Virtus's Reader
Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Chương 2287: CHƯƠNG 2287: LẠNH NHẠT

Trong đôi mắt Lam Tầm ánh lên vẻ lạnh lùng, y cất giọng: “Ngươi có biết linh phù kia được đặt ở đâu không?”

Vương Nghị trầm ngâm một lát: “Ngay tại ngôi mộ của người tên Trác Bạch, kẻ vừa đi cùng các ngươi.”

Trước đó ta vốn định tìm hắn báo thù rửa hận, nhưng không ngờ thù chưa báo được lại còn bị linh châu của hắn đả thương, nên đành phải quay lại nơi này hấp thu oán khí đất trời để chữa thương.

“Không biết các vị có thể giải trừ linh phù đó không? Nếu được, ta có thể tự mình đi báo thù!” Giọng Vương Nghị trở nên kích động.

“Không thể được. Nơi này quy tụ vô số tà linh, mà những người bị ngươi sát hại cũng giống như ngươi, đều do oán niệm ngưng tụ mà thành. Thêm vào đó, địa thế nơi đây thuần âm, càng khiến cho oán khí của các ngươi tăng thêm.”

“Nếu không có linh phù đó trấn áp, những tà linh này sẽ không còn bị trói buộc mà mặc sức hoành hành, đến lúc đó sẽ làm hại nhiều người hơn, hậu quả khó mà lường được!”

“Mà ngươi lại là kẻ đứng đầu tà linh nơi đây, nếu ngươi không còn, chúng sẽ mất đi sự áp chế, hậu quả đó không phải là thứ ngươi có thể gánh v nổi.”

Nói rồi, Lâm Phàm nhìn sang Lam Tầm: “Chuyện tịnh hóa nhờ cả vào ngươi. Bọn chúng vốn không nên tiếp tục lưu lại nhân gian, đã đến lúc trở về nơi thuộc về mình rồi!”

“Còn ngươi, Vương Nghị, tâm nguyện của ngươi ta sẽ thay ngươi hoàn thành, hãy an tâm ra đi!”

Hắn trầm ngâm một lát rồi chắp tay nói: “Đa tạ. Nương tử của ta tên là Tạ Liễu Cầm, nếu các vị gặp được nàng, xin hãy thay ta nhắn lại, nhất định phải bảo nàng sống cho thật tốt, tìm một gia đình khá giả mà gả đi.”

“Kiếp này chúng ta hữu duyên vô phận, không thể bạc đầu giai lão. Kiếp sau, ta nhất định sẽ trở thành một người tài giỏi để bảo vệ nàng cả đời. Còn nữa, đừng vì ta mà đau khổ, hãy nhớ sống thật vui vẻ và hạnh phúc trong những ngày tháng sau này.”

Lâm Phàm thấy hai hàng lệ trong chảy dài trên má hắn: “Yên tâm, ta nhất định sẽ chuyển lời giúp ngươi.” Đoạn, hắn nhìn về phía Lam Tầm, trầm giọng nói: “Bắt đầu đi!”

Hai người nhìn nhau gật đầu. Sau đó, dưới sự tịnh hóa của Lam Tầm, luồng khí ô uế xung quanh dần tan biến, các tà linh cũng theo đó mà siêu thoát về nơi chúng thuộc về.

Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi Vương Nghị tan biến, hắn đã để lại thứ cuối cùng của mình ở thế gian này. Lâm Phàm bước tới nhặt lên, đó là một cây trâm cài tóc bằng gỗ được điêu khắc tinh xảo, có lẽ là hắn định tặng cho thê tử của mình.

Trong chớp mắt, ánh trăng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, mọi thứ ô uế đều đã tan biến hết.

Cửa miếu được đẩy ra, Trác Bạch và Lam Tầm bước vào. Thấy Trác Bạch đã tỉnh, sắc mặt cũng đã hồng hào trở lại, may mà không có gì đáng ngại.

“Đa tạ Linh Sư đã cứu giúp!”

Sắc mặt Trác Bạch có chút tái nhợt, cậu yếu ớt đứng dậy hành lễ.

Lâm Phàm bước tới, khoát tay bảo cậu ngồi xuống: “Ta chẳng qua chỉ đưa ngươi từ tay tà linh trở về, người thật sự cứu ngươi chính là Trác Vũ và Ly Phàm, ngươi nên cảm ơn họ mới phải.”

Cậu đột nhiên quay đầu nhìn Trác Vũ: “Tam sư huynh…”

“Ấy, chuyện này ngươi nên cảm ơn Ly Phàm mới phải. Nếu không có nó, e là ta cũng không kéo ngươi về được.”

Ngồi phía sau, Ly Phàm vội huých vào lưng hắn: “Ý của Trác Vũ sư huynh là nếu không có mọi người cùng nhau thi pháp đưa ngươi từ chỗ tà linh về, e là ngươi vẫn còn hôn mê đấy.”

“Mọi người nói có đúng không, ha ha ha ha!”

“À, đúng đúng đúng!” Trác Vũ vội đáp lời.

Trác Bạch chạm vào đôi mắt khô khốc, khẽ thở dài: “Sao ta cứ cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ rất dài, hình như còn mơ thấy cả đệ đệ của ta…”

“Chắc là do mệt quá thôi. Đúng rồi, mọi người nghỉ ngơi một lát đi, sáng mai còn phải lên đường nữa.”

Lâm Phàm nhìn về phía Ly Phàm, mỉm cười gật đầu.

Dù đã đi đường cả ngày, lại còn bất ngờ gặp tà linh quấy phá, nhưng chẳng mấy ai có thể thực sự ngủ được. Nghe tiếng gió thổi làm giấy dán cửa sổ kêu sột soạt, khu rừng hoang này sau khi không còn tà linh dường như cũng bớt đáng sợ hơn.

Ly Phàm quay đầu nhìn Trác Bạch, thấy cậu nhắm mắt, chân mày nhíu chặt, xem ra ngủ không được ngon giấc.

Về những chuyện xảy ra trong cơn ác mộng của cậu và lời kể của Trác Vũ, hắn vẫn muốn tự mình hỏi cậu về người đệ đệ kia.

Suy nghĩ một hồi, cơn buồn ngủ dần ập đến, hắn khẽ nhắm mắt rồi từ từ thiếp đi.

Lát sau, chân mày Trác Bạch giãn ra, bên miệng khẽ thì thầm: “Ca ca sẽ sống thật tốt.”

Càn Khôn nghe tiếng, liếc nhìn qua rồi lại quay đầu đi, vẻ mặt lạnh nhạt ngước nhìn những vì sao lấp ló sau mái hiên. Vào khoảnh khắc này, dường như mọi thứ đều trở nên không còn quan trọng nữa.

Thời gian nửa đêm sau luôn trôi qua rất nhanh, ánh bình minh dần ló dạng, ánh sáng lan tỏa vào trong miếu. Lam Tầm đang tĩnh tọa cảm nhận được tia nắng lướt nhẹ qua mặt, liền từ từ mở mắt.

Thấy Lâm Phàm đang vươn vai ở ngoài cửa, ngước mắt nhìn ráng chiều, Lam Tầm đi đến bên cạnh, nhìn theo ánh mắt của hắn: “Lần đầu thấy ngươi dậy sớm như vậy đấy.”

“Không ngủ được.” Lâm Phàm bất giác thở dài.

“Linh Sư sao lại không ngủ được?”

Hai người nghe tiếng liền quay lại, thấy Trác Vũ dụi mắt bước ra. Lâm Phàm thản nhiên cảm thán: “Chắc là do đất cứng quá, nằm cấn hết cả người, không thoải mái bằng giường ở nhà ta.”

“Còn ngươi thì sao, không phải cũng dậy sớm thế à?”

Trác Bạch nhìn mặt trời đang dần lên, im lặng hồi lâu rồi bình tĩnh nói: “Mục đích của chuyến đi này càng nhanh càng tốt, không thể trì hoãn thêm.”

Lâm Phàm mỉm cười: “Ngươi lo xa quá rồi đấy. Ta thấy sư huynh kia của ngươi ngủ say như chết, cái tâm thái vô tư lự thế này cũng hiếm có thật, ha ha ha.”

Lam Tầm bất giác nhìn vào trong, liếc qua ba người đang ngủ với đủ loại tư thế rồi lạnh lùng nói: “Ta đi gọi họ dậy.”

Lâm Phàm gật đầu, rồi ánh mắt chứa đầy thâm ý nhìn về phía trước: “Có phải ngươi vẫn canh cánh trong lòng chuyện trong cơn ác mộng đêm qua không?”

“Linh Sư biết sao?” Trác Bạch lộ vẻ kinh ngạc, nhưng rồi lại nhanh chóng trở về dáng vẻ lạnh nhạt.

“Nhưng ta đã nghĩ thông suốt rồi. Nhiều năm như vậy, ta cũng nên buông bỏ thôi. Người đã mất chung quy không thể quay về bên cạnh ta được nữa, điều ta có thể làm chỉ là giữ người ấy trong tim, sống tiếp với hy vọng của người ấy.”

“Ngươi có thể có được cảm ngộ này thì tốt quá rồi. Đôi khi cũng nên nhìn những người bên cạnh mình nhiều hơn, chấp nhận sự quan tâm của họ dành cho ngươi.”

Trác Bạch tất nhiên hiểu ý trong lời nói của Lâm Phàm. Cậu nhìn Trác Vũ và những người khác, bất giác nở nụ cười: “Ta hiểu rồi.”

Cùng lúc đó, Lam Tầm không còn cố ý đè nén hàn khí quanh thân, khiến ba người kia đồng loạt tỉnh giấc vì lạnh.

“Cái quái gì thế, sao tự dưng lại lạnh vậy!”

Trác Vũ cảm thấy như có một luồng gió lạnh buốt thổi qua người, không khỏi lạnh đến mức co người lại, run lên bần bật.

Ly Phàm và Càn Khôn thì xoa xoa hai tay, run rẩy ngồi dậy. Hai người run đến mức răng va vào nhau lập cập, ngước nhìn Lam Tầm, thấy đôi mắt y lóe lên hàn quang màu xanh lam, lập tức cảm thấy càng thêm rét buốt và đáng sợ.

Lâm Phàm thấy hai người run rẩy chạy đến bên cạnh mình, giả vờ không biết gì mà cười nói: “Hai người bị sao thế?”

Thấy hai người cùng lúc quay lại nhìn mình với ánh mắt đầy oán trách, hắn không nhịn được bật cười: “Ha ha ha, nếu không làm vậy, ta còn tưởng các ngươi không nỡ tỉnh giấc đấy.”

Trác Bạch đứng một bên không nhịn được mà bật cười: “Được rồi, dọn dẹp một chút đi, chúng ta chuẩn bị xuất phát.”

“Vâng, vâng!”

Ở một bên khác, Trác Vũ đã co rúm người lại, lẩm bẩm: “Sao… sao tự dưng lại lạnh thế này? Ta đột nhiên nhớ cái nệm ấm trong phủ quá.”

🌙 Thiên Lôi Trúc — chữ mượt như gió

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!