Lâm Phàm rời khỏi hang đá, trở về phòng của mình.
Hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong chứa đầy các loại đan dược, linh phù, linh thảo, số lượng vô cùng lớn!
Hắn đổ hết lên bàn, sau đó ngồi xếp bằng, bắt đầu bế quan.
“Phù…” Lâm Phàm thở ra một hơi dài.
Hắn cầm lấy một viên đan dược chữa thương trên bàn, trực tiếp nuốt vào. Một luồng năng lượng tinh thuần lập tức chảy xuôi khắp cơ thể.
“Thật dễ chịu, phẩm chất của loại đan dược này thật cao.”
Lâm Phàm khẽ cảm thán: “Nếu dùng thêm hai ba viên nữa, ta có thể đột phá đến Thần Võ Cảnh đỉnh phong!”
Thần thức của hắn hiện tại đã rất yếu, nếu tiếp tục dùng đan dược chữa thương, thần thức sẽ ngày càng suy kiệt, hơn nữa còn phải chịu đựng nỗi đau đớn khôn cùng.
Nhưng hắn không muốn để Trần Hiên và mọi người lo lắng, nên đành cắn răng chịu đựng.
Lâm Phàm lại cầm lấy một bình đan dược khôi phục sức mạnh, nuốt vào rồi bắt đầu hấp thu dược lực.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba ngày nhanh chóng trôi qua.
Lúc này, toàn thân Lâm Phàm tràn ngập ma khí đen kịt, một đôi ma dực cũng bao phủ lấy cơ thể, cả người hắn trở nên vô cùng đáng sợ!
Sức mạnh của hắn cũng đã đạt tới Thần Võ Cảnh đỉnh phong, tất cả đều nhờ vào những dược liệu kia.
“Cửu U Ma Đế, xem ra chúng ta phải gặp nhau một lần rồi!” Lâm Phàm thì thầm, sau đó bước ra khỏi phòng. Hắn cần tìm một nơi yên tĩnh để đột phá.
Vừa bước ra ngoài, hắn đã thấy Trần Hiên đang lo lắng đi qua đi lại.
“Trần sư huynh, chúng ta đi thôi!” Lâm Phàm nói với Trần Hiên.
“Được.” Trần Hiên gật đầu.
Ngay lập tức, hai người bay vút ra ngoài.
“Chúng ta đi đâu?” Trần Hiên hỏi.
“Đương nhiên là đi tìm Cửu U Ma Đế, lấy linh hạch của hắn! Hắn là cường giả cấp Ma Đế, nếu ta có được linh hạch của hắn, chắc chắn sẽ lời to!” Lâm Phàm hưng phấn nói.
Lâm Phàm và Trần Hiên đến cổng thành, tiến thẳng tới Ma Hoàng Điện, trung tâm của Cửu U Ma Vực.
Vệ binh canh giữ Ma Hoàng Điện đều là Ma Đế, ngày nào cũng tuần tra. Thấy hai người họ đến, chúng lập tức cảnh giác.
Lâm Phàm và Trần Hiên không hề sợ hãi, thân phận của cả hai đều rất bí ẩn, trên người lại tỏa ra ma khí nồng đậm, trông không khác gì người của Ma tộc.
“Ta đến tìm Cửu U Ma Đế.” Lâm Phàm nói.
Tên vệ binh đánh giá Lâm Phàm vài lần rồi hỏi: “Ngươi có hẹn trước không?”
Lâm Phàm lắc đầu, vì hắn chưa kịp hẹn.
“Ngươi trẻ tuổi như vậy mà đã tìm đến Ma Đế, chẳng lẽ là người được Ma Đế mời đến giúp sức sao?” tên vệ binh nói.
“Đương nhiên không phải.” Lâm Phàm cười cười, nói: “Nhưng ta là kẻ thù của Cửu U Ma Đế, hơn nữa còn là tử thù.”
Tên vệ binh nghe vậy, lông mày hơi nhíu lại, sau đó nói: “Các ngươi chờ một lát.”
Nói xong, hắn liền rời đi.
Trần Hiên nhìn theo tên vệ binh, thầm nghĩ: “Tên nhóc này thực lực chẳng ra sao mà dám tìm Ma Đế gây sự, đúng là không biết sống chết!”
Lâm Phàm chỉ cười nhạt, không nói gì.
Tên vệ binh nhanh chóng quay lại, trên mặt lộ ra một tia chế nhạo, nói: “Hai người các ngươi theo ta, ta dẫn các ngươi đi gặp Ma Đế.”
Lâm Phàm và Trần Hiên đi theo sau hắn.
Chẳng mấy chốc, họ đã đến nơi cao nhất của Cửu U Ma Cung, tầng thứ hai.
Nơi đây có rất nhiều ma binh mặc áo giáp, toàn thân toát ra khí tức chết chóc, trông vô cùng uy nghiêm!
Nơi này giống như một tòa cung điện, nhưng lại có chút khác biệt. Không có mùi máu tanh nồng nặc, chỉ có một mùi hương thanh nhã thoang thoảng, khiến người ta cảm thấy dễ chịu, bất giác muốn đắm chìm trong đó.
“Đây là nơi ở của Ma Đế.” Tên vệ binh cười nói rồi dừng bước.
Lâm Phàm gật đầu: “Cảm ơn.”
“Không cần khách khí, ta tên Lý Huyền, ngươi có thể gọi ta là Lý Hộ Pháp.” Tên vệ binh nói.
“Được! Lý Hộ Pháp, vậy chúng ta đi đây.” Trần Hiên nói.
Lý Hộ Pháp mỉm cười: “Mời đi theo ta.”
Hắn dẫn Lâm Phàm và Trần Hiên lên tầng hai. Các ma binh ở đây thấy hắn đều cung kính cúi đầu nhường đường.
Lâm Phàm thầm kinh ngạc, địa vị của Cửu U Ma Đế ở Cửu U Ma Vực này thật sự cao đến vậy!
Lý Huyền đi đến trước một khoảng sân, hắn cười nói với Trần Hiên: “Trần Hộ Pháp, đây là nơi Ma Đế thường tu luyện, có cấm chế, ta chỉ có thể đưa các ngươi đến đây thôi…”
“Cảm ơn Lý Hộ Pháp.” Trần Hiên cười nói.
“Vậy ta đi trước.” Lý Huyền nói xong liền rời đi.
Lâm Phàm nhìn cánh cửa lớn, trong lòng không ngừng đoán xem bên trong có gì. Hắn vươn tay đẩy cửa bước vào, cảnh tượng bên trong lập tức hiện ra, trống trải vô cùng.
Trên một chiếc giường khổng lồ, một lão nhân đang ngồi xếp bằng. Mái tóc bạc trắng của lão rủ xuống, trông vô cùng già nua, khuôn mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt hõm sâu, đôi môi khô khốc nứt nẻ.
Trông lão vô cùng tang thương!
“Vị này chính là Cửu U Ma Đế sao?” Lâm Phàm thầm kinh hãi.
Đề nghị này là một cơ hội lớn đối với hắn. Bởi vì Lâm Phàm là con người, tuy sức mạnh không bằng Ma Đế, nhưng linh hồn lại vô cùng cường đại.
Bây giờ Lâm Phàm và Trần Hiên đều không có bối cảnh gì, nếu được Ma Đế giúp đỡ, chắc chắn sẽ nhận được hồi báo rất lớn. Một công đôi việc như vậy, cớ sao lại không làm chứ?
“Ngươi đã có việc cầu ta, vậy ta sẽ thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, nhưng ngươi có thể đưa ra thứ gì làm điều kiện?” Ma Đế nói.
Lâm Phàm bước ra nói: “Lực lượng linh hồn của ta và Ma tộc cách biệt quá xa, chỉ mới ở Thần Sĩ Cảnh sơ kỳ, ta nghĩ Ma Đế nhất định sẽ để mắt đến, cho nên mới cầu cứu ngài.”
Ma Đế híp mắt, cười lạnh: “Ngươi ngược lại rất thành thật.”
“Đó là đương nhiên, nhưng giữa chúng ta chỉ là đôi bên cùng có lợi. Ta có thể cung cấp cho ngài các loại bảo vật, nhưng ngài phải đảm bảo có thể giết chết Cửu U Ma Đế!” Lâm Phàm nói, sau đó đem kế hoạch của mình nói cho Ma Đế.
Lâm Phàm quả thực rất thông minh, suy nghĩ của hắn cũng rất đơn giản, chỉ là muốn lợi dụng Ma Đế để báo thù!
Nếu Ma Đế giúp hắn diệt trừ Cửu U Ma Đế, hắn cũng sẽ không bạc đãi lão!
Hơn nữa hắn cũng biết, giao dịch giữa hắn và Ma Đế chỉ là đôi bên cùng có lợi, hắn cũng không chiếm được lợi lộc gì từ Cửu U Ma Đế.
Sau khi giao dịch với Ma Đế xong, hắn cũng sẽ từ bỏ Cửu U Ma Cung, dù sao mục tiêu của hắn là cung chủ Cửu U Ma Cung, chỉ có như vậy, hắn mới có thể nhận được nhiều lợi ích hơn.
Cho nên, giữa hắn và Ma Đế, chỉ là quan hệ lợi ích!
Mà Cửu U Ma Cung là căn cơ của hắn, hắn tuyệt đối không thể để Ma Đế phá hủy!
“Ta có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, nhưng ta có một điều kiện, ta muốn giữ ngươi lại Ma giới.” Ma Đế nói.
Lâm Phàm cau mày: “Cái này e là không được, ta là gia chủ Trần gia, hơn nữa ta còn có một người huynh đệ ở Ma giới, nếu ta biến mất, huynh ấy chắc chắn sẽ lo lắng.”
Thiên Lôi Trúc — theo dấu đạo văn chương