Mấy ngày nữa lại trôi qua.
Lâm Phàm cuối cùng cũng tìm được một khối khoáng thạch kim loại.
Khối khoáng thạch này cũng là kim cương!
Hắn nhìn viên khoáng thạch, con ngươi hơi co lại, trong lòng thầm kêu đáng tiếc!
Nhưng hắn lại không có vật gì khác để lợi dụng, giá trị của khối khoáng thạch này vượt xa viên kim cương kia, nhưng hắn lại không thể tùy ý đập vỡ nó, nếu không viên kim cương cũng sẽ bị hỏng theo.
“Không được, phải luyện hóa nó!” Lâm Phàm thầm nghĩ, hắn hiện tại chỉ mới ngưng tụ tinh thần lực ngũ giai, vẫn chưa thể luyện hóa được kim cương!
Lâm Phàm ngồi xếp bằng trên mặt đất, bắt đầu vận chuyển «Luyện Ngục Tâm Quyết», sau đó điên cuồng hấp thu lực lượng bên trong khối khoáng thạch.
Ầm ầm!
Trong cơ thể Lâm Phàm, lực lượng Lôi Viêm và lực lượng thuộc tính Thổ không ngừng va chạm, hai luồng sức mạnh liên tục đối chọi nhau, kèm theo đó là những tiếng sấm rền vang.
Nhưng luồng sức mạnh này lại ngày càng yếu đi, cuối cùng biến mất trong một tiếng nổ lớn, sau đó, nó lại tràn vào thân thể Lâm Phàm, khiến hắn cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Không biết qua bao lâu, luồng sức mạnh này dần yếu đi, rồi bị lực lượng thuộc tính Thổ bao trùm, khiến sức mạnh của hắn trở nên cường đại hơn rất nhiều.
“Thật thoải mái!” Lâm Phàm hít sâu một hơi, hắn không ngờ khối khoáng thạch kim loại này lại ẩn chứa một lực lượng mạnh mẽ đến vậy, tốc độ tu luyện của hắn quả thực đã tăng lên gấp bội!
Mặc dù hiện tại hắn chỉ có thực lực Luyện Hồn Cảnh cửu giai, nhưng hắn tin rằng dựa vào luồng sức mạnh này, cũng đủ sức giao chiến một trận với người tu vi Hóa Đan Cảnh lục giai!
Hắn đứng dậy, đi sang một bên, ném khối kim cương xuống đất, rồi lại bắt đầu thử luyện hóa nó. Không biết để luyện hóa viên kim cương này một lần sẽ cần bao nhiêu thời gian?
“Lực lượng của viên kim cương này thật hùng hậu!” Lâm Phàm nhíu mày nói.
Trong lúc luyện chế Huyền Thiết Khoáng Thạch, hắn cũng đồng thời luyện hóa khối kim cương này, nhưng hiệu suất rất thấp, hắn cần phải luyện hóa thêm vài lần nữa mới được.
“Nghỉ ngơi trước đã, ngày mai lại tiếp tục!” Lâm Phàm thầm nhủ, bây giờ hắn cần thời gian để luyện hóa khối kim cương này.
Hắn ngồi trên một tảng đá, bắt đầu điều chỉnh trạng thái của mình. Trong đầu, hắn không nhịn được mà liên lạc với các nàng trong Thiên Đình, hỏi xem họ có cách nào để nhanh chóng tăng cường thực lực hay không. Nếu hắn có thể đột phá đến Hóa Đan Cảnh thất giai, hoặc mạnh hơn nữa, thì có thể luyện chế một vài món pháp khí.
Lâm Phàm tâm niệm vừa động, hắn nhìn thấy một khối ngọc bài ở bên cạnh, trên đó có viết một hàng chữ, đây chính là ngọc bài truyền tin của Thiên Đình!
Sau khi nhìn thấy hàng chữ, Lâm Phàm lập tức lấy ra phù truyền tin, thúc giục linh hồn lực của mình. Chỉ thấy phù truyền tin tỏa ra một luồng ánh sáng màu lam nhạt, sau đó từ từ xoay tròn, đây là biểu tượng của Thiên Đình.
“Là Thiên Cung! Chúng ta có nhiệm vụ phải thi hành!” Lâm Phàm nhẹ nhõm nói, thực lực của hắn bây giờ còn mạnh hơn năm đó!
Một nữ đệ tử của Thiên Cung đứng bên cạnh, thấy Lâm Phàm lấy ra ngọc bài truyền tin, vẻ mặt đầy kính nể.
Nàng nhìn Lâm Phàm rồi nói: “Lâm sư huynh, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, huynh có thể trở về Tiên Cung rồi!”
Lâm Phàm nghe vậy, gật đầu rồi nói: “Nếu đã vậy, ta xin cáo từ. Ta sẽ tiếp tục ở đây thu thập kim loại, đợi ta luyện hóa xong sẽ đến tìm các ngươi. Các ngươi cũng có thể đến Thiên Cung tìm những vật liệu khác, ta sẽ mang toàn bộ số vật liệu còn lại đi.”
“Lâm sư huynh, làm vậy thật sự được sao? Những vật liệu đó đối với chúng ta rất quý giá, huynh không thể mang đi hết được chứ?” nữ đệ tử kia lo lắng nói.
Lâm Phàm mỉm cười, nói: “Chuyện này dù các ngươi không nói, ta cũng sẽ mang đi hết. Đây là quy củ của Thiên Đình chúng ta, ta không thể vi phạm.”
Nói xong, hắn liền rời khỏi nơi này, tiến về phía Thành Nam Hoang.
Trước đó hắn đã hứa với Long Thiến Thiến, đợi sau khi chuyện này được giải quyết, hắn sẽ cùng nàng về gia tộc bái tế phụ thân, sau đó sẽ trở về Đế quốc Thiên Võ.
Hắn vừa mới vào Thành Nam Hoang thì gặp một đội Thiên Binh đang tuần tra.
“Vị công tử này, xin dừng bước, xin hãy phối hợp kiểm tra.” một Thiên Binh trong đó hô lên, nhưng khi họ nhìn về phía Lâm Phàm, sắc mặt cũng hơi thay đổi.
Lâm Phàm nhìn đám Thiên Binh này rồi nói: “Ta là một thương nhân, ta muốn đến phủ thành chủ để bái kiến ngài ấy, phiền các vị thông báo giúp!”
Thiên Binh nhìn vào túi trữ vật trong tay Lâm Phàm, sau đó gật đầu nói: “Được!”
Đám Thiên Binh đó dẫn Lâm Phàm đến phủ thành chủ.
“Thiên Cung phái ta đến đưa vật liệu cho người này!” người đàn ông dẫn đầu trong đám Thiên Binh nói.
Người đàn ông kia nhận lấy túi trữ vật xong, liền dẫn Lâm Phàm vào trong phủ thành chủ.
Trước khi vào phủ thành chủ, Lâm Phàm đã đặt túi trữ vật vào tay một hộ vệ.
“Ngươi có thể giao đồ cho quản gia, để ông ấy đưa đến phủ thành chủ!” người đàn ông nói.
Lâm Phàm gật đầu.
Tại Thiên Châu này có rất nhiều thế lực, lần lượt là Thiên Vương Phủ, Thần Hoàng Các, Thiên Ma Tông, Thánh Hỏa Đường, Thánh Thú Cốc, Tiên Cung và Long Tộc!
Mỗi một thế lực đều có ba bốn cường giả Thần Vương Cảnh, trong đó Thiên Vương Phủ là đông nhất! Thần Hoàng Các và Thánh Hỏa Đường cũng có tồn tại cấp Thần Vương Cảnh.
Sự phân bố thế lực trên thế giới này rất kỳ diệu, họ không can thiệp vào chuyện của nhau, nhưng lại có đủ loại liên hệ, điều này cũng khiến mối quan hệ giữa họ trở nên phức tạp khó lường.
“Phủ thành chủ ở ngay phía trước.” người đàn ông dẫn đường chỉ về phía trước nói.
Đám hộ vệ đi trước dẫn đường, mỗi người bọn họ đều mặc khôi giáp, tay cầm trường thương.
Những bộ khôi giáp này đều là pháp y cấp một!
Lâm Phàm nhìn những bộ khôi giáp đó, rồi cười nói: “Thế giới này quả là ngọa hổ tàng long, lại có nhiều Thần Hoàng Cảnh như vậy!”
Thiên binh dẫn đường cũng thoáng vẻ kinh ngạc: “Hóa ra ngươi không phải thương nhân bình thường! Vậy ngươi từ đâu tới?”
Lâm Phàm cười cười, rồi nói: “Đế quốc Thiên Võ!”
Các Thiên Binh sững sờ, Đế quốc Thiên Võ, đó là một thế lực ngang hàng với Thiên Cung, họ đương nhiên biết.
Người đàn ông dẫn đường nói: “Ngươi theo ta, ta sẽ dẫn ngươi vào Thiên Cung, còn có thể thông qua khảo hạch hay không, phải xem biểu hiện của chính ngươi.”
Lâm Phàm gật đầu, rồi theo chân thiên binh kia vào trong phủ thành chủ.
“Ngươi tên là gì?” một Thiên Binh hỏi.
“Lâm Phàm.”
“Lâm Phàm?”
Thiên binh kia cẩn thận đánh giá Lâm Phàm một lượt, sau đó gật đầu nói: “Hóa ra ngươi chính là tên nhóc họ Lâm! Mấy ngày nay ngươi đã đi đâu? Sao ngay cả chúng ta cũng không biết?”
Lâm Phàm lắc đầu: “Ta đã đến Thành Thiên Nam, không chỉ vậy, ta đã ở đây mấy năm rồi!”
“Thành Thiên Nam là thành thị lớn nhất Thiên Châu, bên trong có rất nhiều cường giả, ngươi vậy mà lại đến đó, thật là quá tốt!” một Thiên Binh khác vui vẻ nói.
“Những chuyện này các ngươi không cần quan tâm, dù sao các ngươi cũng chưa từng gặp ta.” Lâm Phàm nói, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hắn nói: “Đúng rồi, ta còn muốn hỏi các ngươi một chuyện, nương tử của ta đâu rồi? Sao không thấy bóng dáng nàng ấy? Nàng ấy bây giờ đang ở đâu?”
Hai tên Thiên Binh nghe lời Lâm Phàm, trong mắt đều lộ ra vẻ bất đắc dĩ, một người trong đó nói: “Lâm công tử, ngài thật sự không biết gì về nương tử của mình sao? Nàng ấy đã mất tích ba tháng rồi, vậy mà ngài không tìm thấy nàng, thật quá vô trách nhiệm!”
“Cái gì? Mất tích ba tháng! Tại sao ta lại không phát hiện nàng mất tích? Chẳng lẽ ta không biết nàng rời khỏi đại lục Thiên Võ lúc nào sao?” Lâm Phàm kinh ngạc hỏi.
“Chúng tôi không biết, nhưng chúng tôi quả thực không thấy nương tử của ngài rời đi!” một Thiên Binh trong đó nói.
Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ