Virtus's Reader
Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Chương 2567: CHƯƠNG 2567: TÌNH THẾ BẮT BUỘC

"Gầm!"

Hỏa Diễm Sư Vương gầm lên giận dữ, sát khí hung tàn lan tỏa khắp nơi.

Lần này, nó hạ quyết tâm phải đoạt được.

Lâm Phàm tuyệt vọng nhắm mắt, cảnh tượng Diệp Thu Lan chết thảm lại hiện về trong tâm trí, nỗi bi thương trong lòng càng thêm trĩu nặng.

Ngay lúc này, dị biến đột ngột xảy ra!

Diệp Thu Lan, người vốn đã bất tỉnh, bỗng nhiên mở mắt. Ngón trỏ tay phải của nàng khẽ điểm, một vầng hào quang vàng kim rực rỡ bung nở, trong nháy mắt đã bay đến yết hầu của Hỏa Diễm Sư Vương.

*Vù!* Thân thể Hỏa Diễm Sư Vương như sa vào vũng lầy, hành động trở nên chậm chạp hơn hẳn.

Đòn tấn công của Diệp Thu Lan vô cùng quỷ dị, lại có thể khống chế hành động của Hỏa Diễm Sư Vương!

"Cái gì?!" Lâm Phàm trừng lớn mắt, lòng chấn động tột độ.

Hắn hoàn toàn không nhận ra Diệp Thu Lan đã tỉnh lại từ lúc nào!

"Đây là linh kỹ Phược Long Chỉ sao?" Lâm Phàm lập tức nhận ra chiêu thức của Diệp Thu Lan, sắc mặt khẽ biến.

Phược Long Chỉ là một môn võ học Nhị phẩm, uy lực cực mạnh, có thể trói chặt đối thủ, khiến họ không thể nhúc nhích dù chỉ một li.

Một môn võ học Nhị phẩm như vậy có giá trị không hề nhỏ!

"Gầm!" Hỏa Diễm Sư Vương điên cuồng giãy giụa, nhưng đáng tiếc vẫn không tài nào thoát khỏi sự trói buộc.

Diệp Thu Lan vẻ mặt lạnh lùng, tay trái co lại, tay phải siết chặt thành quyền, mang theo sức mạnh tựa sấm sét, hung hăng nện thẳng vào đầu Hỏa Diễm Sư Vương!

*Rắc!* Đầu của Hỏa Diễm Sư Vương vỡ nát, máu tươi bắn tung tóe. Thi thể nó rơi xuống hồ nước, tạo nên một cơn sóng ngập trời.

Lâm Phàm khó khăn nuốt nước bọt, hai mắt như muốn nứt ra: "Tên khốn!"

"Sư muội!!!"

Lâm Phàm siết chặt hai quyền, lòng đau như cắt.

Bao năm qua, hắn đã dốc hết tâm huyết, hao phí vô số tài nguyên quý giá để tu luyện Phược Long Chỉ.

Bây giờ, khi công pháp sắp đại thành, hắn định dùng chính con Hỏa Diễm Sư Vương này để luyện kỹ, ai ngờ lại bị Diệp Thu Lan phá hỏng hết cả!

Lâm Phàm tức đến hộc máu!

Ánh mắt hắn phẫn hận quét nhìn xung quanh, trong lòng gào thét với vẻ oán độc: "Thằng nhãi ranh, lão tử không lột da rút gân ngươi, thề không làm người!"

"Hửm?" Đúng lúc này, Lâm Phàm đột ngột dừng bước, vẻ mặt ngưng trọng.

"Ở đó có bảo vật, mau qua xem!"

"Mau đi theo ta!"

Phía trước, trong rừng núi, một nhóm nam nữ thanh niên đang vội vã chạy tới, tất cả đều là đệ tử của Xích Tiêu Tông.

Thực lực của họ khá yếu, người mạnh nhất cũng chỉ đạt tu vi Tôi Thể Cảnh lục trọng đỉnh phong.

Theo sau họ là một gốc thảo dược màu tím cao chừng hai mét.

"Đây là Tử Kinh Hoa?" Đồng tử Lâm Phàm co rụt lại, rồi lập tức trở nên kích động.

Lâm Phàm từng nghe các trưởng bối nói rằng, một khi có được Tử Kinh Hoa, người ta có thể dùng dược hiệu của nó để gột rửa tạp chất trong huyết mạch, cải thiện tư chất.

"Gốc Tử Kinh Hoa này, ta phải có bằng được!" Ánh mắt Lâm Phàm lóe lên tinh quang, một ý nghĩ mãnh liệt dâng lên trong lòng.

Lâm Phàm nhanh chân tiến về phía trước, chuẩn bị hái Tử Kinh Hoa.

Đúng lúc này...

*Vụt!*

Một luồng kình phong quét tới, sượt qua Lâm Phàm trong gang tấc rồi lao thẳng đến chỗ Tử Kinh Hoa.

Sắc mặt Lâm Phàm đột biến, hắn lập tức lướt ngang một bước, chắn trước Tử Kinh Hoa rồi giận dữ quát: "Cút! Nếu không đừng trách lão tử không khách khí!"

Hành động của Lâm Phàm khiến đám người kia hoảng sợ.

May mà hắn phản ứng kịp thời, nếu không đã gây ra sai lầm lớn.

"Ồ?" Lâm Phàm nhíu mày nhìn lại, phát hiện kẻ ra tay là một thiếu niên gầy gò.

Thiếu niên trông khoảng mười tám tuổi, dáng người mảnh khảnh, sắc mặt trắng bệch, quần áo xộc xệch, dường như vừa trải qua một trận chiến ác liệt.

Lúc này, thiếu niên kia tay cầm trường kiếm, dáng vẻ vô cùng chật vật, rõ ràng cũng gặp phải nguy hiểm nên mới chạy trốn khỏi trận chiến.

Ánh mắt thiếu niên vẫn bình tĩnh, không thèm để ý đến Lâm Phàm mà chỉ chăm chú nhìn vào gốc cây màu tím cao hai mét kia.

Đó chính là Tử Kinh Hoa!

Chỉ là lần này, nó không còn tỏa ra mùi hương thanh khiết thấm vào lòng người nữa.

Lòng Lâm Phàm hơi chùng xuống, thầm đoán: "Chẳng lẽ trận tranh đoạt vừa rồi đã làm Tử Kinh Hoa bị tổn hại?"

"Không! Không thể nào!" Lâm Phàm lắc đầu, bác bỏ suy đoán của chính mình.

Dù sao, trận chiến vừa rồi tuy rất kịch liệt, nhưng Tử Kinh Hoa ở khoảng cách gần như vậy, không thể nào bị tổn hại được.

"Nếu không phải bị tổn hại, vậy chắc chắn còn có nguyên nhân khác!" Ánh mắt Lâm Phàm khẽ nheo lại, ẩn hiện vẻ kiêng dè.

Tử Kinh Hoa là linh dược Nhị phẩm, giá trị không nhỏ. Nếu cứ để nó bị tổn hại, cái giá phải trả sẽ quá lớn, Lâm Phàm không thể chấp nhận được.

"Hừ! Nếu ngươi biết điều thì mau cút đi cho ta! Bằng không, đừng trách ta độc ác hủy hoa!" Lâm Phàm cảnh cáo một câu, rồi lại đưa mắt nhìn về phía Tử Kinh Hoa.

Nghe vậy, thiếu niên gầy gò quay người rời đi, bóng lưng trông thật cô độc, hiu quạnh.

Thấy Lâm Phàm không đuổi theo, thiếu niên gầy gò thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức lộ vẻ vui mừng.

"Ha ha! Vận may thật tốt, lại có thể tìm được Tử Kinh Hoa, đúng là đạp mòn gót sắt tìm không thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công!" Thiếu niên gầy gò mừng thầm trong lòng.

Hắn tìm kiếm suốt một đường, không ngờ lại vô tình lạc vào nơi này và bắt gặp Tử Kinh Hoa.

"Chuyến này không uổng công rồi!" Thiếu niên gầy gò vô cùng phấn khích.

"Khoan hẵng hái vội, đợi ta hồi phục một thời gian rồi sẽ từ từ hấp thụ dược hiệu của Tử Kinh Hoa!" Thiếu niên gầy gò ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu hấp thụ linh khí để điều tức dưỡng thương.

Cùng lúc đó, ở phía xa, Lâm Phàm cũng ngồi xếp bằng.

*Vù...*

Một lát sau, toàn thân Lâm Phàm run lên, một luồng sương đen từ từ thoát ra qua lỗ chân lông.

"Dược lực thật tinh khiết!" Lâm Phàm vừa mừng vừa lo, hai lòng bàn tay áp sát vào Tử Kinh Hoa, tham lam hấp thụ dược lực của nó.

Chỉ sau nửa nén hương, Lâm Phàm mở mắt ra, khóe miệng vẽ nên một nụ cười vui sướng: "Dược lực của Tử Kinh Hoa quả nhiên mạnh mẽ, chỉ trong thời gian ngắn đã giúp ta tăng liền ba cấp tu vi, đủ để chống đỡ ta tiến vào Tôi Thể Cảnh cửu trọng!"

"Chỉ cần đột phá thêm một cấp nữa, ta sẽ có thực lực sánh ngang với Tôi Thể Cảnh cửu trọng đỉnh phong, đến lúc đó là có thể đi săn giết yêu thú rồi!" Hai mắt Lâm Phàm lóe lên những tia hàn quang.

Trong cảnh giới Tôi Thể Cảnh, mỗi khi tăng một cấp, chiến lực sẽ tăng lên gấp bội!

Đặc biệt là với một thiên tài hàng đầu như Lâm Phàm, một khi bước vào cửu trọng, hắn đủ sức nghiền ép những cường giả Tôi Thể Cảnh cửu trọng đỉnh phong bình thường.

Đương nhiên, dược lực khổng lồ như vậy không thể tiêu hóa hết trong thời gian ngắn, cần phải hấp thụ từ từ.

Ở một bên khác, thiếu niên mặc áo bào đen kia cũng đã phát hiện ra tình hình bên này.

"Tử Kinh Hoa!" Hai mắt thiếu niên sáng lên ánh vàng rực rỡ, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào gốc Tử Kinh Hoa.

"Hê hê, nhóc con, gốc Tử Kinh Hoa này là của ta!" Thiếu niên mặc hắc bào nhếch mép cười, thân hình lóe lên, lao thẳng về phía Tử Kinh Hoa.

*Vút, vút, vút!*

Thiếu niên mặc hắc bào thi triển võ kỹ, liên tiếp vung đao, bắn ra mấy đường đao quang sắc bén màu bạc, xé toạc không gian chém về phía Tử Kinh Hoa!

*Phập!*

Tử Kinh Hoa bị chém bay ra ngoài, nhựa cây chảy ra như máu.

Lâm Phàm hít một hơi khí lạnh, mồ hôi lạnh trên trán túa ra như tắm.

Hắn biết giá trị của Tử Kinh Hoa tuyệt đối không tầm thường!

"Chết tiệt! Tốc độ của gã này nhanh hơn ta một bậc, đã chiếm thế chủ động rồi!" Lâm Phàm thấp giọng chửi rủa.

*Vụt!* Thiếu niên mặc hắc bào áp sát lại gần, vươn tay phải chộp lấy Tử Kinh Hoa.

Thấy vậy, Lâm Phàm nghiến răng kèn kẹt, hai mắt lóe lên sát ý lạnh thấu xương.

"Thằng súc sinh! Đừng hòng cướp Tử Kinh Hoa của ta!"

Lâm Phàm gầm lên một tiếng, hai chưởng đột ngột đánh ra, mang theo một luồng sức mạnh hung hãn ập thẳng vào ngực thiếu niên mặc hắc bào.

Cảm nhận được đòn tấn công của Lâm Phàm, sắc mặt thiếu niên mặc hắc bào biến đổi.

Hắn vội vàng đưa tay chống đỡ, đồng thời nghiêng người né tránh, chật vật lắm mới thoát được đòn tấn công của Lâm Phàm.

Thiên Lôi Trúc — hành tẩu giang hồ bằng chữ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!