Virtus's Reader
Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Chương 2569: CHƯƠNG 2569: KHÔNG GÌ BẤT NGỜ

“Hừ!” Lâm Văn lạnh lùng ngắt lời: “Lâm sư huynh tuy đã chết, nhưng uy danh của Lâm gia vẫn còn đó! Chỉ cần Lâm gia còn tồn tại, dù là Thiên Vương lão tử cũng đừng hòng động đến một sợi tóc của người Lâm gia!”

Nghe vậy, Lâm Vân Phỉ vẻ mặt kích động, mừng rỡ nói: “Đúng rồi, Lâm gia quả thực rất lợi hại, chỉ cần tìm gia gia, ông ấy nhất định có thể báo thù rửa hận cho Lâm sư huynh!”

“Đi thôi, chúng ta lập tức trở về tông môn, báo tin này cho gia gia!” Lâm Văn nghiêm nghị nói.

Lâm Vân Phỉ gật đầu, lập tức cùng Lâm Văn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

“Vút vút!”

Nhưng đúng lúc hai người chuẩn bị rời đi, tiếng xé gió bỗng vang lên từ cách đó mấy trăm trượng. Ngay lập tức, ba bóng người lướt tới, xuất hiện trước mặt Lâm Văn và Lâm Vân Phỉ.

Người đến có tổng cộng ba người.

Thiếu niên mập lùn đứng bên trái chính là Triệu Dương, đại đệ tử của Thiết Đao Môn.

Triệu Dương mặc áo bào màu vàng kim, khí chất hiên ngang, lưng đeo trường kiếm, khoác trên người bộ y phục gấm hoa lộng lẫy, trông như một vị công tử của gia tộc quý phái.

“Ngươi là ai?” Triệu Dương lạnh giọng hỏi.

“Ta là đệ tử Lâm gia ở thành Vũ Lăng! Phụng mệnh gia gia đến Hắc Phong Lĩnh săn giết yêu thú, tìm kiếm Tử Chi ngàn năm. Ai ngờ trên đường gặp phải bọn lưu manh phục kích, bị chúng sát hại!” Lâm Văn lạnh lùng đáp.

“Ra là đệ tử Lâm gia ở thành Vũ Lăng.” Triệu Dương cười nhạt, rồi nhìn sang hai thanh niên bên cạnh, giới thiệu: “Hai vị này là sư muội và sư đệ của ta, Lý Lâm và Chu Nghị.”

“Các ngươi cũng là Luyện Khí cảnh tầng chín. Lâm sư đệ, xem chiêu kiếm vừa rồi của ngươi, thực lực có vẻ đã đạt tới Luyện Khí cảnh đỉnh phong rồi nhỉ?” Lý Lâm nhìn chằm chằm Lâm Văn, hỏi.

“Không giấu gì các vị sư huynh, tại hạ may mắn đột phá đến Luyện Khí cảnh đỉnh phong.” Lâm Văn ôm quyền nói.

Lâm Văn không hề che giấu cảnh giới của mình, vì hắn không chắc Lý Lâm và những người khác có dò xét lai lịch của mình hay không, dù sao cả ba người họ cũng đều là Luyện Khí cảnh tầng chín.

Nếu họ nghi ngờ thực lực của Lâm Văn, hắn nhất định phải nhanh chóng hồi phục tổn thương linh hồn và tinh thần.

Dù sao thì tổn thương tinh thần đối với bất kỳ võ giả nào cũng là một đòn hủy diệt, thậm chí có thể khiến họ mất đi cơ hội tấn cấp lên Tiên Thiên cảnh.

“Chúc mừng Lâm sư đệ bước vào Luyện Khí cảnh đỉnh phong, chỉ còn cách Tiên Thiên cảnh một bước nữa thôi.” Chu Nghị hơi chắp tay, thái độ thân thiện.

“Chúng ta đang vội, xin hỏi hai vị có chỗ nào tiện không?” Lâm Văn hỏi.

“Lâm sư đệ, các ngươi chờ một chút, ta lập tức giúp ngươi chữa thương.” Triệu Dương mỉm cười nói.

“Đa tạ Triệu Dương sư huynh.” Lâm Văn cảm tạ.

“Khách sáo rồi.” Triệu Dương gật đầu, sau đó lấy ra một bình đan dược đưa cho Lâm Văn, nói: “Ngươi uống viên đan dược chữa thương này trước đi, vết thương của ngươi quá nặng, ít nhất cũng cần nửa tháng mới khỏi được.”

Lâm Văn nhận lấy bình đan dược, đổ ra một viên rồi nuốt vào bụng.

Viên đan dược này chứa đựng chân khí dồi dào, sau khi vào cơ thể liền nhanh chóng hóa thành một luồng sức mạnh hùng hậu, lan tỏa khắp toàn thân, bồi bổ cho thể xác.

Chưa đầy một lát, Lâm Văn đã cảm thấy trạng thái của mình tốt hơn rất nhiều.

“Lâm sư huynh, vết thương của ngươi đã ổn định, nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng một thời gian.” Triệu Dương dặn dò.

Lâm Văn cảm kích nói: “Đa tạ sư huynh nhắc nhở.”

Triệu Dương xua tay, rồi chỉ vào thiếu nữ bên cạnh: “Đây là muội muội ta, tên là Lâm Vân Phỉ.”

“Ừm.” Lâm Văn gật đầu, sau đó lấy túi Càn Khôn ném cho Lâm Vân Phỉ: “Số linh thạch này đủ cho ngươi sinh hoạt trong một năm.”

“Cảm ơn.”

Nhận lấy túi Càn Khôn, đôi mắt đẹp của Lâm Vân Phỉ tràn ngập vẻ kinh ngạc, nàng phát hiện bên trong túi lại chứa đầy năm trăm viên linh thạch hạ phẩm.

“Tên này lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy? Chẳng lẽ là trộm cắp?” Lâm Vân Phỉ thầm nghĩ, rồi lại lắc đầu: “Không đúng! Ta rất tin tưởng con người của Lâm sư huynh. Hơn nữa với tu vi Luyện Khí cảnh bát giai của huynh ấy, làm sao có thể giết được con yêu thú kia chứ? Trừ phi…”

Lâm Phàm đã từng khuyên Lâm Vân Phỉ, bảo họ mau chóng trở về Lâm gia, vì gần thành Hắc Nham có một tiểu trấn tên là ‘Trấn Cổ Long’.

Lâm Phàm từng nói, trong Trấn Cổ Long có một Vũ phủ hùng mạnh tọa trấn, chỉ cần báo tên ra, dù là hoàng thất cũng không dám dễ dàng gây sự.

“Chẳng lẽ là vị Vũ phủ kia phái người đến giúp Lâm sư huynh?” Đôi mắt đẹp của Lâm Vân Phỉ sáng lên, càng nghĩ càng thấy hợp lý.

“Vân Phỉ cô nương, thù của Lâm sư huynh đã báo, nếu không có việc gì thì chúng ta đi trước.” Triệu Dương khẽ cười, rồi dẫn hai người kia rời đi.

Nhìn bóng lưng ba người Triệu Dương, Lâm Văn ánh mắt sâu thẳm, lẩm bẩm: “Lâm Văn, hy vọng lần này có thể thuận lợi tìm được gốc Tử Chi mà Lâm Vân Phỉ nói, nếu không, e rằng Lâm Phàm sẽ phải ngủ say vĩnh viễn.”

Sau đó, Lâm Văn cũng đi theo ba người Triệu Dương đến Lâm gia.

Vì vết thương của Lâm Văn quá nặng nên tốc độ của hắn khá chậm, nhưng hắn không hề tỏ ra sốt ruột.

“Triệu Dương sư huynh, bây giờ chúng ta đi đâu?” Lý Lâm nghi hoặc hỏi.

“Đến phủ Quận thủ!” Triệu Dương trầm giọng nói.

“Đến phủ Quận thủ làm gì?”

“Các ngươi quên rồi sao? Sinh nhật của Quận chúa điện hạ sắp được tổ chức, chúng ta phải đại diện cho tông môn tham dự. Mà phủ Quận thủ là nơi chuyên tổ chức yến tiệc cho chúng ta, đến lúc đó các thế lực lớn đều sẽ tụ tập ở đó.”

Lâm Văn cau mày nói: “Sinh nhật Quận chúa? Chẳng phải đã kết thúc từ lâu rồi sao?”

“Sinh nhật Quận chúa lần này quy mô khá lớn, nghe nói ngay cả một số thế lực trong dãy núi Tần Lĩnh cũng kéo đến tham gia! Đến lúc đó chắc chắn sẽ có không ít bảo vật được trao đổi.” Chu Nghị hưng phấn nói.

“Sinh nhật Quận chúa, ta đương nhiên sẽ đến tham dự.” Khóe miệng Lâm Văn nhếch lên một đường cong, lần này hắn đến dự sinh nhật Quận chúa Tần Dương chính là vì những món kỳ vật quý giá ở đó.

“Lâm sư đệ, nếu ngươi cũng định đi, vậy ta sẽ đi cùng ngươi để mở mang tầm mắt!” Thái độ của Lâm Văn khiến Chu Nghị khá vui vẻ, lập tức vỗ ngực nói.

Lâm Vân Phỉ nhíu mày, nói: “Triệu Dương sư huynh, sinh nhật Quận chúa lần này chắc sẽ rất long trọng, lỡ như gặp phải người quen thì chẳng phải sẽ rất khó xử sao?”

Lâm Văn cau mày, câu nói này của Lâm Vân Phỉ đã đánh trúng nỗi lo trong lòng hắn. Lâm Văn bây giờ là con rơi của Lâm gia, nếu lúc đó đụng phải thành viên dòng chính của Lâm gia, hắn thật sự không biết phải giải thích thế nào.

“Yên tâm đi, nhiệm vụ lần này của chúng ta là bảo vệ Quận chúa và các thiên tài của những tông môn khác. Còn những người không phận sự của các thế lực khác thì không cần để ý, nếu có kẻ nào dám gây rối, cứ giết thẳng tay.” Triệu Dương lạnh lùng nói.

“Như vậy sẽ không gây ra sự bất mãn của các thế lực khác sao?” Lâm Văn nhíu mày hỏi.

“Ha ha! Các ngươi không hiểu rồi, sinh nhật Quận chúa lần này là do bệ hạ tự mình tổ chức, mà tính khí của bệ hạ thì ai cũng biết, nếu kẻ nào dám phá hỏng chuyện tốt của lão nhân gia người, chắc chắn sẽ phải chết.”

“Cho nên, trong tiệc sinh nhật của Quận chúa, tuyệt đối không được phép xảy ra bất kỳ bạo động nào, nếu không, ngay cả Phủ Quận vương Thiết Phiến của chúng ta cũng sẽ không che chở được đâu.” Triệu Dương cười híp mắt nói.

“Hiểu rồi! Chúng ta còn tưởng Phủ Quận vương muốn liên hôn với hoàng thất.”

Nghe vậy, Triệu Dương cười khổ, xòe tay ra nói: “Đó là chuyện không thể nào, hoàng thất tuy thế lực lớn, nhưng so với Phủ Quận vương Thiết Phiến của chúng ta thì còn kém xa!”

“Nhưng lần này hoàng thất đúng là đã bỏ ra rất nhiều công sức để mời Phủ Quận vương Thiết Phiến chúng ta, nên chúng ta không thể không nể mặt hoàng thất.”

Nghe Triệu Dương giải thích, Lâm Văn và Lâm Vân Phỉ đều bừng tỉnh ngộ, thảo nào đội ngũ của Phủ Quận vương Thiết Phiến lại có nhiều võ sư Luyện Khí cảnh đỉnh phong như vậy, hóa ra là vì có mối quan hệ này!

“Được rồi, bây giờ các ngươi đi theo ta, đừng chạy lung tung, nếu không bị bọn Yêu Lang bắt được thì hậu quả khó lường đấy.” Triệu Dương nghiêm mặt dặn dò.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!