Trảm Tiên Tiên Đế lạnh lùng liếc nhìn Lâm Phàm. Thấy Trảm Tiên Đao đã rơi vào túi trữ vật của đối phương, y biết mình phải đoạt lại bằng được.
Trong chớp mắt, Trảm Tiên Tiên Đế lao về phía Lâm Phàm, tay bỗng ngưng tụ một luồng đao quang sắc bén vô song, chém thẳng tới.
Lâm Phàm cười lớn: “Trảm Tiên Tiên Đế, thủ đoạn của ngươi yếu quá rồi đấy.”
Dứt lời, ánh mắt hắn lạnh đi.
Lâm Phàm bước một bước dài, lao thẳng tới Trảm Tiên Tiên Đế.
Vụt một tiếng, Đế Chí Kiếm trong tay hắn đâm trúng Trảm Tiên Tiên Đế.
Trảm Tiên Tiên Đế kinh hãi đến sững sờ, y ngơ ngác nhìn Lâm Phàm, không hiểu tại sao đối phương lại có thể đột ngột đâm trúng mình.
Trong lòng Trảm Tiên Tiên Đế dâng lên nỗi sợ hãi tột độ, y dường như đã nhận ra thực lực thật sự của Lâm Phàm.
Hoang Nguyên Đế, Tây Cực Lão Tổ và Kham Dư Chân Nhân cũng giật nảy mình.
Trảm Tiên Tiên Đế là ai, sao bọn họ lại không rõ?
Thế nhưng, Lâm Phàm lại có thể nghiền ép y, thực lực cỡ này sao có thể không khiến họ sợ hãi?
Trong phút chốc, cả ba cường giả đều đổ dồn ánh mắt về phía Trảm Tiên Tiên Đế.
Trảm Tiên Tiên Đế gầm lên một tiếng. Y dường như nhận ra ánh mắt khinh thường từ Hoang Nguyên Đế và các cường giả khác, điều này càng khiến y giận sôi máu.
Trảm Tiên Tiên Đế quát: “Lũ sâu bọ các ngươi thật đáng ghét!”
Dứt lời, Trảm Tiên Tiên Đế hét lớn một tiếng rồi xông về phía Tây Cực Lão Tổ.
Xoẹt! Trảm Tiên Tiên Đế tiện tay vung đao, chém chết Tây Cực Lão Tổ.
Phập một tiếng, Tây Cực Lão Tổ bị một đao của y giết ngay tại chỗ.
Thấy Tây Cực Lão Tổ bị giết, Lâm Phàm chỉ cười khẩy, ánh mắt lạnh như băng.
Lúc này, Hoang Nguyên Đế và Kham Dư Chân Nhân đều kinh hãi, bọn họ cũng không ngờ Tây Cực Lão Tổ sẽ chết dưới tay Trảm Tiên Tiên Đế.
Chỉ thấy Trảm Tiên Tiên Đế lạnh lùng chất vấn Lâm Phàm: “Ngươi vì sao không cứu hắn?”
Rõ ràng, Trảm Tiên Tiên Đế có chút bối rối, y không hiểu tại sao Lâm Phàm không ngăn cản mà lại để mặc y giết Tây Cực Lão Tổ.
Nghe câu hỏi của Trảm Tiên Tiên Đế, Lâm Phàm nhún vai, cười nói: “Ha ha, có cần phải cứu sao?”
Lời vừa dứt, Hoang Nguyên Đế và Kham Dư Chân Nhân liếc nhìn nhau, không khỏi kinh ngạc.
Bọn họ đều không hiểu Lâm Phàm rốt cuộc đang nói gì.
“Ngươi… ngươi cũng biết?”
Trảm Tiên Tiên Đế lạnh giọng, y vừa dứt lời liền nhìn thẳng về phía Lâm Phàm.
Hiển nhiên, Trảm Tiên Tiên Đế đã đoán được Lâm Phàm biết điều gì đó.
Lâm Phàm cười ha ha: “Có những chuyện không muốn biết nhưng lại cứ biết, Tây Cực Lão Tổ là người của ngươi?”
Vừa dứt lời, Hoang Nguyên Đế và Kham Dư Chân Nhân đều toát mồ hôi lạnh, toàn thân ướt đẫm. Bọn họ ngơ ngác nhìn Lâm Phàm.
Lâm Phàm rốt cuộc làm thế nào mà biết Tây Cực Lão Tổ là người của Trảm Tiên Tiên Đế?
“Đã biết rồi thì cũng chẳng có gì phải che giấu nữa. Lâm Phàm, ngươi quả thật rất lợi hại.”
Trảm Tiên Tiên Đế cười lớn, y xem như đã được lĩnh giáo trí tuệ của Lâm Phàm.
Lâm Phàm vậy mà lại biết Tây Cực Lão Tổ là người của y, xem ra tất cả đều là sự thật.
Lúc này, Trảm Tiên Tiên Đế cười lạnh nói: “Lâm Phàm, dù ngươi biết Tây Cực Lão Tổ là người của ta, nhưng ngươi có biết còn ai là người của ta nữa không?”
“Ai ư? Kham Dư Chân Nhân chứ gì.”
Vụt! Lâm Phàm vừa dứt lời, Kham Dư Chân Nhân đã đột ngột ra tay, tung một chưởng giữa không trung đánh bay Hoang Nguyên Đế.
Phụt một tiếng, Hoang Nguyên Đế không ngờ Kham Dư Chân Nhân lại đột kích, hắn kinh hãi muốn né tránh nhưng đã không kịp.
Hoang Nguyên Đế bị một chưởng của Kham Dư Chân Nhân đánh cho hộc máu tươi, hắn kinh hoàng nói: “Không ngờ, không ngờ đây lại là một âm mưu.”
Hoang Nguyên Đế cho rằng Thiên Đế Đế Lăng là một cái bẫy.
Lâm Phàm cười lớn: “Đây không phải âm mưu, chỉ là bọn họ không muốn ngươi có được thứ gì đó mà thôi.”
Dứt lời, Kham Dư Chân Nhân lạnh lùng nhìn Lâm Phàm, hừ một tiếng: “Lâm Phàm, ngươi làm sao nhìn ra ta cũng là người của Trảm Tiên Tiên Đế?”
Kham Dư Chân Nhân vốn định bất ngờ ra tay từ phía sau để đánh lén Lâm Phàm.
Nhưng Lâm Phàm đã vạch mặt hắn, Kham Dư Chân Nhân liền hừ lạnh một tiếng, đả thương Hoang Nguyên Đế rồi quay sang hỏi Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười ha ha: “Ta trước nay không nói chuyện với sâu bọ, ngươi giác ngộ đi.”
Dứt lời, Lâm Phàm lập tức lao tới.
Hắn bước một bước, xuất hiện ngay trước mặt Kham Dư Chân Nhân, Đế Chí Kiếm trong tay vung lên, đâm thẳng vào người hắn.
Phụt một tiếng, Kham Dư Chân Nhân bị một kiếm của Lâm Phàm chấn cho hộc máu tươi, hắn kinh hãi tột độ nhìn chằm chằm Lâm Phàm, vẻ mặt sững sờ.
“Tại sao?”
Rõ ràng, Kham Dư Chân Nhân không ngờ tốc độ của Lâm Phàm lại nhanh đến vậy.
Hắn vừa thốt lên, đã ngã rầm xuống đất.
Thấy Lâm Phàm khủng bố như vậy, Kham Dư Chân Nhân chết không nhắm mắt.
Nhưng Lâm Phàm không cho hắn cơ hội.
Trảm Tiên Tiên Đế thấy cả Kham Dư Chân Nhân và Tây Cực Lão Tổ đều đã chết, không khỏi giận dữ gầm lên: “Thật đáng ghét, Lâm Phàm, ngươi đi chết đi!”
Dứt lời, Trảm Tiên Tiên Đế tung ra một pháp bảo khủng bố, ầm ầm đánh về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm cười lớn, Đế Chí Kiếm trong tay nhanh như chớp chém vỡ pháp bảo của Trảm Tiên Tiên Đế.
Ngay lập tức, Đế Chí Kiếm đâm trúng Trảm Tiên Tiên Đế.
Phụt! Đế Chí Kiếm quá nhanh, Trảm Tiên Tiên Đế căn bản không kịp né tránh.
Y há miệng phun ra một ngụm máu tươi, cả người lùi lại mấy bước.
Trảm Tiên Tiên Đế lộ vẻ mặt bàng hoàng, y nhìn chằm chằm Lâm Phàm, kinh hãi nói: “Ngươi…”
Lời còn chưa dứt, Lâm Phàm đã cười lạnh: “Ta cái gì? Trảm Tiên Tiên Đế, chỉ bằng chút thủ đoạn này của ngươi mà cũng muốn giết ta? Nằm mơ đi.”
Vụt một tiếng, một viên linh châu trong tay hắn ầm ầm bay về phía Trảm Tiên Tiên Đế.
Trảm Tiên Tiên Đế đột nhiên kinh hãi thốt lên: “Hỏa Linh Châu?”
Trong chớp mắt, biển lửa ngút trời từ Hỏa Linh Châu bùng lên, với thế sét đánh không kịp bưng tai, ập về phía Trảm Tiên Tiên Đế.
Trảm Tiên Tiên Đế kinh hãi tột độ, muốn né tránh cũng không thể nào.
Trong nháy mắt, biển lửa từ Hỏa Linh Châu lập tức nuốt chửng Trảm Tiên Tiên Đế. Chỉ trong khoảnh khắc, y đã hóa thành tro tàn.
Hoang Nguyên Đế đứng bên cạnh nhìn mà chết lặng, Lâm Phàm vậy mà chỉ trong nháy m���t đã giết chết Trảm Tiên Tiên Đế.
Hắn vội vàng chạy đến trước mặt Lâm Phàm, chắp tay nói: “Công tử, công tử quả nhiên lợi hại.”
“Lợi hại chứ? Ha ha, Hoang Nguyên Đế, bản công tử muốn hỏi ngươi một vấn đề.”
Lâm Phàm cười lớn, nhìn về phía Hoang Nguyên Đế. Hoang Nguyên Đế nghe Lâm Phàm muốn hỏi mình, không khỏi cất lời: “Không biết công tử muốn hỏi điều gì?”
“Ta muốn hỏi ngươi có biết vì sao bản công tử lại tha cho ngươi một mạng không?”
Lời vừa dứt, như sét đánh giữa trời quang, Hoang Nguyên Đế nghe xong thì kinh hãi tột độ, hắn không biết tại sao Lâm Phàm lại tha mạng cho mình.
Hoang Nguyên Đế run rẩy lùi lại mấy bước, hắn nhìn Lâm Phàm, kinh hãi hỏi: “Vì sao ngươi lại tha cho ta một mạng?”
Nghe vậy, Lâm Phàm cười lớn: “Bởi vì ta cần dùng ngươi để Thiên Đế xuất hiện.”
“Cái gì?”
Hoang Nguyên Đế càng thêm kinh hãi đến sững sờ. Lâm Phàm lại muốn dùng hắn để dụ Thiên Đế ra mặt?
Chẳng lẽ, từ lúc Lâm Phàm xuất hiện, hắn đã luôn tính toán mọi chuyện?
Hoang Nguyên Đế không khỏi kinh hãi vạn phần, hắn lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi vẫn luôn tính kế ta?”
Lời còn chưa dứt, Lâm Phàm đã bước một bước, xuất hiện ngay trước mặt hắn, trên môi nở một nụ cười lạnh.
Hoang Nguyên Đế hoảng sợ lùi lại mấy bước, hắn kinh hãi nói: “Lâm Phàm, ngươi vẫn luôn tính kế ta?”
Tâm thần có chút hoảng loạn, Hoang Nguyên Đế cảm nhận được sự đáng sợ của Lâm Phàm.
Bởi vì, Lâm Phàm đã giết Trảm Tiên Tiên Đế, nếu muốn giết mình, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Vì vậy, Hoang Nguyên Đế vô cùng kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, trong lòng sợ hãi tột độ.
Lâm Phàm cười lạnh nói: “Tính kế ngươi thì sao? Một con giun dế mà thôi.”
Bốp! Lâm Phàm vung tay tát cho Hoang Nguyên Đế một cái.
Vèo một tiếng, Hoang Nguyên Đế bay thẳng ra ngoài, rơi mạnh xuống đất.
Ngay lúc Hoang Nguyên Đế vừa chạm đất, đột nhiên, một luồng ánh sáng kinh hoàng xuất hiện.
🌟 Thiên Lôi Trúc — nơi câu chữ bay xa