“Thằng nhóc, ngươi vẫn ngông cuồng lắm, xem ta giết ngươi thế nào!” Gã đàn ông áo xanh gầm lên, cơ thể hóa thành một luồng khói đen lao về phía Lâm Phàm, tốc độ nhanh như quỷ mị.
Gã đàn ông áo xanh này vậy mà sở hữu thuật thuấn di.
“Đây là công pháp gì?” Lâm Phàm hỏi.
Gã áo xanh phớt lờ hắn, nhanh chóng áp sát Lâm Phàm. Luồng khói đen như thủy ngân chảy tràn trên đất, bao trùm lấy hắn, khiến hắn không đường thoát thân.
Ngay khoảnh khắc luồng khói đen ập tới, trong đầu Lâm Phàm lóe lên vô số pháp môn phòng ngự. Hắn vội vàng thúc giục Cửu Huyền Thiên Hỏa Quyết, ngưng tụ Cửu Huyền Thiên Hỏa bao bọc quanh thân, tạo thành một tầng rào chắn lửa để ngăn cản luồng khói đen.
Luồng khói đen va vào rào chắn lửa, phát ra tiếng “xèo xèo” nhưng không thể xâm nhập.
“Ngươi thật sự nghĩ cái rào chắn Cửu Huyền Thiên Hỏa này dễ phá đến thế sao?” Gã áo xanh nói, cơ thể gã đột nhiên hóa thành vô số sợi tơ đen, lanh lẹ như lươn trạch, chui vào trong người Lâm Phàm.
“A!” Lâm Phàm gào lên đau đớn. Những sợi tơ đen đó đã xâm nhập thẳng vào linh hồn, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt tinh thần lực của hắn.
“Thằng nhóc, đây mới chỉ là bắt đầu thôi!” Gã áo xanh cười lớn.
“Cửu Tinh Hồn Ấn, diệt cho ta!” Lâm Phàm gầm lên giận dữ. Chín viên châu ngưng tụ trước người hắn rồi bay ra, dung hợp lại với nhau, biến thành chín mặt trời nhỏ hút sạch những sợi tơ đen kia.
Giọng nói của gã áo xanh lại vang lên:
“Độc tố của ta tuy có thể chui vào mọi ngóc ngách, nhưng lại bị chín mặt trời nhỏ kia hút mất, chắc ngươi hiểu rõ rồi chứ!”
Độc tố của gã đàn ông áo xanh này lại có thể bị chín mặt trời nhỏ kia hút sạch!
Điều này khiến Lâm Phàm vô cùng kinh ngạc. Chẳng trách những kẻ kia không muốn dùng sương độc, bởi vì sương độc của chúng một khi gặp phải Cửu Viêm Châu sẽ lập tức tan thành mây khói.
Độc tố của Cửu U Ma Hoàng tuy lợi hại, nhưng cũng không đến mức này.
“Thằng nhóc, có phải rất bất ngờ không! Ta nói cho ngươi biết, đây chỉ là chút tài mọn thôi!” Gã áo xanh cười nói.
“Vậy sao? Ta cũng muốn lĩnh giáo một phen, xem ngươi làm gì được ta!”
Lâm Phàm cười đáp, nhưng trong lòng thầm nghĩ: “Cửu Âm Kiếm và Cửu Viêm Châu tương sinh tương khắc. Độc tố của gã bị Cửu Viêm Châu của ta hút sạch, uy lực của Cửu Âm Kiếm chắc chắn sẽ suy yếu đi nhiều!”
Dưới sự điều khiển của gã áo xanh, Cửu Âm Kiếm lại bay về phía Lâm Phàm, chỉ có điều tốc độ đã chậm đi không ít. Rõ ràng sau khi độc tố bị Cửu Viêm Châu hút mất, uy lực của Cửu Âm Kiếm đã không còn như trước.
Cửu Tinh Hồn Ấn của Lâm Phàm cũng bắn ra, lao thẳng về phía gã áo xanh, mang theo khí tức mãnh liệt khiến người ta run rẩy.
“Cửu Âm Kiếm!” Gã áo xanh gầm khẽ, một luồng kiếm khí màu trắng bắn ra, va chạm với Cửu Tinh Hồn Ấn.
Cửu Tinh Hồn Ấn bị kiếm khí đánh nát, mà luồng kiếm khí kia cũng biến mất không tăm tích.
Thấy kiếm khí của Cửu Âm Kiếm bị phá vỡ, khóe miệng Lâm Phàm nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn thúc giục Cửu U Thần Lôi, lại bắn ra một tia sét tím về phía gã áo xanh.
Uy lực của Cửu U Thần Lôi lớn hơn Cửu Tinh Hồn Ấn rất nhiều, vì vậy Cửu Âm Kiếm hoàn toàn không chống đỡ nổi, bị đánh thành bột phấn.
Gã đàn ông áo xanh cũng bị Cửu U Thần Lôi đánh trúng, luồng khói đen lập tức tan biến. Trên người gã chi chít vết thương, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả áo.
“Thật là một luồng sức mạnh sấm sét đáng sợ!” Gã áo xanh kinh hãi trong lòng, không ngờ Lâm Phàm còn có thể thi triển ra sức mạnh sấm sét cường đại như vậy. Xem ra thực lực của hắn còn vượt xa dự đoán của gã. Gã không dám ở lại nữa, vội vàng xoay người bỏ chạy.
“Muốn chạy à? Ngươi nghĩ mình chạy thoát sao?” Lâm Phàm cười khẩy, nhanh chóng đuổi theo.
Gã đàn ông áo xanh không ngừng vung kiếm chém ra bốn phía, kiếm ảnh đầy trời dày đặc như mưa, khiến người ta khó lòng nhìn rõ thế công của gã.
Lâm Phàm hai tay nắm chặt Cửu U Thần Kiếm, đột ngột chém tới.
Một tiếng nổ lớn vang lên, cả người Lâm Phàm lùi lại mấy bước, còn gã đàn ông áo xanh thì bay ngược ra sau vài mét, sắc mặt có chút tái nhợt.
Lâm Phàm cảm nhận được cơn đau nhói truyền đến từ cánh tay. Thân thể của gã áo xanh này lại cứng rắn đến thế, Cửu U Thần Kiếm của hắn không những không chém đứt được gã mà ngược lại còn khiến chính mình bị thương.
“Thân thể của ngươi lại cứng hơn cả Tiên Khí, đúng là quái vật!” Lâm Phàm cười nói.
“Thằng nhóc nhà ngươi, sao lại khó xơi đến vậy! Ngươi từ đâu chui ra mà ta chưa từng nghe nói tới?” Gã áo xanh hỏi.
“Cửu U Giới!” Lâm Phàm hừ lạnh, nói ra lai lịch của mình.
“Hóa ra ngươi là người của Cửu U Giới, chẳng trách lại biết nhiều như vậy!” Gã đàn ông áo xanh nói. “Lũ người các ngươi đều đáng chết! Hôm nay ta sẽ tiễn các ngươi xuống gặp sư tôn của ta!”
Gã đàn ông áo xanh hét lớn, hai tay kết một ấn quyết kỳ lạ. Chỉ thấy sau lưng gã xuất hiện một con Phượng Hoàng màu đen, toàn thân nó bùng cháy ngọn lửa đen kịt, cất lên một tiếng kêu chói tai.
“Đi!” Gã áo xanh hét lớn, một tay tóm lấy con Phượng Hoàng đen rồi ném thẳng về phía Lâm Phàm.
Con Phượng Hoàng đen tỏa ra một làn sóng hắc ám cuồn cuộn ập về phía Lâm Phàm, trong đó còn ẩn chứa một lực ăn mòn kinh khủng. Nếu bị đánh trúng, chắc chắn sẽ bị ăn mòn thành tro bụi.
Lâm Phàm không dám do dự, vội vàng vận chuyển Hỗn Độn chi khí bảo vệ toàn thân, đồng thời Cửu U Thần Kiếm cũng bay ra nghênh đón con Phượng Hoàng đen.
Cửu U Thần Kiếm xoay một vòng trên không trung, đâm xuyên qua đôi cánh của con Phượng Hoàng đen, xé nó ra làm hai nửa rồi rơi xuống đất.
“Cửu Viêm Châu, ra!” Lâm Phàm lại thúc giục Cửu Viêm Châu, chín mặt trời nhỏ bay vút ra, bao vây lấy cơ thể gã áo xanh.
“A! Cửu Viêm Châu của ngươi lại có thể hút cả nọc độc của ta!” Gã đàn ông áo xanh kinh hãi gầm lên.
Gã muốn thoát khỏi Cửu Viêm Châu, nhưng căn bản không thể nào làm được, chỉ có thể bất lực để Cửu Viêm Châu cắn nuốt sức mạnh của mình, hút sạch nọc độc không còn một giọt.
Sau khi độc tố bị Cửu Viêm Châu hút sạch, khí tức của gã áo xanh suy yếu rõ rệt, trên mặt lộ vẻ không cam lòng.
“Thằng nhóc, ngươi đừng có khinh người quá đáng!” Gã áo xanh nói, rồi lấy ra một miếng ngọc giản từ trong nhẫn trữ vật, cắn đầu lưỡi phun máu lên đó.
Một cái miệng lớn như chậu máu khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng miếng ngọc giản.
Ngọc giản hóa thành một luồng hồng quang rồi biến mất, sau đó lại xuất hiện trong lòng bàn tay gã áo xanh, chỉ có điều lần này nó mang theo một tia sáng đỏ.
“Thằng nhóc, ngươi nghĩ chỉ mình ngươi có Cửu U Thần Lôi sao? Lão tử cũng có!” Gã áo xanh nói, lại phun ra một ngụm máu tươi lên miếng ngọc giản. Ngọc giản lập tức lóe lên ánh hồng quang.
Máu tươi rơi xuống ngọc giản, cũng phát ra tiếng “xì xì” nhưng không hề gây tổn hại gì.
“Ha ha, thằng nhóc, ngươi nghĩ ta chỉ có một lá bài tẩy thôi sao?” Gã áo xanh cười ha hả, sau đó lại phun ra thêm ba giọt máu tươi.