Lâm Phàm lúc này lại chẳng buồn để tâm, hắn và Các chủ Huyền Minh Các đã giao thủ mấy trăm hiệp, nhưng mọi đòn tấn công đều bị hắn dễ dàng hóa giải.
Các chủ Huyền Minh Các này tuy sở hữu thực lực đỉnh phong cảnh giới Thiên Vương, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một Thánh Nhân đỉnh phong bình thường, kinh nghiệm chiến đấu của gã vẫn còn quá non kém.
“Để ta cho ngươi nếm thử Long Thần Quyền của ta!” Lâm Phàm hét lớn một tiếng, tung ra một chưởng. Chưởng ấn hóa thành một con Cự Long nhe nanh múa vuốt, mang theo uy thế kinh hoàng lao tới.
Sắc mặt Các chủ Huyền Minh Các biến đổi, gã vội vàng tung một quyền chống đỡ, nhưng sức mạnh của gã lại không bằng Cự Long, trực tiếp bị đánh nát, thân thể cũng lảo đảo lùi về sau, sắc mặt tái nhợt.
Lâm Phàm bước lên một bước, truy đuổi sát nút, tiếp tục ra tay.
Lúc này, những đệ tử đang vây xem cuối cùng cũng không nhịn được nữa, từng người một bay lên không, lao vào tấn công Lâm Phàm.
“Những người này đều là đệ tử núi Huyền Minh!” Lâm Phàm nhìn những đệ tử đang vây công mình, ánh mắt lóe lên vài tia sáng.
Nếu không phải nơi này là núi Huyền Minh, Lâm Phàm tuyệt đối sẽ không nương tay với đám người này.
Trong số các đệ tử này có cả Thiên Quân cao giai, Thiên Quân đê giai, thậm chí có cả Thiên Vương trung giai!
“Hừ!”
Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, trên người cũng tỏa ra từng luồng hắc khí, sức mạnh của hắn tăng vọt điên cuồng, xương cốt trong cơ thể cũng bị hắn ép gãy răng rắc, da thịt nứt toác.
Những đệ tử này vốn tưởng Lâm Phàm chỉ là một cường giả Thiên Quân sơ giai, nên ban đầu không hề dùng toàn lực. Nhưng bọn chúng không ngờ được rằng nhục thân của Lâm Phàm lại cường hãn đến vậy, hơn nữa còn có một luồng ma diễm kinh khủng, có thể thiêu cháy cả yêu thú cấp Thiên Vương.
Chỉ trong một lần đối mặt, đệ tử núi Huyền Minh đã tử thương vô số.
Những kẻ ở cấp bậc Thiên Quân, Địa Tiên cũng chỉ có thể tấn công từ xa. Bọn chúng tuy có thể giết được những người cấp Thiên Quân khác, nhưng lại không nắm chắc có thể giết nổi Lâm Phàm.
“Tiểu tử! Hôm nay coi như ta thua! Thực lực của ngươi quả thật không tệ, nhưng ta phải nói cho ngươi biết, ngươi đừng có đắc ý vênh váo, lần này ta sẽ dạy cho ngươi một bài học nhớ đời!” Các chủ Huyền Minh Các nói rồi lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình thánh dược chữa thương ném cho Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhận lấy thánh dược, mở ra rồi uống cạn. Sau đó, hắn vừa vận chuyển công pháp Ma tộc để chữa thương, vừa nối lại những đoạn xương gãy, khiến nhục thể của hắn một lần nữa trở nên cứng cỏi.
Vừa rồi hắn tuy chỉ dùng ba phần sức lực, nhưng xương cốt lại bị chấn đến vỡ nát, cho nên cần phải từ từ chữa trị!
“Tiểu tử, bài học hôm nay đến đây là hết!” Các chủ Huyền Minh Các cười lớn nói.
“Hừ, lão chó Huyền Minh! Ngươi đừng có đắc ý! Sẽ có một ngày, ta nhất định giết ngươi!” Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, sau đó liền rời khỏi nơi này.
Hắn muốn tìm đến Thiên Long Các, bởi vì Các chủ Huyền Minh Các nói gã là do Lão quái Huyền Minh phái tới, nên hắn phải đi tìm lão hỏi cho rõ ràng, xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Mà Các chủ Huyền Minh Các sau khi Lâm Phàm rời đi cũng biến mất, không biết đi đâu, có lẽ là về núi Huyền Minh chữa thương!
Lúc này, một nữ tử từ trên trời giáng xuống, đáp xuống bên cạnh Lâm Phàm. Nàng nhìn hắn một lượt, sau đó nhíu mày nói: “Tiểu tử, sao ngươi lại chọc vào Huyền Minh Các, ngươi đang đùa với lửa đấy, biết không?”
Nữ tử này chính là Thánh nữ Huyền Âm, người mà Lâm Phàm đã gặp ở Thần Long Môn ngày đó, chỉ là sau này Lâm Phàm rời khỏi cung điện Huyền Âm nên không còn liên lạc với nàng nữa.
“Ta biết.” Lâm Phàm khẽ gật đầu, rồi nói: “Ta chỉ tò mò, Lão quái Huyền Minh rốt cuộc có đột phá Thiên Quân không, và liệu lão có thể đánh thắng ta không?”
Thánh nữ Huyền Âm trợn trắng mắt, sau đó nói:
“Ngươi đúng là tự phụ thật! Nhưng ngươi nói cũng không sai, Huyền Minh Các đúng là có cường giả đột phá Thiên Quân, hơn nữa kẻ đó đã đột phá đến Thiên Quân hậu kỳ, ngươi căn bản không phải là đối thủ của lão!”
“Vậy ngươi nghĩ ta nên làm gì?” Lâm Phàm nhìn Thánh nữ Huyền Âm.
“Rất đơn giản, ngươi chỉ cần rời khỏi cung điện Huyền Âm, vĩnh viễn không được quay lại, nếu không dù Lão quái Huyền Minh có giết ngươi, ta cũng sẽ không cầu xin giúp ngươi đâu!” Thánh nữ Huyền Âm bĩu môi nói.
Lâm Phàm thở dài một tiếng, kết cục này sớm muộn gì cũng đến. Nếu bây giờ hắn bỏ trốn, Các chủ Huyền Minh Các chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn, nhưng bảo hắn rời khỏi cung điện Huyền Âm, hắn lại càng không muốn.
Bởi vì nơi đó có người hắn thương nhớ!
“Thánh nữ Huyền Âm, vậy còn cô thì sao? Cô cũng muốn rời khỏi cung điện Huyền Âm giống ta ư? Gia tộc của cô chẳng lẽ mặc kệ cô sao?” Lâm Phàm hỏi.
Chương [Số]: Thoát Khỏi Lồng Giam Huyền Âm
Thánh nữ Huyền Âm lắc đầu, cười cay đắng: “Cung Huyền Âm đối với ta mà nói, chẳng qua chỉ là một cái lồng giam thôi! Ta sớm đã chán ghét nơi này, nên muốn ra ngoài xông pha một phen. Ta đã quyết định, đợi chuyện này qua đi, ta sẽ rời khỏi đây!”
“Ta có thể đưa cô ra ngoài, nhưng ta cũng sẽ lo cho an nguy của cô, vì Lão quái Huyền Minh chắc chắn sẽ tìm cô gây phiền phức!” Lâm Phàm nói.
Thánh nữ Huyền Âm nhìn về phía Lâm Phàm, nở một nụ cười: “Thật ra ta sớm đã đoán được rồi. Ta biết ân oán giữa ngươi và Lão quái Huyền Minh, lão nhất định sẽ không tha cho ta, ta cũng không muốn làm khó ngươi.”
Lâm Phàm trầm tư một lát, sau đó gật đầu nói: “Ta hứa với cô, ta nhất định sẽ bảo vệ cô.”
Thánh nữ Huyền Âm nhìn Lâm Phàm, nở một nụ cười rạng rỡ.
Lâm Phàm bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hỏi: “Đúng rồi, nam tử áo xanh thần bí kia đâu? Hắn đi đâu rồi?”
Thánh nữ Huyền Âm lắc đầu, nói: “Không rõ nữa, hắn ta dường như vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối. Nhưng ngươi tốt nhất nên tránh xa nam tử áo xanh đó một chút, hắn rất đáng sợ!”
“Ta biết!” Lâm Phàm gật đầu. Hắn có thể cảm nhận được thực lực của nam tử áo xanh mà Thánh nữ Huyền Âm nhắc tới rất mạnh. Nếu phải giao đấu với đối phương, hắn chắc chắn sẽ thua, nhưng hắn không thể làm vậy, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải hoàn thành.
Thánh nữ Huyền Âm nói xong liền bay đi, Lâm Phàm nhìn theo bóng nàng biến mất ở phía xa, rồi cũng rời khỏi nơi này.
Hắn rời khỏi thành Thiên Long, đi đến một trấn nhỏ hoang tàn, sau đó tìm một gian khách điếm ở tạm, vì gần đây chỉ có một khách điếm này có thể cho hắn ở trọ.
Ở lại trấn nhỏ một đêm, thương thế của Lâm Phàm cũng đã hồi phục gần hết, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn, nên hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu không sẽ lại khiến vết thương tái phát.
Lâm Phàm rời khỏi phòng, sau đó quay lại đường phố, đi lang thang khắp nơi trong trấn nhỏ, hy vọng tìm được tin tức liên quan đến Lão quái Huyền Minh.
Hắn hiện tại vẫn chưa biết Lão quái Huyền Minh ở đâu, nên chỉ có thể bắt đầu từ những người bình thường.
Hắn đi tới trước một cửa hàng, cửa hàng này có một tửu lâu rất lớn, trước cửa có hai tên hộ vệ đứng gác, bên trong có rất nhiều thị nữ đang bận rộn.
Lâm Phàm bước vào cửa hàng, phát hiện bên trong vô cùng xa hoa, đủ loại vật phẩm quý giá không thiếu thứ gì.
Hắn đi đến bên cạnh một nữ tử tướng mạo xinh đẹp, mặc váy dài màu xanh nhạt, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Cô nương, tại hạ muốn nhờ cô nương hỏi thăm vài chuyện!”
Nữ tử kia nhìn Lâm Phàm một lượt, sau đó nói: “Công tử mời ngồi, xin hỏi có gì căn dặn?”
Lâm Phàm ngồi xuống đối diện nữ tử này, sau đó cầm tách trà lên uống một ngụm. Trà này là linh trà cực phẩm, vị ngọt thanh, hương thơm ngào ngạt.
“Không giấu gì cô nương, ta muốn hỏi một chút, nơi này của các vị có ai tên là Lão quái Huyền Minh không!” Lâm Phàm hỏi.
“Cái gì? Lão quái Huyền Minh?” Nữ tử kia kinh ngạc kêu lên, sau đó nhìn Lâm Phàm từ trên xuống dưới.
Bị nữ tử nhìn chằm chằm, Lâm Phàm cảm thấy toàn thân khó chịu.
“Vị đại ca này, xin hỏi huynh có biết Lão quái Huyền Minh ở đâu không?” lúc này, một đám thanh niên từ hướng khác đi tới, người thanh niên dẫn đầu nhìn về phía cô gái mặc váy xanh lục có tướng mạo đáng yêu kia.
“Các người không phải là người của cung điện Huyền Âm sao, ngay cả Lão quái Huyền Minh cũng không biết à?”
Nữ tử váy xanh kinh ngạc, bán tín bán nghi nói, gương mặt tràn đầy vẻ nghi hoặc.
🌌 Thiên Lôi Trúc — thế giới chữ mở ra