Điện Chủ Thần Hoàng Điện từ trên trời đáp xuống, sau đó bay vào trong nội điện. Hắn đi tới một gian đại điện, thấy bên trong có hơn ba mươi người đang đứng. Nổi bật nhất là một lão giả đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Lão giả này chính là Điện Chủ của Thần Hoàng Điện, cũng chính là con độc xà năm xưa!
Lão mở mắt, quét nhìn những người bên dưới, thản nhiên nói: “Vừa rồi các ngươi có thấy một thiếu niên luôn đi theo bên cạnh ta không? Hắn tên là Lâm Phàm.”
Tất cả mọi người đều im lặng, không dám trả lời tùy tiện.
“Ta đang hỏi các ngươi!” Lão giả quát lên.
“Bẩm báo Thần Hoàng, chúng thuộc hạ không nhìn thấy!” một vị Thần Hoàng lên tiếng, rồi lại cúi đầu.
“Các ngươi phải nhớ kỹ, không được phép gây sự với Lâm Phàm. Nếu hắn muốn các ngươi chết, tuyệt đối không được phản kháng, nếu không, ta nhất định sẽ khiến các ngươi hồn bay phách tán!” Thần Hoàng ra lệnh.
Lúc này, một vị Thần Hoàng khác nói: “Thần Hoàng đại nhân, thiếu niên kia trông thực lực cũng không mạnh lắm, lẽ nào chúng ta phải sợ hắn sao? Nếu tất cả chúng ta đều chết, chẳng phải toàn bộ Đế quốc Thiên Long sẽ sụp đổ ư!”
“Các ngươi thì biết cái gì?” Thần Hoàng gắt lên, sắc mặt trở nên vô cùng dữ tợn.
Vị Thần Hoàng kia lập tức quỳ xuống đất, nói: “Thuộc hạ không hiểu, xin Thần Hoàng đại nhân chỉ rõ!”
Thần Hoàng nói: “Các ngươi có biết con yêu quái bên cạnh Lâm Phàm không? Nó là sức chiến đấu mạnh thứ hai dưới trướng Cửu U Ma Quân!”
“Cái gì?” Đám người bên dưới kinh hãi.
Vị Thần Hoàng kia lại nói: “Các ngươi hẳn đã từng nghe về Cửu U Ma Quân. Năm xưa hắn đại chiến với Thần tộc, khiến Thần tộc gà chó không yên, ngay cả Thần Hoàng đời trước cũng bị hắn giết chết!”
“Thì ra là vậy! Thần Hoàng đại nhân, trước đây chúng thuộc hạ đều tưởng rằng các vị Thần Hoàng đó bị ngài đánh bại, không ngờ lại là bị Cửu U Ma Quân làm trọng thương.”
“Lâm Phàm tuy thực lực yếu kém, nhưng lại sở hữu một con Thần thú! Hắn có thể đối chọi được với Cửu U Ma Quân!” vị Thần Hoàng kia nói.
“Thần Hoàng đại nhân, ngài nói hắn có thể đối chọi với Cửu U Ma Quân, vậy hắn phải mạnh đến mức nào chứ?” có người hỏi, rồi vội vàng che miệng lại.
“Các ngươi biết những chuyện này để làm gì?” Vị Thần Hoàng cười lạnh, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn. Lão nói:
“Các ngươi chỉ cần biết hắn vô cùng mạnh là đủ rồi. Nếu hắn có thể giúp chúng ta đối phó Cửu U Ma Quân, thì mọi thứ đều đáng giá!”
“Thần Hoàng đại nhân anh minh!” đám người đồng thanh nói.
Thần Hoàng mỉm cười, sau đó nói:
“Các ngươi cứ tiếp tục công việc của mình. Đợi Thần Hoàng Điện được xây dựng lại, chúng ta sẽ xuất phát. Lần này, mỗi người ra ngoài đều phải mang theo một đội tinh binh cường tướng. Ta hy vọng khi đến vùng hoang mạc kia, chúng ta sẽ có thêm vài vị cường giả cấp Thánh Chủ!”
“Thuộc hạ tuân mệnh!” những người đó cùng nhau đáp.
Thần Hoàng hài lòng gật đầu, nói: “Đi đi, tất cả giải tán!”
Những người đó đều rời khỏi đại điện, mỗi người đi lo việc của mình. Nhưng Thần Hoàng thì đảo mắt, lão đã nghĩ ra một kế hoạch, chỉ là kế hoạch này cần có sự phối hợp của Lâm Phàm.
*
Trong hoàng cung của Đế quốc Thiên Long, vị Thần Hoàng nọ đang thương nghị chuyện gì đó với hai vị Thần Hoàng khác.
Hai vị Thần Hoàng này một nam một nữ, người nam tướng mạo tuấn mỹ, mặc áo bào tím; người nữ là một cô gái yểu điệu, dung mạo xinh đẹp, mặc một bộ hồng y, làn da trắng như tuyết, trên má có hai lúm đồng tiền đáng yêu.
“Hai vị nói xem, Lâm Phàm có đến vùng hoang mạc đó không?” nữ tử mặc áo bào tím hỏi.
Nữ tử váy đỏ lắc đầu, đáp: “Không biết nữa, vùng hoang mạc đó cực kỳ nguy hiểm. Nếu Lâm Phàm đi thì sẽ nguy hiểm lắm!”
“Vậy phải làm sao đây? Không thể ngồi chờ chết được. Cứ thế này, Đế quốc Thiên Long sớm muộn gì cũng bị Ma tộc chiếm lĩnh, huống hồ thực lực của hắn bây giờ đã đột phá đến Thần Chủ cảnh giới, tăng lên rất nhiều, ngay cả Cửu U Ma Quân cũng chưa chắc thắng được hắn!” nữ tử mặc áo bào tím lo lắng nói.
“Vậy còn có thể làm sao nữa, nếu hắn đi, ngươi hãy đi cùng hắn! Tu vi của ngươi đã là Thần Chủ hậu kỳ, nếu gặp nguy hiểm, hắn hẳn có thể bảo vệ ngươi an toàn.” nữ tử mặc áo bào tím nói.
Nữ tử váy đỏ lắc đầu:
“Không được, tính cách của Lâm Phàm ngươi không phải không biết, hắn thích một mình mạo hiểm. Hơn nữa, ta đã có phu quân, không thể làm chuyện có lỗi với chàng được. Vả lại, vùng hoang mạc đó không thích hợp cho những sinh linh yếu ớt như chúng ta tiến vào, đi chỉ tổ toi mạng!”
Nữ tử mặc áo bào tím thở dài một hơi, rồi nói: “Vậy phải làm sao bây giờ!”
“Vậy chúng ta có thể cử những người khác đi cùng hắn. Chúng ta có một trăm năm mươi tám thần bộc cấp Thần Hoàng, nếu gặp nguy hiểm, họ cũng sẽ không ngồi chờ chết mà có thể hỗ trợ phần nào!” nữ tử váy đỏ đề nghị.
“Như vậy cũng tốt!” nữ tử mặc áo bào tím mỉm cười.
*
Trên con đường lớn bên ngoài, lúc này đang đậu rất nhiều xe liễn. Những chiếc xe này đều do một vị Thần Hoàng điều khiển, bên cạnh mỗi xe đều có thần thị đi theo. Bọn họ đi một mạch về phía tây, trên đường thỉnh thoảng dừng lại nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục lên đường.
Lúc này, một chiếc xe liễn chậm rãi chạy tới, người đánh xe nhìn xung quanh rồi hô lên: “Xin nhường đường!”
Các thần thị lập tức tránh sang hai bên.
Trên xe liễn có một cỗ kiệu, bên trong có một thanh niên đang ngồi, người đó chính là Lâm Phàm.
“Nhanh lên, mau tránh ra!” người đánh xe lớn tiếng quát, vì cỗ kiệu này là dành riêng cho hắn, hắn phải để nó đi qua.
“Các ngươi làm gì vậy?” người đánh xe hỏi.
“Người ngồi trong xe này là tọa giá của Thần Hoàng đại nhân! Kẻ nào dám cản đường chính là coi thường Thần Hoàng đại nhân, đáng tội chết!” một thần thị quát.
Trên cỗ kiệu, Lâm Phàm nhìn cảnh tượng bên ngoài, không khỏi cười nói: “Xem ra những người này rất kính trọng mình nhỉ! Ngay cả xe kéo cũng không dám cản!”
Hắn cho dừng xe giữa đường, sau đó nhảy xuống, đi đến bên cạnh cỗ kiệu, gõ nhẹ vào cửa rồi hỏi: “Người bên trong, có thể ra gặp ta một lần không?”
“Là ai?” Bên trong xe truyền ra một giọng nói lạnh như băng, khiến tên thần thị thầm mắng trong lòng: “Đúng là đồ mắt chó nhìn người!”
Lâm Phàm không để ý đến ánh mắt phẫn nộ của các thần thị, mà cười nói: “Ta là một Luyện Khí Sư, nếu Thần Hoàng đại nhân cần tài liệu gì, có thể tìm ta giúp luyện chế!”
“Luyện Khí Sư?” Rèm kiệu được vén lên, một dung nhan tuyệt thế khuynh thành xuất hiện, khiến tất cả mọi người xung quanh đều ngẩn ngơ.
Dung nhan này quả đúng là tuyệt sắc nhân gian!
Tên thần thị thấy Lâm Phàm, không khỏi trừng lớn mắt, tròng mắt suýt thì rơi ra ngoài.
Vị Thần Hoàng kia cũng lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ Lâm Phàm lại là một Luyện Khí Sư.
Lâm Phàm cũng nhìn thấy dung nhan khuynh thành đó, trong lòng cũng chấn động mạnh, vị Thần Hoàng này cũng quá đẹp đi!
“Tên nhân loại này sao lại là một Luyện Khí Sư, hơn nữa còn là Luyện Khí Sư cao giai, lẽ nào gã này đến từ một gia tộc ẩn thế nào đó?” Vị Thần Hoàng thầm đoán trong lòng.
“Ngươi là Luyện Khí Sư sao?” Vị Thần Hoàng hỏi, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, khiến các thần thị cảm thấy một luồng khí lạnh, bọn họ còn nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ