Thiên Đạo?
Hồng Anh và Hắc Diệu nghe vậy, đều lộ vẻ kinh ngạc.
Họ hoàn toàn không biết Thiên Đạo là gì.
Lâm Phàm mỉm cười, bèn giải thích.
Cái gọi là Thiên Đạo chính là ý chí của một thế giới.
Đẳng cấp của một thế giới càng cao thì ý chí mà nó thai nghén ra lại càng mạnh mẽ.
Ví dụ như thế giới võ hiệp cấp thấp cũng có Thiên Đạo.
Chỉ có điều, Thiên Đạo của thế giới cấp thấp rất yếu, chỉ sở hữu ý chí vô cùng nguyên thủy.
Mà ý chí nguyên thủy nhất chỉ đơn thuần là duy trì sự ổn định của thế giới đó, không hơn không kém.
Còn thế giới có đẳng cấp càng cao, Thiên Đạo sẽ càng mạnh. Giống như Thiên Đạo của Tam Giới, nó đã có tư tưởng riêng, có khả năng hóa thành hình người và sở hữu sức chiến đấu đỉnh cao của thế giới đó!
Nhìn bề ngoài, nó không còn là Thiên Đạo nữa, mà là một sinh linh thực thụ có suy nghĩ riêng.
Nghe đến đây, cả Hồng Anh và Hắc Diệu đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Thiên Đạo!
Đây là lần đầu tiên họ nghe đến từ này!
Cũng là lần đầu tiên họ biết đến sự tồn tại của Thiên Đạo!
Nếu là người khác nói những lời này, họ chắc chắn sẽ không tin, nhưng vì nó được thốt ra từ chính miệng Lâm Phàm, họ không thể không tin.
“Sư tôn, vậy Thiên Đạo của thế giới này, thực lực của nó thế nào ạ?” Hồng Anh tò mò hỏi.
Lâm Phàm suy nghĩ một lát rồi thong thả đáp: “Thực lực cụ thể thì ta không rõ, nhưng chắc sẽ không mạnh lắm. Dù vậy, ở thế giới này, nó chính là sự tồn tại đỉnh cao nhất! Không ai có thể địch lại!”
Hắc Diệu nghe vậy không nhịn được hỏi: “Không ai địch nổi? Tiền bối, chẳng lẽ ngài cũng không phải là đối thủ của nó sao?”
Lâm Phàm gật đầu, bật cười: “Hiện tại thì đúng là vậy.”
Hắc Diệu kinh ngạc tột độ.
Ngay cả tiền bối Lâm Phàm cũng không phải là đối thủ ư?!
Thiên Đạo lại có thể mạnh đến thế sao?
Thật ra, nếu xét về thực lực chiến đấu thuần túy, Thiên Đạo vốn không mạnh đến vậy.
Nhưng Thiên Đạo lại có thể khống chế quy tắc và linh khí của cả một thế giới, đây là điều mà không ai có thể bì được.
Chuyện này giống như hai người thi bơi với nhau. Cả hai đều là người thường, nhưng một trong số họ lại có thể điều khiển cấu trúc của nước, trong nháy mắt biến dòng nước xung quanh đối thủ thành băng. Kết quả đã quá rõ ràng!
Đó chính là sức mạnh của việc khống chế quy tắc!
Hoàn toàn không có cửa so sánh!
Tuy cảnh giới của Lâm Phàm vẫn chưa khôi phục, nhưng dù bây giờ phải đối mặt với Thiên Đạo của thế giới này, hắn cũng không hề sợ hãi.
Bởi lẽ, dù Thiên Đạo có thể khống chế quy tắc của thế giới này, nó vẫn không thể làm hắn bị thương!
Dù sao thì hắn cũng đã luyện thành Thái Dương Thần Thể!
Độ cứng của nhục thân đã đạt đến mức nghịch thiên!!!
Lâm Phàm tự tin rằng, dù hắn cứ đứng yên tại chỗ cho Thiên Đạo công kích không ngừng nghỉ, nó cũng không thể làm hắn tổn hại dù chỉ một li một hào!
Đây chính là chỗ dựa cho sự tự tin của hắn!
“Đi thôi, những người này chắc đã nhận được chỉ dẫn của Thiên Đạo. Ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc Thiên Đạo muốn làm gì! Ha ha, thú vị đây.” Lâm Phàm cười nói.
Hắn ra hiệu cho Hắc Diệu tiếp tục tiến lên.
Vút!
Đúng lúc này.
Một bóng người nhanh chóng bay tới, chặn đường Lâm Phàm.
Hiện ra trước mắt là một lão tu sĩ đang cưỡi trên lưng hạc.
Thực lực không tệ, Hóa Thần sơ kỳ!
Đi theo sau lão giả là hai tu sĩ trung niên, một nam một nữ, đều có tu vi Kim Đan hậu kỳ.
“Tiểu hữu! Lão phu là Cổ Viên! Xin hỏi quý danh của tiểu hữu?” Lão giả cười tủm tỉm nhìn Lâm Phàm.
Lão nhìn ra được, tuy cô gái Hồng Anh phía sau có tu vi Kim Đan, còn Lâm Phàm trông chỉ như một tu sĩ Luyện Thể cảnh, nhưng hắn mới là người đứng đầu.
Bởi vì khí chất toát ra từ người Lâm Phàm là khí chất của kẻ đã ở ngôi cao lâu năm, thứ này không thể nào giả được!
Trong mắt Cổ Viên, Lâm Phàm hẳn là thái tử hoặc hoàng tử gì đó của Long tộc.
Nếu không, với cảnh giới của hắn, làm sao có thể sở hữu một con long kỵ?
Vì vậy, Cổ Viên không hề coi thường Lâm Phàm, ngược lại còn tỏ ra khá tôn trọng.
Thế nhưng, lão không ngờ rằng, Lâm Phàm chỉ liếc mắt nhìn lão một cái rồi thản nhiên đáp lại bằng một chữ.
Cút!
Lâm Phàm ghét nhất là những kẻ vô duyên vô cớ chặn đường mình!
Nhất là ánh mắt của lão già, tuy không có vẻ khinh thường, nhưng cái khí thế cao cao tại thượng đó khiến Lâm Phàm cực kỳ khó chịu.
Rõ ràng là bề ngoài lão giả không xem thường Lâm Phàm, nhưng suy nghĩ trong lòng đã bộc lộ hết cả ra!
Nếu không phải nể tình lão già này còn tỏ ra lịch sự, với tính cách nóng nảy của Lâm Phàm, hắn đã cho đối phương một bài học rồi.
Nghe vậy, sắc mặt Cổ Viên lập tức thay đổi, trở nên có chút âm trầm.
Nhưng Cổ Viên không hổ là một lão hồ ly, lão không hề nổi giận.
Ngược lại, hai tu sĩ trung niên phía sau lão lại nổi giận đùng đùng.
“Thằng nhãi, mày là cái thá gì? Đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Sư tôn của ta là thân phận gì mà mày dám sỉ nhục?” gã tu sĩ nam quát lớn.
“Nhóc con, mau xin lỗi ngay! Nếu không phải sư tôn ta nhân từ, chỉ với câu nói vừa rồi của ngươi, giờ này ngươi đã là một cái xác rồi!” nữ tu sĩ cũng lập tức quát tháo.
Đứng phía sau, Hồng Anh không thể nhịn được nữa.
Chiến Thần Thương lập tức xuất hiện trong tay!
Nàng định ra tay dạy dỗ hai kẻ đã sỉ nhục sư tôn mình.
Lâm Phàm thấy vậy liền khoát tay: “Chỉ là hai con chó sủa bậy thôi, không cần chấp nhặt với chúng.”
“Mày...” Hai người kia nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng.
Cả hai còn định phản bác, nhưng bị Cổ Viên trừng mắt một cái, liền không dám nói thêm lời nào.
Cổ Viên nhìn về phía Lâm Phàm, nói lời xin lỗi: “Tiểu hữu, lão phu thay mặt hai đứa nghịch đồ này xin lỗi cậu, chúng cũng chỉ là nhất thời nóng giận, mong tiểu hữu rộng lòng bỏ qua.”
Ngừng một lát, Cổ Viên cười nói: “Tiểu hữu hà cớ gì phải nổi giận? Lão phu không có ý gì khác, chỉ muốn kết giao bằng hữu với tiểu hữu, chỉ vậy mà thôi!”
Lâm Phàm đánh giá Cổ Viên một lượt, rồi nhếch mép cười khẩy: “Thật sao? Là thật lòng muốn kết bạn với ta, hay là đang nhắm vào con long kỵ của ta?”
Lâm Phàm đã nhìn ra, chỉ trong chốc lát, ánh mắt của lão già này đã liếc qua liếc lại trên người Hắc Diệu mấy lần.
Dù lão che giấu rất kỹ, nhưng vẫn không qua được mắt hắn.
Rõ ràng, đối phương đang có ý đồ với con long kỵ của hắn!
Nghe vậy, sắc mặt Cổ Viên hơi biến đổi.
Nhưng rất nhanh, lão vẫn nói: “Tiểu hữu, chuyện là thế này, không giấu gì cậu, ta quả thực đã để mắt đến con long kỵ của cậu.”
Lâm Phàm nghe vậy, nhếch mép cười lạnh: “Vậy nên, ông muốn ra tay cướp long kỵ của ta?”
Hồng Anh cũng nhìn Cổ Viên với ánh mắt khinh bỉ.
Vốn ngây thơ, nàng còn tưởng Cổ Viên là một chính nhân quân tử, không ngờ lại là loại người này!
Loại ngụy quân tử này còn đáng khinh hơn cả tiểu nhân, thật khiến người ta buồn nôn!
Nghe vậy, ánh mắt Cổ Viên trở nên sắc bén.
“Tiểu hữu, Cổ Viên ta không phải loại người ỷ mạnh hiếp yếu, cậu nói quá lời rồi!” Cổ Viên nói tiếp: “Lão phu chỉ muốn dùng con thần hạc của ta để trao đổi lấy long kỵ của tiểu hữu, chúng ta làm một cuộc giao dịch, thấy sao?”
“Ha ha ha.” Lâm Phàm nghe xong không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Này lão già, chỉ bằng con hạc ghẻ của ông mà cũng dám tự xưng là thần hạc ư? Lại còn mặt dày đòi đổi lấy long kỵ của ta?” Lâm Phàm cười nhạo: “Lão già, ông đúng là không biết xấu hổ mà!”