“Việc này không hợp quy củ, chiến lôi đài không thể tạm thời đổi người!”
“Quy củ là chết, người là sống. Bây giờ ta muốn đặt ra quy củ với các ngươi. Nghe nói chỉ cần chinh phục tất cả mọi người ở đây là có thể định ra quy tắc cho đấu trường này, và cũng có thể rời khỏi đây.”
Khi Lâm Phàm dứt lời, tất cả mọi người đều nghĩ hắn điên rồi.
Nhất là Ám Dạ đang đứng bên cạnh!
Đây không phải chuyện đùa. Hắn biết thực lực của Lâm Phàm. Trước đó, y đã đánh vài trận ở đây, tuy thực lực rất mạnh, các phương diện đều ổn và chưa từng bại trận, nhưng dù thế nào đi nữa, lấy một địch trăm ở nơi này là chuyện không thể.
Trừ phi hắn sở hữu sức mạnh cực kỳ khủng bố, hoặc đã ngưng tụ được pháp thân ở tầng trên!
Nhưng lúc này, Lâm Phàm chẳng hề bận tâm. Hắn chỉ muốn chinh phục tất cả mọi người ở đây, đó mới là điều quan trọng nhất!
Những chuyện khác, hắn hoàn toàn không cần để ý.
Lâm Phàm lặng lẽ nhìn gã trước mặt. Hắn biết, Cuồng Thiết không hề đơn giản!
Hắn đẩy sức mạnh kinh khủng này lên đến cực hạn. Ngọn lửa xung quanh bắt đầu từ từ dung hợp vào cơ thể hắn.
Đây chính là sức mạnh mặt trời thuộc về hắn.
Đối với những thứ khác, hắn chẳng cần bận tâm, đây là sức mạnh của riêng hắn.
Khi sức mạnh mặt trời dung hợp vào đôi tay, nó không ngừng bùng nổ, đạt đến cảnh giới đỉnh cao. Hắn quyết không cho kẻ địch trước mắt bất kỳ cơ hội nào!
Lúc này, Ám Dạ cũng lặng lẽ rời đi. Hắn hiểu rõ sức mạnh của Lâm Phàm đáng sợ đến mức nào.
Nếu Lâm Phàm đã đưa ra lựa chọn như vậy, hắn cũng không tiện nói thêm gì. Dù sao, mình và y đã kề vai chiến đấu bấy lâu, quả thực sẽ có những tình huống bất ngờ xảy ra.
“Chỉ bằng một tiểu tử như ngươi mà cũng đòi đối phó ta, muốn chinh phục tất cả nơi này sao? Nực cười thật đấy!”
Cuồng Thiết nhìn Lâm Phàm, cây búa trong tay nện thẳng xuống đất!
“Có chinh phục được hay không, cứ xem nắm đấm của ta có đủ cứng không thì biết. Đừng lảm nhảm nữa, tới đây! Để ta xem thực lực của ngươi mạnh đến đâu!”
Nói rồi, gã lao tới. Cây búa như sao băng, hung hãn đập về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm lập tức tạo ra một lớp phòng ngự khổng lồ. Lấy cơ thể làm trung tâm, một vầng hào quang rực rỡ hình thành tư thế Phòng Ngự Thái Dương.
Lớp phòng ngự vững chắc này chặn đứng đòn tấn công, khiến gã không thể tiến thêm.
Cây thiết chùy va thẳng vào lớp phòng ngự. Phải công nhận rằng, sức phòng ngự của Lâm Phàm mạnh đến mức khó tin, khiến chính Cuồng Thiết cũng phải kinh ngạc.
Sau cú va chạm, Lâm Phàm vẫn đứng yên không nhúc nhích. Đồng thời, một luồng sức mạnh từ hắn còn không ngừng lan tỏa, hấp thụ năng lượng xung quanh.
Lâm Phàm không chỉ gắng gượng chống đỡ mà còn đẩy ngược lại, khiến cây búa của Cuồng Thiết bật nảy về.
Phải thừa nhận, đây chính là sức mạnh của bản thân Lâm Phàm, một sức mạnh vô cùng cường đại.
“Tiểu tử, thú vị đấy. Trong toàn bộ đấu trường này, kẻ đỡ được một búa của ta không nhiều đâu. Ngươi là một trong số ít đó!”
Cuồng Thiết ngạo nghễ nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Lâm Phàm.
Lâm Phàm khẽ nhếch mép cười, siết chặt Thập Điện Diêm La trong tay.
Sức mạnh của Thập Điện Diêm La quả không tầm thường. Năng lượng không ngừng dâng lên, ngọn lửa từ tay hắn tuôn ra, ngưng tụ rồi bao trùm lấy toàn bộ thanh vũ khí.
Đây mới là sức mạnh thực sự của hắn, lợi dụng những nguồn năng lượng này để không ngừng bùng nổ.
Trong chớp mắt, hắn lao vút đi. Tốc độ cực nhanh, sức mạnh cực kỳ cường đại, ngọn lửa bùng cháy dữ dội!
“Có thể phóng ra lửa, xem ra ngươi cũng không đơn giản. Chắc hẳn đã có kỳ ngộ gì ở tầng trên rồi. Vũ khí trong tay ngươi cũng không tệ!”
Cuồng Thiết không nghĩ nhiều, vung búa bổ tới.
Hai luồng sức mạnh va chạm trực diện.
Phải thừa nhận, sức mạnh của Lâm Phàm vẫn nhỉnh hơn một chút. Cây búa bị chặn đứng giữa không trung, không thể tiến thêm!
Cuồng Thiết cau mày. Sao có thể như vậy được?
Mấu chốt là sức mạnh của mình lại bị cản trở, không thể chạm vào người Lâm Phàm mà ngược lại còn bị chặn đứng.
Trong khi đó, thực lực của Lâm Phàm vẫn không ngừng tăng lên, gắng gượng áp chế gã!
Lúc này, Cuồng Thiết thu lực, xoay người một vòng rồi chống một tay xuống đất, trượt đi một đoạn dài mới đứng vững lại được.
“Thú vị thật!”
“Lâu lắm rồi mới gặp được đối thủ mạnh thế này. Vốn ta tưởng sức mạnh của Ám Dạ sẽ làm ta bất ngờ, ai ngờ lại xuất hiện một kẻ còn thú vị hơn!”
Cuồng Thiết thản nhiên nói. Là thủ lĩnh của tổ chức Cuồng Thiết, nếu không có thực lực, sao gã có thể ngồi lên vị trí này!
Đồng thời, luồng sức mạnh của gã vẫn không ngừng tăng lên.
Ngay sau đó, cây thiết chùy trong tay gã biến đổi. Vô số gai sắt nhọn hoắt tức thời mọc ra.
Rồi phần trung tâm của cây búa tách ra, bung thành vô số sợi xích, biến nó thành một cây Lưu Tinh Chùy!
“Thú vị đấy, để ngươi xem thế nào mới là sức mạnh thật sự!”
Nói rồi, Cuồng Thiết vung mạnh Lưu Tinh Chùy.
Phạm vi tấn công của Lưu Tinh Chùy cực rộng, vừa vặn bao trọn cả lôi đài.
Phải nói rằng, vũ khí này đã được gã đặc biệt cải tạo để phát huy sức mạnh tối đa, chuyên dùng cho lôi đài này.
Sức mạnh của nó vô cùng hung hãn, nện mạnh xuống mặt đất.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Đồng thời, sức mạnh ẩn chứa trong Lưu Tinh Chùy cũng vô cùng khủng bố!
“Để xem ngươi đỡ thế nào!”
Tuy ở đây không thể dùng linh lực, nhưng vẫn có thể lợi dụng và dung hợp sức mạnh nguyên tố.
Nguyên tố lôi điện được đẩy lên đỉnh điểm, truyền vào toàn bộ Lưu Tinh Chùy rồi điên cuồng quất về phía Lâm Phàm!
Lúc này, Lâm Phàm chỉ khẽ nhếch mép cười.
Thứ sức mạnh này muốn đánh trúng hắn, căn bản là không thể.
Thế nhưng, Lâm Phàm liên tục né tránh, khiến đòn tấn công không tài nào chạm tới người hắn.
“Đây là sức mạnh của ngươi sao? Trong mắt ta cũng chỉ đến thế mà thôi!” Lâm Phàm thản nhiên nói.
Đối với Lâm Phàm hiện tại, sức mạnh và tốc độ của những kẻ này đều quá yếu, quá chậm.
Hai người đã không còn cùng một đẳng cấp.
“Cái gì!”
“Thân pháp của gã này lợi hại thật, có thể khéo léo né được mọi đòn tấn công. Thật không thể tin nổi!”
“Đúng vậy, sức mạnh của hắn rất cường đại. Ta có thể cảm nhận được luồng năng lượng khủng bố ẩn chứa trong cơ thể hắn, không phải người thường có thể chạm vào!”
Một người đàn ông bên dưới nhìn cảnh này, kinh ngạc thốt lên.
Hắn thực sự không biết nói gì hơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Thậm chí có thể cảm nhận được, Lâm Phàm vẫn chưa bộc phát toàn bộ sức mạnh. Đối mặt với cây búa sắt khổng lồ, hắn chỉ dùng thanh vũ khí trong tay tùy ý đỡ đòn.
Lâm Phàm không nghĩ nhiều. Hắn không biết người khác nhìn mình thế nào, nhưng gã trước mắt này quả thực có chút khó nhằn.
Muốn tiếp cận gã cũng không hề đơn giản.
Thấy cây búa lại lần nữa vung tới, Lâm Phàm chớp lấy thời cơ, gạt nó sang một bên.
Rồi thuận thế lao theo sợi xích sắt, áp sát Cuồng Thiết.
💎 Thiên Lôi Trúc — tinh chỉnh từng câu chữ