"Triệu Vân Phi? Sao ngươi lại đến đây? Không phải ngươi đang bế quan tu luyện sao?" Triệu Dương nhìn gã thanh niên mặc trang phục màu đen, cau mày hỏi.
Triệu Vân Phi nhún vai, đáp: "Đại thọ của Quận chúa là một sự kiện long trọng như vậy, hơn nữa lại là sinh nhật sáu mươi lăm tuổi của người, ta đương nhiên phải đến chúc mừng một phen!"
"Ngược lại là ngươi đấy, Lâm Phàm. Ta nhớ phụ thân ngươi từng nói công pháp ngươi tu luyện là «Liệt Diễm Đao», tuy đã tiểu thành nhưng uy lực còn kém xa thức thứ tư, sao ngươi lại đột phá được đến thức thứ ba rồi?"
Nghe vậy, mí mắt Lâm Phàm giật mạnh, hắn chột dạ nói: "Chỉ là may mắn thôi. Ta tình cờ gặp được cơ duyên nên mới may mắn lĩnh ngộ được thức thứ ba."
Triệu Vân Phi híp mắt lại, một tia sát ý lạnh lẽo lóe lên trong đáy mắt, hắn thản nhiên nói: "May mắn thôi sao? Xem ra ngươi giấu nghề kỹ thật đấy, đến cả phụ thân ngươi cũng lừa được."
"Phụ thân ngươi là nhân vật cấp tông sư, vậy mà cũng không phát hiện ra manh mối nào. Xem ra bí mật trên người ngươi không ít đâu!"
Nghe vậy, Lâm Phàm giật nảy mình, trán lập tức rịn một lớp mồ hôi mịn, vội vàng giải thích: "Vân Phi sư huynh, huynh hiểu lầm rồi. Ta thật sự chỉ tình cờ lĩnh ngộ được thức thứ ba, còn nguyên nhân cụ thể thế nào, chính ta cũng không rõ."
"Ồ! Vậy sao?" Triệu Vân Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Phàm, nói: "Nhưng vận may của ngươi cũng tốt thật đấy! Lại có thể đột phá liên tiếp hai tầng, đạt đến thực lực Hóa Khí viên mãn. Xem ra tiềm lực của ngươi quả nhiên phi phàm!"
Đúng lúc này, một giọng nói có phần già nua nhưng sang sảng vang lên từ ngoài cửa: "Lâm Phàm sư đệ!"
Mọi người ngước mắt nhìn lại, thấy một lão giả áo trắng như tuyết, tóc bạc da hồng đang chậm rãi bước vào.
Người này chính là thống lĩnh đội hộ vệ của Quận Vương phủ, Hàn Đào. Lão cũng là người của hoàng thất Triệu thị, nhưng không có quan hệ huyết thống gì với hoàng tộc.
"Lâm Phàm bái kiến Hàn Đào thống lĩnh." Lâm Phàm thấy Hàn Đào bước vào liền cung kính ôm quyền nói.
"Ha ha! Thằng bé Lâm Phàm cũng đến rồi à! Tốt, tốt lắm, chắc hẳn mấy năm nay con đã chịu không ít khổ cực rồi!" Hàn Đào vui vẻ gật đầu, rồi đưa mắt nhìn sang Lâm Văn.
"Lâm Phàm bái kiến Hàn thúc." Lâm Phàm cũng ôm quyền, thái độ vô cùng cung kính.
"Được rồi, không cần đa lễ!" Hàn Đào xua tay, rồi nhìn thẳng vào Lâm Phàm, hỏi: "Lâm Phàm, ta nghe nói hôm qua thị vệ của Quận chúa phủ đã đến tìm ngươi? Làm sao ngươi thoát ra được?"
Lâm Phàm khẽ thở phào một hơi, đáp: "Con cũng không biết chuyện gì đã xảy ra. Tối hôm đó, có một luồng khí tức cực mạnh đột nhiên giáng xuống, sau đó con liền tỉnh lại."
"Sau khi thị vệ của Quận chúa phủ đến nơi ở của con để điều tra, con đã rất sợ hãi nên trốn xuống gầm giường, rồi cứ thế bất tỉnh."
Hàn Đào và Gia Cát Cẩn nhìn nhau, vẻ mặt đều lộ rõ sự nghi hoặc.
"Lâm Phàm, theo ta!"
Bỗng nhiên, Lâm Ngọc Dao đang ngồi trên đài cao đứng dậy, gọi hai người.
Lâm Phàm và người kia liếc nhìn nhau, đều có chút mờ mịt.
Sau khi đi đến trước đài cao, Hàn Đào vươn tay phải ra, lòng bàn tay mở rộng, một viên đan dược to bằng ngón tay cái lơ lửng trên đó.
Viên đan dược này toàn thân có màu trắng sữa, bề mặt phủ đầy những đường vân phức tạp, tỏa ra mùi thuốc nồng nàn. Chỉ cần ngửi mùi thuốc cũng có thể đoán được phẩm chất của nó tuyệt đối vượt xa Hoàng Giai cấp thấp.
"Đây là... đan dược chữa thương Hoàng Giai thượng phẩm?" Đồng tử Lâm Phàm đột nhiên co lại, thất thanh kêu lên.
Hàn Đào gật đầu, cười nhạt: "Lâm Phàm, viên đan dược này là do luyện dược sư của Quận Vương phủ đặc biệt để lại cho ngươi. Sau khi ngươi dùng nó, kết hợp thêm một vài loại dược thảo và linh bảo trợ giúp, hẳn là đủ để kinh mạch bị tổn thương của ngươi hồi phục hoàn toàn."
"Đan dược chữa thương Hoàng Giai thượng phẩm?" Nghe Hàn Đào nói, Lâm Phàm sững sờ, đầu óc ong ong.
Hắn không thể nào tin nổi, loại đan dược quý giá đến mức nghịch thiên này lại do luyện dược sư của Quận Vương phủ luyện chế ra.
"Không hổ là luyện dược sư của Quận Vương phủ, chỉ một viên đan dược chữa thương Hoàng Giai thượng phẩm thôi cũng có thể bán được mấy nghìn Nguyên tinh rồi!" Lâm Phàm chấn động thầm than.
Tuy Lâm Phàm là một thiên tài hàng đầu, nhưng hắn chưa bao giờ sở hữu đan dược chữa thương Hoàng Giai thượng phẩm, bởi vì đan dược cấp bậc này quá hiếm thấy.
Không ngờ kiếp này lại có cơ hội nhận được một viên đan dược quý giá như vậy, trong lòng hắn nhất thời dâng lên một niềm vui sướng tột độ.
"Đa tạ Quận chúa, đa tạ Hàn thúc, con nhất định sẽ chữa lành vết thương trên người nhanh nhất có thể." Lâm Phàm vội vàng cảm kích, hành một đại lễ, giọng điệu vô cùng thành khẩn.
"Được rồi, đừng nói nhiều nữa, ngươi cứ ngồi đây trước đi! Lát nữa người của Quận Thủ phủ sẽ tới, họ đều đến để quan sát và học hỏi Lưu Ly Thất Sắc Hỏa của Quận chúa."
Hàn Đào khẽ xua tay, sau đó đi đến một chiếc ghế khác ngồi xuống, lặng lẽ chờ đợi.
Thấy vậy, mấy người Lâm Phàm cũng tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía đài cao, chờ đợi trận chung kết của giải đấu quận thành sắp diễn ra.
Ánh mắt Lâm Phàm rơi xuống người Triệu Vân Phi ở bên cạnh, chỉ thấy hắn đang ném về phía mình một cái nhìn đầy trêu tức, như thể muốn nói: "Tiểu tử, hy vọng lát nữa sẽ gặp ngươi trong trận chung kết, đến lúc đó đừng có chết thảm quá đấy."
"Hừ!" Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt, không thèm để ý đến Triệu Vân Phi nữa. Hắn biết tu vi của Triệu Vân Phi đã đạt đến nửa bước Huyền Cảnh, chỉ còn thiếu một chút lĩnh ngộ cuối cùng là có thể trở thành một cường giả Huyền Cảnh chân chính.
Thiên Lôi Trúc — Rõ Ràng, Mạch Lạc