"Nha đầu, nha đầu!"
Long Phi cấp tốc đáp xuống bên cạnh Phượng Hoàng.
Ánh mắt Phượng Hoàng đờ đẫn, nàng sờ lên trán mình, không có bất kỳ vết tích nào, cũng không cảm ứng được bất cứ thứ gì.
Nàng kinh ngạc hoàn hồn, nhìn Long Phi, nói: "Lão công đại nhân."
Long Phi lo lắng nhìn nàng, đồng thời nhìn bốn phía, nói: "Vừa rồi nàng làm sao vậy? Ta gọi mãi mà nàng không có phản ứng."
Phượng Hoàng hì hì cười, nói: "Vừa rồi ta đang nghĩ gì đó nên không nghe thấy thôi."
Nàng không hề nói chuyện về viễn cổ lão tổ cho Long Phi.
Cũng không nói chuyện Viễn Cổ Thế Giới sắp sụp đổ.
Nàng cũng không quá tin tưởng viễn cổ lão tổ.
Viễn Cổ Thế Giới hiện tại không có bất kỳ dấu hiệu sụp đổ nào, cho dù trong Thượng Thần không gian xuất hiện một đám lớn cường giả Ngoại Vực, nhưng những cường giả Ngoại Vực này cũng không phá hoại Viễn Cổ Thế Giới.
Thế nhưng.
Chuyện này khiến trong lòng Phượng Hoàng âm thầm căng thẳng.
Lấy chuyện vừa rồi mà nói, nàng rõ ràng không nghe thấy Long Phi gọi mình, có thể thấy vừa rồi nàng đã tiến vào một không gian kỳ quái.
Lão già kia... nhất định không đơn giản.
"Lần sau về Phượng Hoàng cốc, ta nhất định phải hỏi cô cô cho kỹ, nàng khẳng định biết rõ." Phượng Hoàng thầm nghĩ trong lòng.
Long Phi thấy vẻ mặt Phượng Hoàng không ổn lắm.
Rất rõ ràng, vừa rồi chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Bất quá.
Phượng Hoàng không nói, Long Phi cũng sẽ không hỏi.
Long Phi nói: "Trời sắp sáng rồi, chúng ta phải đi lên thôi."
Phượng Hoàng ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Ừm!"
"Lão công đại nhân, ôm một cái!"
Phượng Hoàng đưa hai tay ra, lộ ra vẻ mặt đáng yêu ngây thơ vô tà.
Long Phi ôm lấy nàng, thân thể nhẹ nhàng nhảy lên, bay lên trời.
Phượng Hoàng nói: "Lão công đại nhân, bây giờ chàng đã là cảnh giới Kiếm Tiên Lục Phẩm rồi."
Long Phi nói: "Ở đây hít thở thôi cũng có thể đột phá, tốc độ này của ta xem như chậm rồi, bọn họ còn biến thái hơn."
Phượng Hoàng nói: "Lão công đại nhân là lợi hại nhất."
...
Trở lại mặt đất, trời vừa tờ mờ sáng.
Trong đại sảnh.
Trên mặt mọi người đều cười toe toét.
Đặc biệt là năm tên đệ tử ngoại môn kia, bây giờ họ cứ như trúng số độc đắc, tên nào tên nấy cười không ngậm được mồm.
Họ vô cùng mừng rỡ vì mình đã kiên trì ở lại.
Họ vốn không ôm hy vọng.
Thế nhưng...
Bây giờ...
Họ chỉ muốn cười vào mặt những đệ tử ngoại môn Bắc Phong đã rời đi, cười thật to.
"Báo cáo một chút xem đã đột phá bao nhiêu cảnh giới đi." Long Phi nhàn nhạt nói.
Ngô Hỏa lập tức nói: "Để ta trước, ta đột phá mười ba đạo cảnh giới, ta bây giờ là Kiếm Tiên Tam Giai, ha ha ha..."
"Mười ba cấp."
"Ta đệt!"
Long Phi biết những người này đột phá không ít, nhưng không ngờ một đêm lại đột phá mười ba cấp.
Đây là cái gì?
Đây là bão tố a!
Ngô Thổ nói: "Năm người chúng ta đều giống nhau, cũng là mười ba cấp, chưa bao giờ sảng khoái như vậy, chưa bao giờ cảm thấy tu luyện lại có thể đơn giản như thế."
Long Phi nhìn Bách Lý Thiên Hải nói: "Hai người các ngươi thì sao?"
Triệu Đại Hàm gãi đầu, nói: "Đại ca, ta đột phá mười lăm tầng, bây giờ tu vi của ta còn cao hơn huynh."
"Ta bây giờ là Kiếm Tiên Thất Giai."
Long Phi:...
Hết lời để nói.
"Trâu bò a." Long Phi tán thưởng.
Bách Lý Thiên Hải nói: "Ta quên mất mình đột phá bao nhiêu cảnh giới rồi, nhưng tu vi hiện tại của ta là Kiếm Hoàng Nhất Giai."
"Mẹ nó!"
"Ngươi cũng quá biến thái rồi chứ?"
"Bách Lý Thiên Hải, ta vẫn luôn cho rằng đầu óc ngươi biến thái, không ngờ tốc độ tu luyện của ngươi còn biến thái hơn."
"Thiên Hải ca trâu bò a."
"Thiên Hải ca uy vũ."
"Ta đệt, Thiên Hải ca, ngươi làm sao làm được vậy?"
...
Tất cả đều là một mảnh hâm mộ.
Cũng đều hưng phấn dị thường.
Long Phi nhìn Lục Tầm, nói: "Ngươi thì sao?"
Lục Tầm hai tay ôm quyền, rất nghiêm túc nói: "Bẩm Phong Chủ, ta đột phá tam trọng cảnh giới."
Long Phi nói: "Đừng câu nệ như vậy, ngươi có thể từ bỏ tất cả ở Tổng Điện Phong để đến bên cạnh ta, lại còn bảo vệ huynh đệ của ta khi đối phó Địa Thú ngày đó, ngươi chính là huynh đệ của Long Phi ta."
"Ba tầng, ở cảnh giới Kiếm Hoàng mà một đêm đột phá tam trọng cảnh giới, tốc độ này..."
Lục Tầm nói: "Có thể so với ta tu luyện trăm năm."
Vừa dứt lời, toàn trường lại chấn động một lần nữa.
Một đêm, bằng một trăm năm!!!
Tốc độ này...
Long Phi nói: "Trong vòng một tháng có tự tin đột phá cảnh giới Kiếm Đế không?"
Càng về sau, đột phá sẽ càng khó.
Hơn nữa còn bị thiên phú hạn chế.
Các loại ràng buộc.
Muốn nhanh như tối hôm qua là chuyện không thể nào.
Trên thế giới này, phần lớn võ giả không có cảnh giới rất cao, có thể bước vào cảnh giới Kiếm Đế lại càng ít ỏi.
Một tháng đột phá Kiếm Đế.
Cho dù có tài nguyên hùng hậu từ Linh Nguyên mạch mỏ hỗ trợ, cũng không dám chắc.
Lục Tầm hai nắm đấm siết chặt, nói: "Có!"
Long Phi đã cho hắn bầu trời cao rộng, nếu không bay lên được, vậy hắn còn mặt mũi nào mà sống tiếp.
Long Phi trầm giọng nói: "Được, chờ ngươi đến cảnh giới Kiếm Đế, đến lúc Tông Môn đại hội, ngươi sẽ làm tiên phong, đánh bại bọn chúng!"
Lục Tầm hai nắm đấm càng siết chặt hơn, "Ta nhất định làm được!"
Đại Trưởng Lão đã từng khẳng định, thiên phú của hắn khó có thể đột phá Kiếm Đế.
Bây giờ hắn đã là Kiếm Hoàng Tứ Giai.
Đến Kiếm Đế còn có sáu trọng cảnh giới.
Nhìn qua không nhiều, một đêm ba cấp, hai đêm là có thể đột phá, nhưng từ Kiếm Hoàng Cửu Giai muốn đột phá cảnh giới Kiếm Đế là rất khó, rất khó.
Hơn nữa.
Còn phải lĩnh ngộ ra Đế Vương Chi Kiếm.
Nếu không, cho dù đột phá cũng chẳng có tác dụng gì.
Long Phi nhìn bọn họ nói: "Đừng chỉ nhìn Lục Tầm, các ngươi cũng vậy, các ngươi cũng phải đột phá cảnh giới Kiếm Đế, để cho những thiên tài của các đại tông môn kia xem, cái gì mới là thiên tài."
"Để bọn chúng biết cái gì mới là nghiền ép."
Hoặc là không làm, đã làm thì phải làm tốt nhất.
Long Phi không tham gia.
Nhưng.
Hắn sẽ tạo ra một đội ngũ cường giả Kiếm Đế hùng mạnh để tham gia.
Khiến cho tất cả mọi người phải kinh sợ.
Vân Hi nhìn Long Phi.
Long Phi liếc nàng một cái, nói: "Sao, có lời muốn nói à?"
Vân Hi nói: "Chuyện ta cá cược với ngươi ngày hôm qua."
Long Phi nói: "Đừng nghĩ đổi ý, không thể nào đâu."
Vân Hi trừng mắt nhìn Long Phi, tức giận dậm chân.
Mọi người cười rộ lên.
"Ha ha ha..."
"Ha ha ha..."
Tất cả đều cười.
Bên ngoài đại sảnh, Phương Vạn Bằng cũng nhàn nhạt mỉm cười.
Nhìn Long Phi ngồi trên cao, hắn cảm thấy thật tốt, "Bắc Phong, rồi tất cả mọi người sẽ nhớ kỹ nơi này!"
...
Ám Thần bộ.
"Đại nhân, đây là tư liệu về tên tiểu tử kia."
"Hắn hiện tại đã sáng lập ngọn núi thứ tám của Viễn Cổ Liệt Tông, Bắc Phong."
"Bất quá, cũng không có thành tựu gì."
"Đáng nhắc tới là, hắn đã nghiền ép hai vị lão tổ tông của Kiếm Linh Sơn, gần như là một chiêu đánh bại."
Một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu tím đen, mi tâm nhíu chặt, nặng nề nói: "Chẳng trách, chẳng trách có thể liên tiếp giết chết hai cường giả của Ám Thần bộ ta."
Đáng chú ý là.
Trên trường bào của người đàn ông trung niên có thêu một chữ 'Huyền' tinh xảo.
Chỉ có đệ tử huyết mạch Huyền gia mới có tư cách thêu chữ này.
Một lão giả khác tiếp lời: "Đại nhân, nếu hắn mạnh như vậy, ta tin rằng Tông Môn đại hội, Viễn Cổ Liệt Tông nhất định sẽ phái hắn xuất chiến."
"Vì vậy..."
Người đàn ông trung niên mi tâm hơi nhíu lại, nhàn nhạt nói: "Vậy thì diệt trừ hắn ngay trên Tông Môn đại hội!"