"Cửa ải sát hạch cuối cùng, lập tức bắt đầu!"
"Các ngươi có thể từ cửa thứ nhất, cửa thứ hai sống sót, liền chứng minh thực lực của các ngươi. Cửa ải cuối cùng này, ta hi vọng các ngươi có thể lấy ra một vạn phần tinh thần để đối đãi."
"Dùng sức mạnh mạnh nhất của các ngươi để ứng đối."
"Người có thành tích trong top 100 sẽ được khen thưởng đặc thù."
"Người có thành tích trong top 10 sẽ nhận được tư cách do nội môn Trưởng lão tự mình chọn lựa."
"Người có thành tích trong top 3, các ngươi sẽ được Tông chủ tự mình tiếp đón, đồng thời được thưởng thần bảo đặc thù."
"Nếu như là Trạng Nguyên!"
"Khà khà... Vậy thì chúc mừng ngươi, ngoại trừ những phần thưởng này ra, còn sẽ được một lần cơ hội tiến vào Tiên Uyên Thánh Khư tu luyện!"
...
Lời nói vừa dứt.
Mấy vạn tên đệ tử trên quảng trường sôi sùng sục.
Lại không có một người nào tiếc hận cho những kẻ đã chết, đối với bọn họ mà nói, bớt đi nhiều đối thủ cạnh tranh như vậy là một chuyện đáng ăn mừng.
"Top 100 thì có khen thưởng?"
"Dĩ vãng khen thưởng là trực tiếp trở thành nội môn đệ tử, bất quá năm nay ít người, ta phỏng chừng khen thưởng sẽ càng thêm phong phú."
"Thành tích top 10 liền có thể bị nội môn Trưởng lão vừa ý, nói không chừng có thể trở thành đệ tử cuối cùng đấy. Đến lúc đó thực sự là phong quang vô hạn a, năm nay ta nhất định phải liều mạng."
"Các ngươi nói thần bảo đặc thù mà Tông chủ thưởng sẽ là cái gì?"
"Khẳng định kém không được."
"Nếu có thể tiến vào Tiên Uyên Thánh Khư bên trong tu luyện, vậy thì sướng rồi. Ta nghe gia chủ của biểu ca của bà con xa của lão hán hàng xóm là Vương Đại Hải nói, nếu như không có Tông chủ đặc biệt cho phép thì cần mười vạn điểm tích phân mới có thể đổi một lần cơ hội tiến vào Tiên Uyên Thánh Khư tu luyện. Có thể thấy được nó hiếm thấy cỡ nào?"
"Phàm là đệ tử có thể đi vào Tiên Uyên Thánh Khư tu luyện đều có khả năng trở thành đệ tử Mật Tông." Vào lúc này, Dương Kim đi tới trước mặt Long Phi nhàn nhạt nói.
Đàm Đại Pháo sững sờ, nhìn chằm chằm Dương Kim nói: "Kim mao, ở Ám Ma Rừng Rậm cậu đi rồi sau đó liền không thấy tăm hơi, cậu trở về lúc nào a?"
Dương Kim gãi đầu một cái cười nói: "Về cùng lúc với các cậu a, chỉ là các cậu không phát hiện ra ta mà thôi."
Đàm Đại Pháo nói: "Không thể nào? Cậu là một con kim mao, đừng nói là trên lưng Tiên Bằng, coi như cách một trăm dặm ta cũng có thể nhìn thấy bộ lông sáng lấp loá của cậu a."
Ám Ma Rừng Rậm đột nhiên biến mất.
Sau đó lại đột nhiên xuất hiện?
Khả năng quan sát của Đàm Đại Pháo phi thường mạnh, đây là năng lực nên có của Thương Pháo Sư.
Vì lẽ đó, mỗi khi ở một chỗ hắn đều quan sát kỹ lưỡng. Ở trên lưng Tiên Bằng tuy rằng có mấy vạn người, nhưng hắn thật sự không nhìn thấy Dương Kim.
Dương Kim cười nói: "Bị thương nhẹ, bị người đè lên trên Tiên Bằng, lúc đó ta nằm trên đất, cậu đương nhiên không nhìn thấy."
Long Phi khẽ mỉm cười, nói: "Cậu mới vừa nói Mật Tông? Mật Tông là cái gì?"
Dương Kim đã không muốn tiết lộ, Long Phi cũng không muốn để cho Đàm Đại Pháo hỏi tới. Hơn nữa một người như vậy xuất hiện ở bên cạnh hắn khẳng định không phải đơn giản chỉ vì bên cạnh Long Phi có hai đại mỹ nữ.
Dương Kim nói: "Cái gọi là Mật Tông, chính là sự tồn tại tinh nhuệ nhất của Tiên Duyên Tông."
"Tiên Duyên Tông chia làm Bát Phong, Nhất Tĩnh, Nhất Mật."
"Bát Phong là Kiếm Phong, Võ Phong, Đan Phong, Khí Phong, Trận Phong, Thú Phong, Phù Phong, còn có ngọn núi chính Vạn Thánh Phong. Nhất Tĩnh là Tĩnh Tâm Phong."
"Những thứ này chờ các cậu tiến vào Tiên Duyên Tông liền có thể nhìn thấy."
"Còn có một chỗ không ai biết, ai cũng không nhìn thấy, chỉ có số ít mấy tên Trưởng lão cùng Tông chủ của Tiên Duyên Tông biết đến, đó chính là Mật Tông!"
Nó là nơi thần bí nhất Tiên Duyên Tông.
Cũng là thế lực mạnh nhất!
Dương Kim nhẹ giọng nói tiếp: "Trong truyền thuyết, đệ tử Mật Tông đều tu luyện ở một thế giới khác. Có thể trở thành đệ tử Mật Tông đều là vạn người mới chọn được một. Tiên Duyên Tông sở dĩ có thể trở thành tông môn cấp bá chủ Tây Vực cũng là bởi vì sự tồn tại của Mật Tông này."
"Tu luyện ở một thế giới khác?" Long Phi rất hứng thú, nói: "Hẳn là một cái bí cảnh nào đó chứ?"
Dương Kim nói: "Không phải bí cảnh, là một thế giới khác!"
Đàm Đại Pháo không tin nói: "Lẽ nào Tiên Duyên Tông có một nơi liên kết với một vị diện khác sao? Này không phải nói nhảm sao? Vị diện cao cấp như Hồng Mông Giới không thể xuất hiện nơi như thế này."
Vị diện càng cao cấp liền càng hoàn thiện.
Dưới Viễn Cổ Thế Giới là vị diện mạnh nhất, muốn nói bí cảnh thì là chuyện rất bình thường, nhưng nói liên kết được với một vị diện khác, chuyện như vậy e sợ không ai tin.
Dương Kim cũng không biện giải, nói: "Truyền thuyết mà, là thật hay giả chỉ có đệ tử Mật Tông biết."
"Được rồi, không nói nhiều như vậy, cửa ải sát hạch cuối cùng lập tức bắt đầu rồi."
Đàm Đại Pháo hỏi: "Kim mao, ta nói làm sao cậu biết nhiều như vậy a? Cậu sẽ không phải là đệ tử do tông môn khác phái tới, muốn đi vào Tiên Duyên Tông làm nằm vùng chứ?"
"Giống như đệ tử Ma Tông trà trộn vào đây?"
Chuyện như vậy thường xuyên phát sinh.
Hơn nữa, trong Tiên Duyên Tông khẳng định cũng có đệ tử do tông môn khác cài vào, đây đều là sự thật ngầm hiểu.
Đồng dạng, Tiên Duyên Tông cũng cài đệ tử vào những tông môn khác để thu thập tin tức.
Ánh mắt Dương Kim khẽ động, nói: "Mục tiêu cuộc sống của ta chính là tiến vào Tiên Duyên Tông, tiến vào Mật Tông, trở thành đệ nhất cường giả Chí Tôn của Tây Vực."
"Xì!" Đàm Đại Pháo xem thường một tiếng, "Ta còn muốn trở thành Thiên Tộc Chí Tôn đây."
Trên quảng trường nghị luận liên tiếp, thật lâu không dứt.
Trưởng lão trên đài rất hài lòng loại nghị luận này, bởi vì không ai còn hỏi về sự tình hai cửa ải trước, dù sao chết nhiều người như vậy, ảnh hưởng đối với Tiên Duyên Tông cực kỳ không tốt.
Lúc này.
Một tên Trưởng lão tiến lên một bước, âm thanh chấn động, trực tiếp đem toàn bộ âm thanh trên quảng trường ép xuống, nói: "Trước đây cửa thứ ba là tỷ thí sát hạch."
"Bất quá."
"Năm nay không giống."
Đang khi nói chuyện.
Trưởng lão nhìn về phía sau, ánh mắt hướng về nơi sâu xa trong tầng mây.
Tiếp theo.
"Ào ào ào..."
"Ào ào ào..."
Toàn trường chấn động mạnh một cái.
Trong tầng mây, một chiếc thang trời lăn xuống, dường như Đăng Thiên Thê, một đường rơi xuống quảng trường.
Thang trời hơi động, trong nháy mắt ngưng tụ.
Biến thành từng bậc từng bậc thang phổ thông, bậc thang nối thẳng lên tầng mây bầu trời, không nhìn thấy điểm cuối.
Trưởng lão nhàn nhạt nói: "Cái này gọi là Thông Thiên Thê. Ai có thể đi lên, ai có thể đi hết, vậy người đó liền thông qua sát hạch. Lấy thời gian dài ngắn để quyết định thành tích tốt xấu."
"Đối với các ngươi mà nói, đây chính là một bộ Đăng Thiên Thê. Thông qua, đó chính là đệ tử Tiên Duyên Tông chúng ta."
"Không hạn chế các ngươi dùng biện pháp gì, chỉ cần leo lên được, các ngươi liền thông qua!"
Đàm Đại Pháo hơi sững sờ: "Vãi, đơn giản như vậy? Sẽ không phải là bởi vì hai cửa ải trước chết quá nhiều người, cửa ải này muốn chuộc tội nên làm cho tất cả mọi người đều tiến vào Tiên Duyên Tông chứ?"
Long Phi nhìn Thông Thiên Thê, cảm giác đầu tiên là cái thang này không đơn giản.
Dương Kim mi tâm căng thẳng, khẽ nói: "Cái thang này thật không đơn giản, nó nhưng là một trong thập đại thần bảo của Tiên Duyên Tông, không nghĩ tới lại dùng Thông Thiên Thê để sát hạch."
Đàm Đại Pháo nói: "Kim mao, cậu lại biết cái gì?"
Dương Kim nói: "Cái thang này có thể nhìn thấy lòng người, đi lên đó lại như là tiến vào ảo giác, cụ thể sẽ gặp phải cái gì ta cũng không biết."
"Thế nhưng!"
"Ta có thể khẳng định chính là, cửa ải sát hạch này không đơn giản như vậy!"
"Sẽ chết người!"