Lâm Phàm luyện hóa thần thức Cửu Âm trong ngọc bội, Cửu Dương Thần Hỏa của hắn cũng được tăng cường đáng kể, khiến ngọn lửa thần trở nên hừng hực hơn, uy lực cũng tăng lên không ít.
Hiện tại hắn sở hữu hai loại hỏa diễm, một là Cửu Dương Thần Hỏa, hai là Hỗn Độn Chi Hỏa. Cửu Dương Thần Hỏa thuộc hệ Hỏa, còn Hỗn Độn Chi Hỏa thuộc hệ Lôi điện.
Cửu Dương Thần Hỏa của hắn là Cửu U Tà Viêm, còn Hỗn Độn Chi Hỏa lại là Lôi Đình Thần Hỏa.
Hiện tại hắn sở hữu hai loại hỏa diễm, thực lực đều tăng lên rất nhiều.
Mà hắn còn có một món thần binh, gọi là “Cửu U Tà Ma Đao.”
Thần binh của hắn đều đã được luyện hóa, cho nên hắn cũng không cần lo lắng Cửu U Tà Ma Đao này sẽ mất đi hiệu lực.
“Nếu tìm được một nơi tốt để luyện hóa cả hai loại hỏa diễm này thì hay biết mấy!” Lâm Phàm lẩm bẩm.
Lúc này, hắn đã luyện hóa xong thần thức trong Ngọc Bội Cửu Âm, và viên ngọc bội cũng đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, trở nên tĩnh lặng.
“Ngươi là ai?” Lâm Phàm đột nhiên quát hỏi, chỉ thấy một tia sáng bay ra từ trong Ngọc Bội Cửu Âm, chính là đứa bé ban nãy!
“Hì hì, ngươi chưa đủ tư cách biết thân phận của ta đâu! Ta nói cho ngươi biết, ta tên là Cửu Âm Ngọc Linh, nhớ kỹ đấy!”
Lâm Phàm sầm mặt lại, không ngờ Cửu Âm Ngọc Linh này lại cuồng vọng đến thế!
“Hừ!”
Cửu Âm Ngọc Linh hừ lạnh một tiếng, định biến mất.
Lâm Phàm vội nói: “Chờ đã, Cửu Âm Ngọc Linh phải không? Ta hỏi ngươi, tại sao trong cơ thể ta lại có sức mạnh huyết mạch của ngươi?”
Cửu Âm Ngọc Linh đáp: “Đây là một sự trùng hợp tình cờ! Nếu ngươi không đưa ta đến đây, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ chết!”
“Ngươi không phải là hậu duệ của Cửu Âm Thần Tôn sao?” Lâm Phàm cau mày, hắn cảm thấy đứa bé này không đáng tin.
Cửu Âm Ngọc Linh nói: “Hừ, ta mới không phải hậu duệ của lão ta! Ta chỉ là một phân hồn của Cửu Dương Thần Tôn mà thôi.”
Lâm Phàm sững sờ, rồi cười nói: “Vậy tại sao ngươi lại giúp ta?”
“Bởi vì trong cơ thể ngươi có một sức mạnh vô cùng cường đại. Ta muốn giúp ngươi đánh bại những kẻ xấu kia, ta muốn báo thù rửa hận! Ngươi là người tốt, nhưng bọn chúng lại muốn giết ngươi!” Cửu Âm Ngọc Linh nói.
Lâm Phàm cười: “Ta lại không cho rằng ngươi là người tốt! Lòng dạ ngươi độc ác, hơn nữa ngươi cũng là hậu duệ của Cửu Âm Thần Tôn, sao không giúp cha ngươi báo thù?”
“Ngươi nói cái gì? Sao ta không nhớ mình có cha nhỉ!” Cửu Âm Ngọc Linh tức giận nói, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
“Ngươi có không thừa nhận thì cũng không thay đổi được sự thật ngươi là con của lão ta!”
“Ta muốn giết người, ai cản được?” Cửu Âm Ngọc Linh ngạo nghễ nói, rồi bay về phía xa.
Lâm Phàm bĩu môi cười: “Vậy thì để ngươi nếm thử sự lợi hại của ta!”
“Cửu Âm Diệt Hồn Trảm!” Lâm Phàm khẽ thốt lên bốn chữ. Ngay lập tức, một luồng kiếm mang chín màu khổng lồ xuất hiện trước mặt hắn!
Kiếm mang chín màu ẩn chứa một luồng uy áp hủy thiên diệt địa, khiến các cường giả Thần Chủ cảnh xung quanh đều run rẩy.
Luồng kiếm mang chín màu lóe lên, chém thẳng về phía Cửu Âm Ngọc Linh, nhưng lại bị nó né được.
“Cửu Âm Diệt Hồn Trảm của ngươi chỉ là Cửu Tinh Kiếm Kỹ mà thôi, tuy uy lực rất mạnh, nhưng đối với ta, căn bản không tạo thành uy hiếp!” Cửu Âm Ngọc Linh hừ lạnh.
“Cửu Âm Ngọc Linh! Ngươi cứ chờ đấy, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!” Lâm Phàm cười lạnh, đoạn lấy ra Cờ Thần Cửu Âm.
“Cửu Âm Diệt Hồn!”
Lâm Phàm tế ra Cờ Thần Cửu Âm, chỉ thấy lá cờ lập tức bắn ra chín luồng hắc quang, hóa thành chín cây trường thương đen kịt.
Cửu Âm Diệt Hồn Trảm có tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt Cửu Âm Ngọc Linh. Nó vội vàng vận dụng pháp môn, muốn chống cự lại chiêu này.
Nhưng Ngọc Bội Cửu Âm của nó chỉ là Tiên Khí bình thường, chỉ có thực lực của Tiên Khí cửu giai, làm sao có thể đỡ được đòn tấn công của Cửu Âm Diệt Hồn Trảm?
Cửu Âm Ngọc Linh bị Cửu Âm Diệt Hồn Trảm đâm xuyên cơ thể, máu tươi lập tức bắn tung tóe. Không những thế, chiêu thức này còn đang hút lấy máu của nó, khiến gương mặt nó bắt đầu vặn vẹo.
Cửu Âm Ngọc Linh rú lên vài tiếng thảm thiết rồi ngã xuống.
Cửu Âm Ngọc Linh này quả thực là một thần vật, nhưng nhục thân và linh trí của nó đều rất thấp.
Lâm Phàm cất Cửu Âm Ngọc Linh vào nhẫn trữ vật, sau đó tiếp tục luyện hóa Ngọc Bội Cửu Âm.
Toàn bộ thần thức trong ngọc bội đều bị hấp thu, hắn lại có thêm một món thần binh cửu giai.
Lâm Phàm tiếp tục nuốt đan dược cửu giai, không ngừng gia tăng thần lực, khiến sức mạnh của hắn lại lần nữa tăng cường.
Sau khi luyện hóa xong Ngọc Bội Cửu Âm, hắn phát hiện Cửu Dương Thần Hỏa của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn, uy lực tăng ít nhất gấp đôi, còn có thể ngưng tụ thành thần binh Cửu Âm, mà Cửu Âm Thần Hỏa lại càng khủng bố hơn!
Thần Hỏa cửu giai còn đáng sợ hơn cả thần binh cửu giai!
Lâm Phàm hài lòng nhìn thanh Cửu Âm Diệt Hồn Trảm trên tay, hắn phát hiện uy lực của nó thật sự rất lớn, nếu kết hợp thêm với Cửu U Tà Ma Đao, chắc chắn sẽ vô cùng mạnh mẽ!
Ngọc Bội Cửu Âm này là bảo vật do Cửu Âm Thần Tôn để lại, cho nên nó có tác dụng rất lớn.
Hơn nữa, trong ngọc bội này còn phong ấn tinh huyết của lão, khiến lão và ngọc bội có mối liên hệ, chỉ cần ngọc bội bị hủy, lão cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Bây giờ hắn đã luyện hóa hoàn toàn viên ngọc bội này, hắn cũng có thể khống chế nó!
Thực lực của Cửu Âm Ngọc Linh yếu hơn hắn rất nhiều, căn bản không có khả năng phản kháng, cho nên hắn rất dễ dàng trấn áp được nó.
Điều này khiến Lâm Phàm vô cùng vui mừng!
Hắn không ngờ nhục thân của Cửu Âm Ngọc Linh lại giống với Cửu Âm Thần Tôn đến vậy, đây đúng là một kỳ ngộ trời cho!
Hắn lại nuốt một viên đan dược cửu giai, tiếp tục hấp thu tinh huyết của Cửu Âm Ngọc Linh.
Trong lúc Lâm Phàm đang luyện hóa Cửu Âm Ngọc Linh, các cường giả Thần Quân cảnh khác cũng lần lượt kéo đến.
Không gian nơi đây đã ổn định, những cường giả Thần Quân cảnh đó sau khi tiến vào đều bị thương ở các mức độ khác nhau.
Khi nhìn thấy Lâm Phàm đứng ở đó, tất cả đều kinh ngạc tột độ.
Bọn họ không thể ngờ Lâm Phàm không những không chết mà còn sống khỏe mạnh, thậm chí còn bắt được cả Cửu Âm Ngọc Linh.
Lâm Phàm liếc mắt qua đám cường giả, rồi cười lạnh nói: “Các ngươi đến rồi à, vừa hay ta giải quyết hết một lượt luôn!”
“Ngươi đừng có ngông cuồng! Tu vi của ngươi còn chưa đủ, không phải đối thủ của bọn ta đâu!” có người tức giận quát, hắn biết rõ tình hình của mình.
Trước đây hắn từng giao đấu với Lâm Phàm nhưng không thể hạ được hắn, cho nên hắn cũng rất kiêng dè.
Nhiều người như vậy liên thủ, chẳng lẽ còn không đánh lại một mình hắn sao?
Lâm Phàm cười hắc hắc: “Ta đúng là không phải đối thủ của các ngươi, nhưng các ngươi muốn chạy cũng tuyệt đối không thể được. Ta đã dùng Cờ Thần Cửu Dương phong tỏa toàn bộ dãy núi này rồi. Muốn rời đi, các ngươi phải bước qua xác của ta.”
Nghe vậy, những người này đều dừng bước, bọn họ không dám mạo hiểm!
Lâm Phàm nói tiếp: “Nếu không tin, các ngươi có thể thử xem ta có nói dối không!”
Đám người nhìn nhau, cuối cùng vẫn chọn cách rút lui, dù sao Lâm Phàm cũng có một món thần kỳ cửu giai, bọn họ căn bản không thể địch nổi!
Lâm Phàm nhìn đám người chật vật bỏ chạy, trong lòng lại có chút bực bội, bởi vì hắn chỉ có thể giữ chân những cường giả Thần Quân cảnh này ở đây, chứ không có cách nào giết chết tên Cửu Âm tà ma kia, thật sự có chút ấm ức.