Nghĩ đến đây, Mạc Ý không nhịn được nữa, tức giận nói: “Không cho phép ngươi nói như vậy! Tôn Chủ nhất định có nỗi khổ tâm.”
Lâm Phàm lúc này mới lên tiếng: “Được rồi, đừng ầm ĩ ở đây nữa, việc này chẳng có ý nghĩa gì. Thay vì đoán già đoán non, chi bằng đi tìm chân tướng.”
Lúc này, Kiếm Linh và Mạc Ý mới chịu im lặng.
*
Tại Tôn Chủ Phủ.
Một người đàn ông trung niên đeo mặt nạ đang chắp tay đứng, ông ta nhìn tên tùy tùng vừa mang thức ăn đến rồi mỉm cười nói: “Ngươi đến đây chăm sóc ta cũng được mấy năm rồi, đã quen chưa?”
Tên tùy tùng hơi sững sờ, đến khi kịp phản ứng lại thì vội cung kính đáp: “Khởi bẩm Tôn Chủ, nhờ phúc của ngài, mọi chuyện đều tốt ạ.”
Tôn Chủ khẽ gật đầu: “Tốt lắm.”
Nào ngờ, tên tùy tùng do dự một lúc, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm, cẩn thận hỏi: “Tôn Chủ, gần đây những thiếu niên mất tích…”
Tên tùy tùng còn chưa nói hết lời, Tôn Chủ đã vụt tắt nụ cười, giận dữ hất đổ bàn thức ăn trước mặt, lạnh giọng quát: “Đúng là mất hứng! Nếu còn có lần sau, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”
“Vâng, tiểu nhân không dám.”
Tên tùy tùng sợ đến run lẩy bẩy, nhìn bóng lưng Tôn Chủ xa dần, trong mắt ánh lên lệ.
Trong số những thiếu niên mất tích đó, có cả người đệ đệ nương tựa vào hắn mà sống. Nếu không phải vậy, hắn cũng chẳng dám mạo muội hỏi Tôn Chủ như thế.
Chỉ là, cuối cùng hắn vẫn không nhận được câu trả lời thỏa đáng.
Bất đắc dĩ, tên tùy tùng âm thầm hạ quyết tâm, dù phải trả bất cứ giá nào cũng phải tìm được đệ đệ.
*
Đêm khuya.
Nhóm người Lâm Phàm đến bên ngoài Tôn Chủ Phủ, nhìn bức tường thành cao sừng sững, Mạc Ý cảm thấy vô cùng thất vọng.
“Cao thế này, làm sao mà vào được.”
Kiếm Linh cố tình nói: “Mạc Ý, ta còn tưởng ngươi và người của Tôn Chủ Phủ ít nhiều cũng có chút giao tình, không ngờ trong mắt họ, ngươi chẳng khác gì người dưng!”
“Mấy tên lính gác này còn chẳng biết ngươi là ai. Ngươi có chắc là sau khi gặp được Tôn Chủ, ông ta vẫn còn nhớ chuyện năm xưa không?”
Mạc Ý thở dài một hơi, đáp: “Năm đó ta cũng chỉ là một khách qua đường, Tôn Chủ không nhớ ta cũng là chuyện bình thường.”
Mạc Ý chưa bao giờ dám hy vọng Tôn Chủ còn nhớ đến mình, dù sao chỉ cần hắn còn nhớ đại ân của Tôn Chủ là đủ rồi.
Lâm Phàm trầm giọng nói: “Được rồi, vào trong thôi.”
“Vào trong?”
Mạc Ý còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy chân mình nhẹ bẫng, ngay sau đó đã đứng trong sân của Tôn Chủ Phủ.
“Các người là tiên nhân hay yêu ma?”
Lâm Phàm thấy buồn cười, đáp: “Không quan trọng, cứ nghĩ xem tiếp theo phải làm gì đi đã.”
Thủy Nhược Thanh đánh giá nơi này một lượt rồi nói: “Trông chẳng giống Tôn Chủ Phủ chút nào. Ta cứ ngỡ nơi đây phải có rất nhiều lính gác, vậy mà lại không có chút phòng bị nào, thật quá bất thường.”
Thân phận Tôn Chủ ở Thành Vô Nhân vô cùng cao quý, theo lý mà nói, việc phòng bị ở đây không nên lỏng lẻo như vậy mới phải.
Kiếm Linh khẽ cau mày, nói: “Mọi người đừng nên chủ quan, nơi này yêu khí tràn ngập, chắc chắn có yêu ma. Những tên lính gác này tạm thời mất đi ý thức là do bị yêu khí khống chế.”
Xem ra, yêu ma có năng lực lớn đến vậy chắc chắn có liên quan đến sức mạnh của quân cờ.
Lâm Phàm lạnh lùng nói: “Toàn bộ Tôn Chủ Phủ đã chìm vào giấc ngủ, mọi người đi tìm manh mối đi.”
“Được.”
Mạc Ý chẳng hề do dự, bèn mở từng cánh cửa một để tìm tung tích của Tôn Chủ.
“Tôn Chủ, Mạc Ý đến rồi, ngài ở đâu?”
Tôn Chủ Phủ quá lớn, ký ức nhiều năm trước của Mạc Ý đã mơ hồ, hắn không thể nhớ nổi Tôn Chủ ở sân nào, phòng nào.
Ngoài việc tìm từng phòng một, Mạc Ý cũng không có cách nào khác.
Huống hồ nhóm người Lâm Phàm vốn không quen biết Tôn Chủ, mục đích của họ là tìm quân cờ chứ không phải tìm người, nên cũng mặc kệ Mạc Ý.
Kiếm Linh bất đắc dĩ nói: “Mạc Ý này làm việc thật là bốc đồng. Cũng may là mọi người ở đây đều đã mất ý thức, nếu không thì hắn gặp rắc rối to rồi.”
Không biết đã mở bao nhiêu cánh cửa, Mạc Ý cuối cùng cũng tìm thấy một bóng người quen thuộc.
“Là cận vệ của Tôn Chủ, Lý đại nhân, ngài tỉnh lại đi!”
Mạc Ý vô cùng sốt ruột, nhưng dù hắn nói gì thì người trước mặt cũng không tỉnh lại.
Lâm Phàm phất tay áo, một vệt kim quang lóe lên, toàn bộ yêu khí trong phòng tan biến không còn dấu vết.
Ngay sau đó, Lý đại nhân dần hồi phục ý thức, từ từ mở mắt ra.
“Các ngươi là ai? Sao dám đêm hôm xông vào Tôn Chủ Phủ!” Lý đại nhân không kịp nghĩ nhiều, định rút bảo kiếm ra đánh bại đám người trước mặt, nhưng ông ta vừa mới tỉnh lại, cơ thể vô cùng yếu ớt, ngay cả bảo kiếm cũng không nhấc nổi.
Mạc Ý vội vàng nói: “Lý đại nhân, ta là Mạc Ý đây. Năm đó nếu không có Tôn Chủ đại nhân che chở, ta sợ rằng đã chết oan rồi.”
Nghe vậy, Lý đại nhân bừng tỉnh, nói: “Ngươi là Thế tử Mạc gia! Thế tử, sao ngài lại đến đây?”
Mạc Ý cười khổ: “Ta ở nhà nghe tin Thành Vô Nhân xảy ra chuyện nên muốn đến đây giúp một tay!”
Mạc Ý không có chút sức lực nào, Lý đại nhân nhìn dáng vẻ nhếch nhác của hắn cũng có thể đoán được phần nào.
Thân là Thế tử Mạc gia tôn quý, hắn trở nên chật vật thế này chắc chắn đã bị người khác ngăn cản.
Cũng phải thôi, Thành Vô Nhân bây giờ đã không còn như xưa, người khác tránh còn không kịp, ai lại nguyện ý đến đây chịu chết?
Ngay cả những người trẻ tuổi có thể trốn đi cũng đều đã rời khỏi, cả tòa thành mới trở nên tiêu điều như vậy.
Lão Tôn Chủ đời trước đặt tên nơi này là Thành Vô Nhân, ngụ ý là không ai có thể thay thế được. Nào ngờ mấy chục năm sau, nơi đây lại thật sự trở thành một tòa thành không người, thật đáng tiếc, đáng tiếc thay.
Lâm Phàm bước lên phía trước, vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Lý đại nhân, chúng tôi không có ác ý. Mọi người là chỗ quen biết cũ, xin hãy nói cho chúng tôi biết chân tướng ở đây.”
Lý đại nhân khẽ thở dài: “Cũng được. Ta vốn không định rời khỏi đây, bất kể xảy ra chuyện gì, ta đều muốn cùng Tôn Chủ đối mặt.”
“Nếu các vị đến đây là để giúp đỡ Tôn Chủ, ta cũng không giấu giếm nữa. Mấy năm trước, nơi này vẫn bình thường, đâu đâu cũng là cảnh tượng náo nhiệt.”
“Cho đến một lần, Tôn Chủ cứu một người rơi xuống nước. Sau đó, ngài ấy hôn mê suốt năm ngày năm đêm, đến khi tỉnh lại thì tính tình đại biến, như biến thành một người khác.”
“Không lâu sau, Tôn Chủ bị ám khí làm hủy hoại dung nhan, cả ngày chỉ có thể đeo mặt nạ.”
“Kể từ đó, tính tình của Tôn Chủ trở nên thất thường, đôi khi còn vô cớ gây phiền phức cho người khác.”
Lý đại nhân ngập ngừng, dường như còn có nỗi khổ tâm khác mà không biết phải nói ra sao.
Lâm Phàm lạnh lùng hỏi: “Những thiếu niên ở đây thật sự đã bỏ đi sao?”
Lý đại nhân nhíu mày: “Ngươi có ý gì?”
Dù sao, Lý đại nhân cũng là cận vệ bên người Tôn Chủ, có thể nói là người được Tôn Chủ tin tưởng nhất. Ở Thành Vô Nhân, lời của ông ta cũng như mệnh lệnh của Tôn Chủ, nào có ai dám chất vấn như vậy?