Virtus's Reader
Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Chương 1722: CHƯƠNG 1722: XƯA NAY CHƯA TỪNG THẤY

Rầm!

Vị Linh Đế kia hét lớn một tiếng, bảo tháp trong tay ầm ầm nện xuống, mang theo khí thế dời non lấp biển, lao thẳng về phía Lâm Phàm.

Bảo tháp vừa xuất hiện đã như muốn hủy thiên diệt địa, bao trùm tất cả.

Cảnh tượng này khiến các Linh Đế còn lại lộ ra vẻ hưng phấn. Bọn họ cùng nhìn về phía bảo tháp, đồng thanh kinh ngạc thốt lên: “Đây là Thiên Hoang Bảo Tháp.”

Chứng kiến cảnh này, các Linh Đế đều kích động không thôi.

Thiên Hoang Bảo Tháp xuất hiện như một tia sáng hy vọng rọi vào lòng họ, khiến ai nấy đều dương dương đắc ý. Tất cả đều vô cùng phấn khích, cảm thấy Thiên Hoang Bảo Tháp chắc chắn có thể trấn áp được Lâm Phàm.

Thiên Hoang Bảo Tháp chính là linh khí kinh khủng từng bao trùm tứ hải bát hoang trong thời kỳ hắc ám náo động.

Lúc này, Thiên Hoang Linh Đế tay cầm Thiên Hoang Bảo Tháp, uy phong lẫm liệt, sát ý kinh hoàng tuôn trào. Y vốn được thai nghén từ bên trong Thiên Hoang Bảo Tháp, cho nên có thể dễ dàng khống chế nó. Y trừng mắt nhìn Lâm Phàm với vẻ giận dữ ngùn ngụt, hai gò má lạnh như băng.

Lâm Phàm lại bật cười, nhìn Thiên Hoang Linh Đế và Thiên Hoang Bảo Tháp.

Hắn cười nhạt: “Thiên Hoang Bảo Tháp là vật còn sót lại từ thời hắc ám náo động ư? Ha ha, không ngờ lại thai nghén ra được một Linh Đế. Thiên Hoang Linh Đế, ngươi nghĩ mình lợi hại lắm sao?”

Dứt lời, Lâm Phàm nhìn thẳng vào Thiên Hoang Linh Đế.

Bắt gặp ánh mắt của Lâm Phàm, Thiên Hoang Linh Đế tức giận không kìm được, quát lên: “Lâm Phàm, ngươi quá đáng lắm! Lẽ nào ngươi không sợ Thiên Hoang Bảo Tháp của ta sao?”

Nói rồi, y nhìn về phía Thiên Hoang Bảo Tháp đang tỏa ra khí tức kinh hoàng.

Tất cả đều bị Lâm Phàm thu vào mắt.

Hắn cười lớn, chỉ thấy Thiên Hoang Bảo Tháp lập tức nện xuống, bao trùm lấy hắn.

“Thiên Hoang Bảo Tháp, giết!”

Thiên Hoang Linh Đế gầm lên một tiếng, giơ Thiên Hoang Bảo Tháp lên, ầm ầm đánh vào lớp chân khí phòng ngự của Lâm Phàm.

Nhìn thấy bảo tháp, khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên một nụ cười lạnh.

Chỉ thấy hắn bật cười: “Thiên Hoang Linh Đế, Thiên Hoang Bảo Tháp của ngươi, bản công tử đây muốn.”

Vừa dứt lời, Lâm Phàm đã bước một bước dài, lao đến trước Thiên Hoang Bảo Tháp. Ngay lập tức, hắn đưa tay ra tóm lấy nó.

Cảnh tượng này khiến Thiên Hoang Linh Đế sững sờ, nhất là khi thấy bảo tháp bị Lâm Phàm tóm gọn, y kinh hãi hét lên: “Trả Thiên Hoang Bảo Tháp lại cho ta!”

Cú sốc này thật sự không hề nhỏ.

Thiên Hoang Linh Đế gầm lên một tiếng rồi lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười khẩy, khóe miệng cong lên đầy vẻ lạnh lùng.

Vút một tiếng, hắn đã cầm chắc Thiên Hoang Bảo Tháp trong tay. Ngay sau đó, hắn vung tay bắn ra một luồng sáng, bao phủ lấy Thiên Hoang Linh Đế.

Thiên Hoang Linh Đế kinh hãi đến không nói nên lời. Luồng sáng của Lâm Phàm giống như một sợi Tù Thiên Tác, trực tiếp khống chế y.

Ngay lập tức, Thiên Hoang Linh Đế bị Lâm Phàm bắt sống, ném vào Hư Không Tế Đàn.

Thiên Hoang Bảo Tháp thì bị Lâm Phàm cất vào túi trữ vật. Hắn cười lớn, trong khi Thiên Hoang Linh Đế đang gào thét thảm thiết trong Hư Không Tế Đàn, tiếng la hét khàn cả giọng cho thấy y đã bị dọa cho mất mật.

Lâm Phàm cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Thiên Hoang Linh Đế. Trong nháy mắt, y đã bị Hư Không Tế Đàn nuốt chửng.

Cảnh tượng này khiến Lâm Phàm cười lạnh không thôi.

Hắn lạnh lùng nhìn Thiên Hoang Linh Đế bị Hư Không Tế Đàn hóa thành hư vô trong chốc lát.

Thấy vậy, các Linh Đế còn lại đều lộ vẻ kinh hãi. Bọn họ kinh hoàng tột độ nhìn Lâm Phàm, tại sao Hư Không Tế Đàn lại có thể nuốt chửng được Thiên Hoang Linh Đế?

Hơn nữa, Thiên Hoang Bảo Tháp cũng bị Lâm Phàm dễ dàng đoạt lấy, cất vào túi trữ vật.

Chứng kiến cảnh này, mấy vị Linh Đế còn lại giận đến sôi gan, nhưng trong mắt lại không giấu được vẻ khiếp sợ.

Một ý nghĩ đồng loạt nảy lên trong đầu bọn họ: “Tên Lâm Phàm này sao lại kinh khủng đến thế?”

Vừa dứt ý nghĩ, các Linh Đế đã ầm ầm lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười lớn, nhìn mấy vị Linh Đế đang lao tới, hắn chỉ tay vào họ, lạnh lùng nói: “Lũ sâu kiến các ngươi, có bản lĩnh thì xông lên hết đi.”

Nói xong, khóe miệng hắn lộ ra vẻ trêu tức.

Vẻ mặt của Lâm Phàm khiến mấy vị Linh Đế sợ đến hồn bay phách lạc. Lẽ nào, hắn thật sự có thể nghiền ép bọn họ?

Trong tích tắc, một vị Linh Đế hét lớn rồi lao thẳng về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm bật cười, nhìn vị Linh Đế đột nhiên tấn công.

Thật ra, Lâm Phàm biết Phong Thần Lăng là một thần tộc có cấp bậc cực kỳ nghiêm ngặt. Cường giả của Phong Thần Lăng được chia thành Chân Đế, Linh Đế, Đạo Đế, Thiên Đế và Thần Đế. Trong đó, Chân Đế yếu nhất, Thần Đế mạnh nhất.

Lần này, Thiên Bồng Chân Đế bại trong tay Lâm Phàm, Thần Đế lập tức phái mấy vị Linh Đế đến, một là để cướp đoạt Hư Không Tế Đàn, hai là để giết chết hắn.

Thần Đế không để Đạo Đế và Thiên Đế ra tay, vì cho rằng Lâm Phàm không quá lợi hại. Nhưng Thần Đế lại không ngờ rằng, những Linh Đế này đã chết mất hai người.

Lúc này, vị Linh Đế vừa xuất hiện giống như một vị sát thần giáng thế, uy phong lẫm liệt nhìn Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười lớn, nhìn vị Linh Đế này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.

Hắn cười ha ha: “Vị Linh Đế này, ngươi cũng đến nộp mạng sao?”

Dứt lời, Lâm Phàm nhìn thẳng vào đối phương.

Vị Linh Đế này thấy Lâm Phàm kinh khủng như vậy, không khỏi kinh hãi đến toát mồ hôi lạnh. Y lùi lại mấy bước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Lâm Phàm.

Y còn chưa ra tay đã bị khí thế của Lâm Phàm dọa cho khiếp sợ.

Vị Linh Đế này thầm nghĩ, lẽ nào Lâm Phàm thật sự đáng sợ đến thế sao?

Nghĩ đến đây, y tức giận trừng mắt nhìn Lâm Phàm. Nếu không nghiền ép được hắn, rất có thể y sẽ có kết cục giống như Thiên Hoang Linh Đế, bị Hư Không Tế Đàn nuốt chửng, hoặc chết trong tay Lâm Phàm.

Trong tích tắc, vị Linh Đế gầm lên một tiếng rồi lao về phía Lâm Phàm.

Lâm Phàm cười lớn, hoàn toàn không để y vào mắt.

Chỉ thấy hắn vung tay, một luồng kiếm ý kinh hoàng bắn ra.

Ầm!

Luồng kiếm ý trực tiếp chém tới.

Cảnh tượng này khiến vị Linh Đế bất giác lùi lại mấy bước. Y kinh hãi tột độ nhìn Lâm Phàm, hét lớn một tiếng, một luồng linh khí kinh hoàng phóng về phía hắn.

Vị Linh Đế này đã hoàn toàn bị Lâm Phàm chọc giận, linh khí của y mang theo thế dời non lấp biển, ồ ạt đánh tới.

Lâm Phàm vẫn đứng yên không nhúc nhích, kiếm ý của hắn như vạn kiếm tuyệt sát, dễ dàng chặn đứng luồng linh khí kia.

Trong nháy mắt, vị Linh Đế giận dữ trừng mắt nhìn Lâm Phàm, y có thể cảm nhận được linh khí của mình trở nên yếu ớt vô lực.

Lẽ nào, Lâm Phàm thật sự có thể nghiền ép linh khí của y?

Các Linh Đế còn lại thấy cảnh này cũng giật nảy mình. Bọn họ kinh hãi nhìn Lâm Phàm, gần như sợ đến ngây người.

Tại sao kiếm ý của Lâm Phàm lại có thể chặn được luồng linh khí đó?

Đó là một luồng linh khí cực kỳ kinh khủng, vậy mà lại bị Lâm Phàm dễ như trở bàn tay chặn lại, thật quá đáng sợ.

Nghĩ đến đây, các Linh Đế đều lộ vẻ mặt ngơ ngác.

Vị Linh Đế kia cũng sững sờ. Y ngơ ngác nhìn Lâm Phàm, y chính là Thiên Tà Linh Đế của Phong Thần Lăng.

Thiên Tà Bảo Giám của Thiên Tà Linh Đế tỏa ra khí tức kinh hoàng.

Rầm!

Thiên Tà Linh Đế lao về phía Lâm Phàm. Thiên Tà Bảo Giám nổ vang một tiếng rồi đập tới, không gian như bị chấn vỡ, từng luồng gió lốc không gian cuồng bạo tuôn ra.

Thiên Tà Bảo Giám của y phun ra quang mang vạn trượng, giống như vô số đạo thần quang đan vào nhau, hình thành một pháp trận kinh khủng.

Thiên Tà Linh Đế ngửa mặt lên trời cười to, vẻ mặt đắc ý, y cảm thấy Thiên Tà Bảo Giám nhất định có thể nghiền ép Lâm Phàm.

Rầm một tiếng, Thiên Tà Bảo Giám hóa thành một pháp trận ngút trời, vây khốn Lâm Phàm ở bên trong.

Thiên Lôi Trúc — chạm vào thế giới riêng của bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!