Virtus's Reader
Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Chương 2231: CHƯƠNG 2231: NỖI SỢ DÂNG TRÀO

Minh Nhược bèn nói:

— Bởi vì mỗi lần hắn đến tìm ta trút giận, trong tay đều cầm một bức thư. Ta thấy trên đó có chữ ký của ca ca hắn nên mới biết.

— Nhưng thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là cố tình kiếm chuyện với ta thôi chứ không thật sự làm ta bị thương. Chỉ là mỗi lần ta đẩy hắn ra thì hắn lại vô tình va vào đâu đó bị thương.

— Cho nên Lợi ca, huynh đừng quá lo cho ta. Bản tính hắn không xấu, chỉ là đôi khi tính tình hơi nóng nảy thôi. Nhìn vào lúc huấn luyện thường ngày là ta có thể thấy, hắn thật sự rất yêu thích việc này.

Nghiêu Lợi bán tín bán nghi quay đầu nhìn cậu, đáy mắt vẫn còn vẻ kinh ngạc:

— Thật sao?

Minh Nhược liên tục gật đầu. Thấy sắc mặt hắn bỗng trầm xuống, hắn nói:

— Nhưng dù thế nào đi nữa, hắn kiếm chuyện với đệ là hắn sai. Lúc nào đó ta nhất định phải tìm ngày lành dạy dỗ hắn!

— Mà hình như Lợi ca cũng đâu có gặp hắn mấy lần, sao lại chắc chắn là hắn bắt nạt đệ như vậy? — Minh Nhược cười đầy ẩn ý.

— Còn không phải lần trước ta đến tìm đệ, vừa hay thấy hắn nắm tay đệ không buông, ánh mắt đó lại còn như muốn ăn tươi nuốt sống đệ, đáng sợ vô cùng. Sau đó qua một hồi điều tra, không ngờ hắn lại là bào đệ của thành chủ quận đô thành. Từ đó ta càng kết luận hắn tuyệt đối không phải người tốt!

— Về sau ta năm lần bảy lượt đến tìm đệ chơi, không ngờ lại gặp hắn kiếm chuyện với đệ, tức đến nỗi ta suýt nữa vung một chưởng đánh chết hắn.

— Phì, thật ra tu vi của huynh ấy ở Nam Tướng phủ cũng thuộc hàng đầu rồi, nên Lợi ca không cần vì đệ mà đi tìm huynh ấy đâu.

Nghiêu Lợi tức giận đột ngột quay đầu lại, vô tình động đến vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt:

— Hay lắm Minh Nhược, ý đệ là ta yếu hơn tên kia phải không?

— Phải biết rằng, trong khoảng thời gian này tu vi của ta đã tăng tiến không ít. Nếu không phải Nam Tướng phủ các ngươi sống chết không cho ta vào cửa, có khi ta đã vượt qua cả thí luyện rồi!

Hắn bỗng ra vẻ nghiêm túc, hắng giọng nói:

— Mặc dù mấy năm trước ở Tây Tướng phủ ta chỉ mới qua được ải đầu tiên, nhưng bây giờ ta đã không còn là ta của ngày xưa nữa!

— Vâng, vâng, nhưng đệ cũng không có ý nói huynh yếu, mà là Thất sư huynh thật sự rất mạnh. Khi nào huynh thật sự đối mặt với huynh ấy thì sẽ cảm nhận được thôi.

— Được rồi, được rồi! — Nghiêu Lợi chẳng thèm để ý mà khoát tay.

Minh Nhược vô tình nhìn ra ngoài phòng, thấy Nam Tướng đi tới liền vội vàng đứng dậy huých tay hắn. Thấy ngài vẫy tay, cậu liếc nhìn Nghiêu Lợi rồi đi ra ngoài.

— Đúng rồi Minh Nhược, gần đây cha ta có tới đây tìm ta không? Nếu ông ấy tới, nhất định phải nói ta không có ở đây nhé!

— Yên tâm đi, chuyện này cha ngươi không biết đâu!

Nghe thấy giọng của Hạ Lâm, Nghiêu Lợi bỗng thấy sởn gai ốc. Hắn đột ngột quay đầu lại, chẳng biết Nam Tướng đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.

“Cái tên Minh Nhược này, đi mà không nói với mình một tiếng, xem lúc về mình dạy dỗ cậu ta thế nào!” Nghiêu Lợi vội dời mắt đi, không dám hó hé thêm lời nào.

— Tỉnh rồi à?

— Còn đau không?

Nghiêu Lợi theo bản năng trả lời:

— Bôi thuốc xong đã đỡ nhiều rồi, cảm ơn huynh, Hạ Lâm ca.

— Người ngươi nên cảm ơn là Tây Tướng, không phải ta. Nếu không, với tội ngươi gây ra, đủ để ngươi mất mạng rồi!

— Ta biết sai rồi. Ta không nên tin lời của Lâm Không, không nên không suy nghĩ kỹ càng khiến Tây Thành tổn thất nặng nề. Lần sau sẽ không tái phạm nữa.

— Biết là tốt. Ngươi cứ nghỉ ngơi trước đi, ta còn có công vụ phải xử lý, Minh Nhược sẽ đến chăm sóc ngươi.

Nghiêu Lợi thấy hắn định đi, có chút tò mò gọi:

— Hạ Lâm ca!

Hắn lặng lẽ dừng bước, quay người nhìn về phía Nghiêu Lợi. Bị uy áp của hắn chấn nhiếp, Nghiêu Lợi vội dời mắt đi:

— Trước đây ta không nên nói chuyện với huynh như vậy. Bây giờ ta cũng đã nhận thức sâu sắc được khuyết điểm của mình, quả thật không đủ tư cách để vào đây!

— Chuyện đã qua rồi, nói nhiều cũng vô nghĩa. Mà ta không cho ngươi vào phủ cũng không phải vì thực lực của ngươi. Trải qua bài học lần này, ngươi cũng đã có nhận thức mới về bản thân, ta sẽ không nói nhiều nữa.

Nghiêu Lợi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, không chỉ vì khí thế uy nghiêm bẩm sinh của hắn, mà còn vì sự lạnh lẽo nơi đáy mắt. Nhất là sau một năm không gặp, hắn dường như trở nên càng thêm lãnh khốc, đạm mạc.

— Đúng rồi, Tiểu Khê tỷ tỷ đâu?

Đồng tử Hạ Lâm lập tức co rụt, khóe miệng giật giật. Hai nắm tay bất giác siết chặt, gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ mồn một, khiến người ta bất giác sợ hãi.

— Cô ấy không có ở đây. — Nói xong, hắn liền bước ra khỏi phòng.

Nghiêu Lợi không khỏi ngơ ngác, lẩm bẩm:

— Không có ở đây là sao, chẳng lẽ lại đi rồi?

Ánh mắt hắn đảo một vòng, nghĩ lại: “Không đúng, một năm trước lúc ta giận dỗi Hạ Lâm ca rời khỏi Uẩn Phúc Thành, hai người họ đang yêu nhau say đắm cơ mà.”

Hắn không khỏi có chút khó hiểu, thậm chí khi đó hắn còn thường xuyên âm thầm bực bội vì sự xuất hiện của Tiểu Khê đã khiến Hạ Lâm ít quan tâm đến mình hơn. Bây giờ nghĩ lại, đúng là mình đã quá trẻ con.

Dù sao thì một năm qua, Nghiêu Lợi không còn được gia đình bao bọc trong chiếc kén ấm áp nữa, hắn đã trải qua rất nhiều trắc trở. Hắn cũng đã dựa vào năng lực của mình để sống cuộc sống tự do mà mình hằng ao ước.

Hắn hoàn hồn lại, nhớ lại vẻ mặt lạnh lùng và giọng điệu băng giá đến không cảm nhận được một tia hơi ấm nào của Hạ Lâm vừa rồi.

— Cứ cảm thấy có gì đó không đúng!

— Cái gì không đúng vậy? — Minh Nhược cười nói bước vào. Nghiêu Lợi sững sờ một lúc rồi quay đầu nhìn cậu:

— Vừa nãy chạy nhanh thế, giờ này sao lại tới đây?

— Phì, đương nhiên là đến chăm sóc Lợi ca của chúng ta rồi. Vừa rồi là tướng quân ra hiệu cho ta ra ngoài, ta nào dám không nghe chứ? — Minh Nhược cười gãi đầu giải thích.

— Thôi được, vậy ta đây đại nhân đại lượng, không làm khó thằng nhóc nhà ngươi nữa! — Nghiêu Lợi cúi đầu, có chút mệt mỏi nói.

— Đúng rồi, gần đây đệ có thấy Tiểu Khê tỷ không?

— Trước đây ta luôn vô cớ nổi giận với tỷ ấy, là ta không đúng, ta muốn nói lời xin lỗi với tỷ ấy! — Nghiêu Lợi đột nhiên ngẩng đầu nói.

Đứng sau lưng hắn, Minh Nhược nghe vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi, ngay cả nụ cười vốn treo trên môi cũng tắt ngấm.

Vài phút trước, lúc Nam Tướng sắp đi đã từng thấp giọng dặn dò Minh Nhược rằng tuyệt đối không được tiết lộ bất cứ thông tin gì liên quan đến Lâm Khê. Bây giờ lại bị Nghiêu Lợi chất vấn, cậu thật sự có chút khó xử.

— Lâm Khê tỷ… gần đây có việc, về nhà thăm người thân rồi!

— Vậy sao?

Nghiêu Lợi hơi sầm mặt lại, rồi lại cúi gằm mặt xuống. Hắn đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng, là khi nàng gặp cướp trên đường và được Hạ Lâm cứu, sau đó mới được đưa về Nam Tướng phủ.

Hắn nhớ rất rõ, lúc đó hắn vừa hay gặp nàng đi theo sau lưng Hạ Lâm ca vào phủ. Vì ngứa mắt nên hắn đã chất vấn lai lịch của nàng, và nàng đã nói rõ rằng mình không còn người thân nào trên đời này, bơ vơ không nơi nương tựa!

— Ngươi đang lừa ta!

Nghiêu Lợi đột ngột quay đầu nhìn cậu, nghiêm nghị nói:

— Nàng rõ ràng không có người thân, cho nên ngay từ đầu mới xin Hạ Lâm ca cho nàng ở lại bên cạnh!

Minh Nhược lập tức hoảng hốt: “Chết rồi, mình vào phủ chưa đến một năm, hoàn toàn không biết những chuyện vặt vãnh này!”

— Mau nói, rốt cuộc ngươi đang giấu ta chuyện gì! — Nghiêu Lợi khí thế hùng hổ trừng mắt nhìn Minh Nhược. Thấy vẻ mặt đáng thương cúi đầu của cậu, hắn lại không nỡ lớn tiếng quát mắng.

— Thôi được rồi, tự ta đi hỏi hắn!

Minh Nhược thấy hắn định đứng dậy, vội vàng trấn an:

— Đừng mà Lợi ca, huynh làm vậy sẽ khiến vết thương rách ra đó. Ta nói, ta nói là được chứ gì!

— Thế mới phải chứ! — Nghiêu Lợi cười nhạt, tư thế nửa ngồi nửa nằm lập tức ngả lại xuống giường.

— Nói đi, đừng lề mề nữa, Lợi ca ta thích người sảng khoái! — Nghiêu Lợi ngoảnh đầu nhìn cậu, nhíu mày lại. Thấy vẻ mặt cậu quả thật có chút khó xử, điều này lại càng khiến hắn tò mò rốt cuộc bọn họ đang giấu mình chuyện gì.

— Thật ra… Lâm Khê… đã qua đời một tháng sau khi huynh đi rồi.

— Ngươi nói cái gì? Chết?

Nghiêu Lợi vẻ mặt kinh hãi đột ngột nhìn cậu, vô tình lại động đến vết thương:

— Hiss…

— Ngươi nói rõ cho ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Sắc mặt Nghiêu Lợi có chút trắng bệch, cộng thêm việc vừa rồi quá kích động, khiến hắn nhất thời có chút đuối sức, ngay cả giọng nói cũng trở nên yếu ớt vì phải nén cơn đau trên người.

Minh Nhược vội vàng đứng dậy, nhìn ra ngoài phòng dò xét, sau đó lặng lẽ đóng cửa lại.

🔥 Truyện hay mỗi ngày — Thiên Lôi Trúc

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!