người một quả pháo hiệu nhỏ bay vút ra, nổ tung trên bầu trời!
"Ầm!"
Ngô gia.
Ngô Phách mặt lộ vẻ mỉm cười, nói: "Năm nay sát hạch của khuyển tử phải nhờ hai vị đại nhân nhiều rồi."
Hai vị quản sự Tiên Duyên Tông cười nhạt.
Nhìn hai món thần bảo lấp lánh ánh bạc trên bàn, lộ ra nụ cười thỏa mãn, nói: "Ngô gia chủ yên tâm, Ngô Vệ sư đệ ở Tiên Duyên Tông đã cố ý dặn dò, chúng ta nhất định sẽ nghĩ cách để hai vị thiếu gia nhà họ Ngô lấy thứ hạng cao tiến vào Tiên Duyên Tông, huống hồ thiên phú võ giả của Ngô gia xưa nay không kém, tiến vào Tiên Duyên Tông chẳng qua là chuyện dễ như trở bàn tay."
"Ha ha ha..."
Ba người đồng thời cười lớn.
Ngay lúc này.
Bầu trời hơi chấn động.
Một tên đệ tử vội vã chạy vào, nói: "Khởi bẩm gia chủ, phương hướng Tiên Vũ Các truyền đến tín hiệu cầu cứu."
Ngô Phách nhíu mày: "Xảy ra chuyện rồi?"
Hai vị quản sự Tiên Duyên Tông nói: "Ngô huynh, có cần giúp một tay không?"
Ngô Phách nói: "Không cần làm phiền hai vị đại nhân, loại chuyện nhỏ này Ngô mỗ có thể giải quyết."
"Người đâu!"
"Tiễn hai vị đại nhân."
Ngô Phách rất bình tĩnh, không hề hoảng hốt, bởi vì trước mặt người của Tiên Duyên Tông, hắn muốn tỏ ra bình tĩnh, càng bình tĩnh càng có thể thể hiện ra năng lực, nội tình của Ngô gia hắn.
Hai vị quản sự được tiễn đi.
Ngô Phách sa sầm mặt, lập tức hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
"Đệ tử không biết."
"Có lẽ là thiếu gia xảy ra chuyện rồi."
Ngô Phách ánh mắt chùng xuống: "Thứ phế vật vô dụng, một chút chuyện cũng làm không xong, thật không biết Ngô gia sao lại sinh ra loại phế vật như ngươi."
Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nhưng.
Ngô Phách rất nhanh đưa ra phản ứng, nói: "Đi gọi Ngô Ảnh xuất quan, trước tiên khống chế mấy tên rác rưởi thành Đông Hoàng đó lại, nếu Tiên Vũ Các phải bảo vệ bọn chúng, vậy bọn chúng có giá trị nhất định."
"Tuân lệnh!"
Lập tức.
Ngô Phách nặng nề thở ra một hơi, ánh mắt nhìn về phía xa.
Một bước đi ra khỏi phòng khách.
Trong phút chốc.
"Hống!"
Một con mãnh thú hung tàn cực kỳ lao ra khỏi hư không, kéo Ngô Phách trong nháy mắt bay lên.
Hầu như là trong nháy mắt đã biến mất trên bầu trời.
Tiên Vũ Các.
Long Phi không ngờ ở thời khắc sinh tử, Ngô Chung không đi chống đỡ Trấn Thủ Long Kiếm, ngược lại dùng sức mạnh cuối cùng đẩy Ngô Thiên Long ra ngoài.
Điều này khiến hắn cảm thấy bất ngờ.
Nhưng!
Long Phi cũng không lo lắng.
Nhìn Ngô Chung trên đất, Long Phi nói: "Ngươi cũng kiên cường thật đấy."
Ngô Chung lạnh lùng cười nói: "Tiểu tử, ngươi sắp chết đến nơi rồi còn không biết."
Long Phi nói: "Ngươi đã như vậy, còn nói ta sắp chết, ngươi không thấy buồn cười sao?"
"Hơn nữa!"
"Ngươi cho rằng ngươi có thể đẩy tên phế vật Ngô Thiên Long đó đi?"
"Ngươi cho rằng hắn có thể chạy thoát?"
"Nằm mơ!"
Long Phi ý niệm khẽ động, trên không trung, Trấn Thủ Long Kiếm cắm vào xương tủy Ngô Thiên Long, bay lơ lửng giữa không trung, máu tươi cuồng chảy, cả người nửa sống nửa chết.
Ngô Chung tròng mắt đột nhiên co rụt lại, gầm lên một tiếng: "Tiểu tử, ngươi dám làm hắn bị thương, ngươi nhất định sẽ chết rất thê thảm!"
Long Phi nói: "Câu này rất nhiều người đã nói với ta, chỉ có điều những người nói câu này đều đã chết, còn ta bây giờ sống rất tốt."
"Ầm!"
Trấn Thủ Long Kiếm khẽ động.
Ngô Thiên Long từ trên không trung rơi xuống.
Long Phi một chân đạp lên đầu Ngô Thiên Long, hai mắt nhìn Ngô Chung nói: "Bây giờ có thể nói các ngươi làm sao biết tin tức không?"
Ánh mắt Ngô Chung tràn ngập sự thù hận.
Long Phi không hề vội vàng: "Xem ra ngươi còn không muốn nói."
"Vù!"
Trấn Thủ Long Kiếm khẽ động, trực tiếp trôi nổi ở mi tâm Ngô Thiên Long.
Long Phi ý niệm khẽ động.
Trấn Thủ Long Kiếm đột nhiên bay lên, sau đó nhắm vào mi tâm Ngô Thiên Long đâm mạnh xuống.
Ngô Chung tròng mắt trợn trừng, vội vàng nói: "Ta nói, ta nói!"
Long Phi cười nhạt, nói: "Vậy mới ngoan chứ."
Trán Ngô Chung đầy mồ hôi, hô hấp dồn dập, nói: "Là Ma Tông, là tin tức từ Ma Tông truyền đến."
Tiếng nói vừa dứt.
Tần Sương và mấy người ánh mắt căng thẳng.
Long Phi khóe miệng hơi nhếch lên: "CMN, đúng là Ma Tông thật à!"