“Hắn từng bị người của Thiên Đạo làm trọng thương, sau khi được Ma Nữ tộc ta cứu giúp, hai người đã nảy sinh tình cảm rồi mang thai một đứa con. Chỉ có điều, sau khi Ma Nữ dùng thân thể tôi luyện thành ma kiếm Ma Yểm thì không rõ tung tích.”
“Gần đây, hồn linh của Ma Yểm cảm ứng được tung tích con trai hắn, thúc giục ta đi tìm. Tính theo thời gian, đứa bé đó có lẽ đã mười bốn tuổi.”
“Thiếu niên mười bốn tuổi ở Nhân tộc không phải là ít, không biết còn có đặc điểm nào khác không?”
“Ma kiếm này sẽ đi cùng các ngươi. Có điều, trước đây vì uy lực của nó quá khổng lồ, không thể khống chế nên đã bị lão già ở Thần giới phong ấn. Vì vậy các ngươi phải nhớ kỹ, sau khi đến Nhân tộc, tuyệt đối không được để bất kỳ ai phát hiện ra tung tích của ma kiếm.”
Nói rồi, hắn vung tay. Hắc khí lập tức bao trùm không trung ma điện. Khóe miệng Ma Tôn hơi nhếch lên, tay phải khẽ ngoắc một cái, trong luồng hắc khí bỗng nhiên bùng lên ánh sáng màu tím chói mắt.
“Đó là ma kiếm ư?!”
Trước đây, sau khi bị phong ấn, ma kiếm vẫn luôn được đặt trong ma trì để hấp thu oan nghiệt chi khí dày đặc nhất do Nhân tộc tụ lại. Bây giờ, nó đã đạt đến trạng thái dung hợp với Hỗn Độn chi khí trong Ma tộc, không chỉ trở thành nơi tu luyện tốt nhất cho người trong tộc mà còn có thể không ngừng rót vào luồng sức mạnh cường đại cho ma kiếm.
Vốn dĩ, ma kiếm chỉ cần hấp thu thêm một thời gian nữa là có thể phá giải phong ấn. Nhưng trong quá trình sức mạnh dần hồi phục, nó lại cảm ứng mãnh liệt được tung tích của con trai Ma Yểm. Nếu có thể tìm được đứa bé, chỉ cần một giọt máu của nó là có thể trực tiếp giải trừ phong ấn.
Ngày trước, lúc ma kiếm bị phong ấn, nếu không phải Thiên giới và Thần giới liên thủ, thì bọn họ đã chẳng có cơ hội phản kháng, làm sao có thể bị lão già Thần giới trói buộc được?
Và điều này cũng trở thành oán khí không thể nào tiêu tan của ma kiếm. Một khi phong ấn được giải trừ, nó sẽ giết thẳng lên Cửu Thiên, báo mối thù tích tụ ngàn năm qua.
Ba người đều chấn động. Bởi vì sự tồn tại của ma kiếm chỉ có Ma Chủ mới được tận mắt chứng kiến, để đề phòng những kẻ khác có lòng riêng, không một ai biết tung tích của nó, ngay cả Ma Tôn cũng vậy.
Cho nên đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được uy lực của ma kiếm. Dù đã bị phong ấn, nhưng sức mạnh của nó vẫn khiến người ta không dám đến gần dù chỉ một bước. Dù không lại gần, vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh của nó đang không ngừng khuếch tán từ thân kiếm ra toàn thân.
Luồng hắc khí dày đặc ập tới, mọi người vội vàng lùi lại. Bởi vì luồng hắc khí đó trông thì tĩnh lặng nhưng thực chất lại cuộn trào dữ dội, căng thẳng tột độ, khiến người ta chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà không dám khinh nhờn.
Ma Chủ cười tà mị, phất tay một cái, ma kiếm xoay tròn rồi hạ xuống. Một luồng sức mạnh kinh người bỗng nhiên càn quét bốn phương, phát ra những tiếng nổ vang trời. Ba người nhanh chóng ẩn mình né tránh, chỉ có Ma Chủ vẫn bình tĩnh ngồi yên, trong đôi mắt còn lóe lên hồng quang.
Khi hắc khí dần tan đi, sức mạnh cũng bị ma kiếm thu lại trong nháy mắt, nhưng cảm giác áp bức bẩm sinh ấy vẫn khiến người ta sợ hãi.
“Sao thế? Mời bản tọa ra đây, là đã có tung tích con trai ta rồi à?”
Một giọng nói khàn khàn truyền ra từ phía ma kiếm, chủ nhân của giọng nói chính là hồn linh của Ma Yểm. Giờ đây, hắn đã tu luyện thành kiếm linh, lại là Chúa Tể của mọi lưỡi kiếm trên thế gian, bất kỳ thanh kiếm nào gặp phải cũng đều phải cúi đầu thần phục.
“Không sai, ngay tại thành của Nhân tộc.”
“Bản tọa đã làm theo lời ngươi, dùng Ma Hóa Thạch cảm ứng trên bầu trời Nhân tộc. Con trai của ngài, Thích La, đang ở đó!”
“Không ngờ U Nguyệt lại mang Thích La đến Nhân tộc, thảo nào ta tìm nàng bao nhiêu năm mà không có chút tin tức nào.”
“Bảo người của ngươi tiếp tục tìm cho ta! Bản tọa không thể để nó tiếp tục ở lại Nhân tộc. Nếu một ngày nào đó ma tính của nó thức tỉnh, Nhân tộc chắc chắn sẽ thừa cơ gây bất lợi cho nó!”
“Ta đã mất bọn họ lâu như vậy rồi, tuyệt đối không thể ngồi yên làm ngơ!”
“Ngài từng nói sẽ đích thân đến Nhân tộc tìm kiếm, ta có thể phái người đi cùng ngài để tìm tung tích của Thích La.”
Ánh mắt Ma Chủ đảo qua, nhìn về phía Quỹ Họa, sự tin tưởng dành cho hắn cũng dần sâu sắc hơn. Dù sao hắn cũng là người đã tôi luyện ma thảo, cả đời chỉ có thể phục vụ cho mình y.
“Không được. Ma khí của bản tọa quá nặng, tu sĩ Nhân tộc rất dễ phát hiện ra ta. Khi phong ấn chưa được giải trừ, ta không thể để lộ hành tung. Vì vậy, lần này đành phải nhờ phụ tá đắc lực của ngươi thay mặt bản tọa đi một chuyến.”
Nói rồi, ma khí lượn lờ quanh thân ma kiếm bỗng nhiên vặn vẹo, sau đó một viên lân thạch màu tím bay ra, đáp xuống tay Ma Chủ.
Ánh mắt y co lại: “Đây là ma lân thạch?!”
Ma Tôn ngước nhìn ma kiếm, rồi đáp lại: “Chính là ma lân thạch. Chỉ cần mang thứ này đến nơi Thích La ở, một khi đến gần nó, ma lân thạch sẽ phát ra ánh sáng lấp lánh.”
Ma Tôn nhìn chằm chằm vào ma lân thạch, trầm ngâm một lát rồi nói: “Tốt, đã vậy thì để Túc Phong và Quỹ Họa cùng đi. Hai ngươi nhất định phải nhanh chóng tìm được Thích La trở về!”
Nói xong, hắn vung tay, ném Ma Yểm Thạch trong tay cho Quỹ Họa. Hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, thấy đó chỉ là một hòn đá màu tím bình thường, ngoài luồng hung lệ chi khí tỏa ra từ bên trên, trông cũng không có gì lợi hại.
Túc Phong vỗ vào lưng Quỹ Họa, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, gật đầu nói: “Thuộc hạ tuân lệnh Ma Chủ!”
Quỹ Họa hoàn hồn, lập tức nói: “Thuộc hạ tuân lệnh Ma Chủ!”
“Khoan đã, tại sao trong cung điện Ma tộc lại có khí tức của Nhân tộc!”
Ma Chủ nghe vậy, đôi mày tỏa ra vẻ âm u, ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Quỹ Họa. Cùng lúc đó, sắc mặt Ma Tôn càng thêm nặng nề, theo bản năng nhìn về phía hắn.
Ma kiếm ngửi thấy khí tức, cảm thấy có gì đó không đúng, đột nhiên quay sang nhìn Quỹ Họa.
Quỹ Họa cụp mắt xuống, vẻ mặt tỏ ra vô cùng lãnh đạm. Hắn cảm nhận được khí tức của ma kiếm không ngừng đến gần, bất giác giật giật khóe miệng. Một luồng hắc khí gào thét lướt qua, trong nháy mắt, ma kiếm đã lơ lửng trước mặt hắn. Đối mặt với uy áp cường đại, Quỹ Họa không dám có bất kỳ hành động thừa thãi nào, cho đến khi nó đột nhiên lên tiếng, hắn không khỏi rùng mình.
“Ngươi là Nhân tộc, tại sao Nhân tộc lại ở đây?!”
Xung quanh lập tức tràn ngập hắc khí, tim của mọi người như đã vọt lên đến cổ họng, không ai dám hó hé một lời.
“Không đúng, ngươi là kẻ nửa người nửa ma!”
“A ha ha ha ha ha ha, thì ra là thế, thì ra là thế!”
Tiếng cười khàn khàn vang vọng khắp cung điện, Túc Phong đứng bên cạnh đã căng thẳng đến mức mặt mày tái nhợt.
“Không ngờ người trong Ma tộc lại kết hợp với Nhân tộc sinh ra một đứa con. Ta đã nói rồi phải không, người của Ma tộc tuyệt đối không được có bất kỳ liên hệ nào với Nhân tộc!”
Ma kiếm vừa dứt lời, oán khí trong lòng Quỹ Họa đã không ngừng trỗi dậy, hai luồng khí lưu mạnh nhất trong cơ thể lại một lần nữa xung đột lẫn nhau, hắn chỉ có thể cố gắng khống chế.
Nhưng đối với ma kiếm mà nói, nó chỉ cần liếc mắt là đã nhìn ra trong cơ thể hắn có một luồng khí lưu màu đỏ và một luồng khí lưu màu xanh lam đang không ngừng va chạm.
“Đây là huyền lực và U Minh hàn khí?!”
“Sức mạnh của U Minh hàn khí, trong Ma tộc chỉ có một người sở hữu, tại sao ngươi lại có được nguồn sức mạnh này!”
“Bởi vì hắn là con trai của Hữu sứ Minh Tá dưới trướng Ma Chủ tiền nhiệm và Hồng Yên Nhiên của gia tộc họ Hồng bên Nhân tộc. Cha hắn đã vì Ma tộc mà tử trận, còn mẹ hắn và cả gia tộc đều bị người ta vu oan hãm hại. Mối thù này của hắn chưa báo, Ma tộc chúng ta không thể ngồi yên làm ngơ!”
Ma Tôn vẻ mặt nghiêm nghị, bấm đốt ngón tay, từng lời nói ra châu ngọc, mà mỗi một câu đều như những lưỡi dao sắc bén, một lần nữa khơi dậy mối oán hận tích tụ trong lòng hắn
Thiên Lôi Trúc — ký ức nằm giữa những dòng chữ